Thấy tôi im lặng, Giang Thời Nghiên tưởng rằng mình đã nắm được điểm yếu của tôi, bèn cao giọng đe dọa, rồi quay người rời đi:
“Khương Ngâm, chỉ cần em đứng ra nói rằng những bức ảnh đó là do em làm giả, trả lại sự trong sạch cho Mạch Mạch, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra! Đám cưới tôi sẽ bù lại cho em một buổi còn long trọng hơn. Nhưng nếu em còn tiếp tục nhằm vào Mạch Mạch, thì giữa chúng ta chấm dứt tại đây!”
Nghe những lời này, tôi thực sự không nói nên lời.
Não bộ của anh ta và Đường Mạch Mạch quả nhiên giống nhau đến kỳ lạ.
Đến giờ phút này, anh ta vẫn tự cho rằng tôi còn ôm hy vọng với anh ta, rằng tất cả những việc này đều là để giành lại anh ta.
Bù đắp?
Anh ta lấy tư cách gì để nói câu đó?
Khoảnh khắc anh ta nằm cùng giường với Đường Mạch Mạch, tất cả đã sụp đổ, nát bấy.
Giang Thời Nghiên dựa vào đâu mà nghĩ tôi vẫn còn muốn anh ta?
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi quyết định bắt đầu vẽ tranh và tham gia triển lãm.
Thầy Lý biết được thì vui mừng khôn xiết:
“Tốt quá, tiểu Ngâm! Thầy biết ngay em sẽ không từ bỏ mà!”
“Giờ em hãy tranh thủ thời gian vẽ thêm vài bức. Tốt nhất là hoàn thành một hai bức để trưng bày sớm. Nếu được người có tiếng trong giới để mắt tới và mua, chắc chắn sẽ giúp buổi triển lãm thu hút được sự chú ý.”
Nghe xong yêu cầu của thầy, tôi lập tức bắt tay vào chuẩn bị.
10
Sau khi buông lời đe dọa hôm ấy, Giang Thời Nghiên lại biến mất.
Không ai quấy rầy, tôi càng tập trung hơn vào việc sáng tác.
Chẳng bao lâu sau, tôi đã hoàn thành bức tranh đầu tiên.
Thầy Lý giúp tôi đăng lên mạng giới thiệu, không ngờ chỉ sau một đêm đã có người mua.
“Thầy biết ngay mà, em đúng là có thiên phú! Có em tham gia, triển lãm lần này nhất định thành công vang dội!”
Thầy vui vẻ đến mức cười không khép miệng được.
Người mua bức tranh họ Đoạn, hẹn gặp tôi tại một hội quán cao cấp để trao đổi trực tiếp.
Tôi không ngờ, mình sẽ chạm mặt Giang Thời Nghiên ở đó.
Giữa cuộc trò chuyện, tôi ra ngoài nghe điện thoại.
Vừa quay lại, tôi đã thấy Giang Thời Nghiên ngồi vào chỗ của tôi, thao thao bất tuyệt với Đoạn tiên sinh.
Nhìn thấy tôi, Giang Thời Nghiên thoáng sững lại, nhưng ngay sau đó, vẻ mặt anh ta lập tức sa sầm, giọng điệu đầy khó chịu:
“Khương Ngâm, em theo dõi tôi đấy à?”
“Muốn làm lành cũng phải xem hoàn cảnh chứ! Tôi đang bàn chuyện công việc với Đoạn tiên sinh, em mau rời khỏi đây ngay!”
Chuyện giữa tôi và anh ta vốn là việc riêng, tôi không muốn tranh luận trước mặt người ngoài nên chỉ im lặng.
Nhất Phiến Băng Tâm
Thật sự, tôi không biết phải nói gì trước sự tự tin ngạo mạn đến nực cười của anh ta.
Không ngờ, người lên tiếng lại là Đoạn tiên sinh:
“Người nên rời đi là anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-gai-cua-chong-toi/7.html.]
“Cuộc hẹn hôm nay là chuyện riêng của tôi, tôi mời đến đây là cô Giang, chứ không phải anh. Người tự ý xuất hiện ở đây chính là anh đấy, Giang tiên sinh.”
“Và nhân tiện, dự án mà anh vừa giới thiệu với tôi, tôi không còn hứng thú nữa. Sau này cũng không cần nhắc lại.”
Dứt lời, anh ấy đặt tách trà xuống bàn, hai tay đan vào nhau, điềm tĩnh nhìn Giang Thời Nghiên, thản nhiên đưa ra lời tiễn khách cuối cùng:
“Giờ thì, mời anh rời đi.”
Giang Thời Nghiên lúng túng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng vẫn cố vớt vát:
“Tại sao? Rõ ràng công ty chúng tôi hoàn toàn đáp ứng đủ điều kiện hợp tác!”
Đoạn tiên sinh khẽ cười, đẩy nhẹ gọng kính mạ vàng, giọng điệu nhàn nhạt:
“Con người không phù hợp. Tư chất... không tốt lắm.”
Sắc mặt Giang Thời Nghiên lập tức chuyển sang xanh mét.
Anh ta nghiến răng, vẫn không cam lòng:
“Đoạn tiên sinh, rốt cuộc anhcó ý gì?”
Đối phương nhíu mày, ánh mắt hờ hững:
“Giang tiên sinh, tôi nói còn chưa đủ rõ ràng sao?”
“Tôi không hợp tác với những kẻ thích tự cao tự đại, bịa trắng thành đen.”
Cả phòng rơi vào tĩnh lặng.
Giang Thời Nghiên bị mắng thẳng mặt, không còn chút thể diện, chỉ biết nghiến răng đứng dậy rời đi.
Trước khi đi, anh ta còn giận dữ trừng mắt với tôi, như thể muốn nuốt chửng tôi bằng ánh mắt.
Tôi chẳng buồn bận tâm, chỉ nhếch môi cười nhạt.
Không ngờ, vị Đoạn tiên sinh trông nho nhã, điềm tĩnh này... hóa ra lại sắc bén đến thế.
11
Sau khi chia tay Đoạn Trạch, tôi chuẩn bị bắt taxi rời đi.
Không ngờ, Giang Thời Nghiên vẫn chưa rời khỏi mà đứng chờ sẵn bên đường. Thấy tôi xuất hiện, anh ta lập tức lao đến, túm chặt cổ tay tôi.
“Khương Ngâm, em có quan hệ gì với Đoạn Trạch? Hai người cặp với nhau từ bao giờ?”
Tôi không hiểu nổi, sao anh ta lại tự động hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và Đoạn tiên sinh.
Giọng anh ta không hề nhỏ, ngay lập tức thu hút ánh nhìn của những người đi đường.
Tôi không muốn tranh cãi với anh ta ngay giữa khu trung tâm sầm uất nhất thành phố. Nếu chẳng may bị chụp lại rồi lên hot search, tôi còn thấy mất mặt hơn.
Tôi gạt tay anh ta ra, bực bội mắng:
“Đừng có phát điên ở đây!”
Vừa định lên xe thì anh ta lại ấn chặt cửa xe, chặn không cho tôi vào.
“Khương Ngâm, có phải vì em tìm được chỗ tốt hơn nên mới bỏ tôi không?!”
Tình huống này, nếu tôi không phản đòn, e rằng sẽ bị lan truyền thành kẻ phản bội trong chuyện tình cảm.
Tôi siết chặt tay, lạnh lùng cảnh cáo:
“Giang Thời Nghiên, anh đừng có mặt dày quá.”