“Em Gái” Của Chồng Tôi - 6

Cập nhật lúc: 2025-02-17 15:54:19
Lượt xem: 2,503

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe tôi nói, Đường Mạch Mạch không hề tỏ ra xấu hổ. 

 

Cô ta vẫn giữ nguyên nụ cười, mắt dán vào bức tranh, giọng điệu ngọt ngào đầy trào phúng: 

 

“Khương Ngâm, tranh của chị thì bị vứt xó trong kho bụi bặm. Còn tranh của tôi lại được treo ngay giữa phòng khách.” 

 

Cô ta quay lại, nụ cười càng thêm rạng rỡ: 

 

“Chị biết không? Giữa chị và tôi trong lòng anh Nghiên… chính là khác biệt rõ ràng như vậy đấy.”

 

Cô ta lại đưa mắt quan sát căn nhà, chậm rãi nói: 

 

“Chỉ cần tôi muốn, chẳng bao lâu nữa tôi có thể dọn vào đây.” 

 

Tôi nhíu mày, không muốn chơi trò úp úp mở mở với cô ta. 

 

“Có gì nói thẳng, không thì cút.” 

 

Đường Mạch Mạch thấy tôi mất kiên nhẫn, liền lấy ra một xấp ảnh, ném xuống trước mặt tôi. 

 

Trong ảnh là hai cơ thể quấn lấy nhau, đến mức không phân biệt rõ gương mặt. 

 

Nhưng tôi nhận ra đôi tay ấy. 

 

Và cả chiếc nhẫn nam mà tôi đã tốn rất nhiều công sức chọn lựa. 

 

Là Giang Thời Nghiên. 

 

Dù sớm đã đoán trước, nhưng khi tận mắt nhìn thấy bằng chứng, tim tôi vẫn khẽ run lên trong giây lát. 

 

Tôi ngước lên, đối diện với nụ cười đắc ý của Đường Mạch Mạch. 

 

Cô ta giả vờ ngạc nhiên, che miệng cười khúc khích: 

 

“Ôi chao, chị à, không lẽ chị không nhận ra ai sao?” 

 

Vẻ mặt cô ta đầy kịch tính, cố ý giơ lên ngón tay áp út, khoe chiếc nhẫn cưới mà tôi đã vứt bỏ. 

 

Đến nước này rồi, trò khiêu khích của cô ta chẳng còn chút sức sát thương nào nữa. 

 

Tôi bật cười lạnh lùng: 

 

“Đừng tùy tiện nhận chị em. Tôi không có người em nào mặt dày như cô, biết rõ mình là tiểu tam mà vẫn hớn hở như thế.” 

 

“Chuyện bẩn thỉu của hai người, tôi sớm đã biết rồi, nên cũng chẳng để tâm.” 

 

“Tôi chỉ không ngờ, cô lại có sở thích kỳ lạ như vậy, chuyên nhặt rác tôi vứt đi. Được thôi, cứ coi như tôi bố thí cho cô vậy, cứ tự nhiên mà lấy đi.” 

 

“Cô—!” 

 

Đường Mạch Mạch tức đến nghẹn lời, định nói gì đó, nhưng tôi không cho cô ta cơ hội. 

 

Tôi thẳng tay đẩy cô ta ra khỏi cửa, đồng thời tháo luôn bức tranh trên tường ném xuống chân cô ta. 

 

Nhìn tác phẩm tồi tàn kia, tôi cười mỉa: 

 

“Xấu quá. Trả lại chủ cũ.” 

 

Mặt Đường Mạch Mạch đỏ bừng vì giận, dậm chân hét lên: 

 

“Khương Ngâm, chị cứ chờ đấy! Sớm muộn gì anh Nghiên cũng sẽ trở về bên tôi! Chị chẳng qua chỉ là kẻ thay thế, chị nghe rõ chưa?!” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-gai-cua-chong-toi/6.html.]

 

Không muốn lãng phí thêm một giây nào nữa, tôi mạnh tay đóng sập cửa, chặn đứng tiếng ồn ào đáng ghét của cô ta bên ngoài.

 

09

 

Tối hôm đó, Giang Thời Nghiên — người đã mất tích suốt một tuần — đột ngột trở về. 

 

Khi ấy, tôi đang ngồi vẽ tranh. 

 

Anh ta xông vào phòng với vẻ mặt hầm hầm, đập mạnh xuống bàn, lớn tiếng quát: 

 

“Khương Ngâm, tại sao em lại không nghe điện thoại của tôi?!” 

 

Nghe vậy, tôi nhấc điện thoại lên xem. 

 

Lại gần một trăm cuộc gọi nhỡ. 

 

Một tuần trước, vì thấy phiền phức, tôi đã cho số của anh ta vào danh sách “không làm phiền”. 

 

Tôi giơ màn hình lên cho anh ta nhìn: 

 

“Đây, không nghe thấy.” 

 

Nhìn thấy tên mình bị tắt thông báo, biểu cảm của Giang Thời Nghiên thoáng cứng lại, ánh mắt lộ rõ sự phức tạp. 

 

“Khương Ngâm... sao em lại trở thành như thế này?” 

 

“Như thế nào?” 

 

Tôi nhíu mày. 

 

Vừa tiễn một kẻ thích chơi trò đoán đố như Đường Mạch Mạch, giờ lại đến lượt Giang Thời Nghiên cũng úp úp mở mở. Bọn họ không thể nói thẳng được hay sao? 

 

Không trả lời, anh ta rút điện thoại ra, mở một bài đăng trên hot search cho tôi xem. 

 

Trong đó là loạt ảnh bị paparazzi chụp lại: Giang Thời Nghiên và Đường Mạch Mạch hôn nhau trong thang máy, rồi cùng vào khách sạn. 

 

Nhà họ Đường lẫn nhà họ Giang đều là gia đình có tiếng trong thành phố. 

 

Hơn nữa, không lâu trước đó, Giang Thời Nghiên còn vừa tổ chức hôn lễ với tôi. 

 

Những tấm ảnh này lập tức trở thành tâm điểm bàn tán của dân mạng. 

 

“Khương Ngâm, tôi biết ngay mà! Em giả vờ rộng lượng, nhưng thật ra là muốn trả thù. Hôm đó em cố tình đuổi tôi đi để thuê người theo dõi, chụp trộm chúng tôi, đúng không?!” 

 

Giọng anh ta tràn đầy phẫn nộ. 

 

“Em trút giận lên tôi cũng được, nhưng sao lại hủy hoại danh dự của Mạch Mạch?” 

 

Tôi ngớ người mất vài giây. 

 

“Giang Thời Nghiên, anh đang nói cái gì vậy? Chuyện này không hề liên quan đến tôi. Đừng đổ vấy bừa bãi.” 

 

“Không liên quan? Chính Mạch Mạch nói với tôi, em cầm xấp ảnh đó đến nhà đe dọa cô ấy! Như vậy chưa đủ chứng cứ sao?!” 

 

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt — người suýt chút nữa đã trở thành chồng tôi — rồi không nhịn được bật cười. 

 

Tôi luôn biết Giang Thời Nghiên thiên vị Đường Mạch Mạch. 

 

Nhưng tôi không ngờ, anh ta có thể ngu ngốc đến mức mù quáng tin bất cứ lời nào cô ta nói. 

 

Nhất Phiến Băng Tâm

Tôi cạn lời, nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.

Loading...