“Em Gái” Của Chồng Tôi - 4

Cập nhật lúc: 2025-02-17 15:53:16
Lượt xem: 2,263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Thời Nghiên nghe vậy, tưởng tôi đang ghen tuông, nên giọng điệu cũng dịu đi vài phần: 

 

“Được rồi, hôm nay em bỏ đi giữa chừng khiến anh mất mặt trước bao nhiêu người, rồi còn không bật đèn hại anh ngã. Em giận thế nào cũng phải nguôi rồi chứ?” 

 

Đây là lần đầu tiên Giang Thời Nghiên chịu xuống nước với tôi. 

 

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mừng rỡ biết bao. 

 

Nhưng bây giờ, lòng tôi chẳng gợn sóng, thậm chí còn thấy buồn cười. 

 

“Tôi không giận. Tôi nói thật lòng.” 

 

Khoảnh khắc tôi ném chiếc nhẫn đi, cũng là lúc tôi ném luôn Giang Thời Nghiên ra khỏi trái tim mình. 

 

Nên giờ đây, anh ta và Đường Mạch Mạch muốn làm gì cũng chẳng liên quan đến tôi nữa. 

 

Giang Thời Nghiên hít sâu một hơi, cố nhẫn nhịn cơn giận, tiếp tục nài nỉ: 

 

“Chuyện lúc đám cưới, Mạch Mạch không có ý gì xấu. Cô ấy cũng đã xin lỗi rồi, em nể mặt anh, đừng so đo với cô ấy nữa, được không?” 

 

Tôi nhìn anh ta, mỉm cười: 

 

“Được.” 

 

Trễ rồi, tôi cũng mệt, nên chỉ đáp qua loa rồi lên giường đi ngủ. 

 

Khi Giang Thời Nghiên tắm rửa xong, nằm xuống bên cạnh, anh ta phát hiện tôi đã quay lưng về phía mình.

 

Anh ta ra lệnh: 

 

“Quay lại đây.” 

 

Tôi giả vờ ngủ, không hề nhúc nhích. 

 

Nhẫn nhịn cả buổi tối, đến đây thì cơn giận của Giang Thời Nghiên hoàn toàn bùng phát. Anh ta gầm lên: 

 

“Khương Ngâm, tôi đã hạ giọng giải thích như thế rồi, em còn muốn thế nào nữa?!” 

 

Nhưng thứ anh ta nhận lại chỉ là nhịp thở đều đều của tôi. 

 

Một cú đ.ấ.m giáng mạnh vào không khí. 

 

Rồi anh ta giận dữ đập cửa bỏ ra ngoài. 

 

Anh ta nghĩ tôi sẽ vì thế mà trằn trọc cả đêm, không sao ngủ được. 

 

Nhưng thực tế là... tôi chẳng nghĩ gì cả. 

 

Tôi ngủ một mạch đến sáng. 

 

06 

 

Tối qua Giang Thời Nghiên tức giận bỏ đi, tôi còn tưởng phải vài hôm nữa anh ta mới xuất hiện. 

 

Không ngờ, sáng hôm sau, tôi lại thấy anh ta đứng trước cổng khu chung cư. 

 

Nhìn thấy tôi, anh ta lập tức bước đến: 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-gai-cua-chong-toi/4.html.]

“Lên xe đi, tôi đưa em đến chỗ làm.” 

 

Tôi nheo mắt nhìn anh ta thật lâu, không dám tin mình lại được “ưu ái” thế này. 

 

“Anh không phải đưa Đường Mạch Mạch đi làm sao?” 

 

Trước đây, tôi từng nhiều lần mong anh ta đưa mình đi làm. 

 

Miệng thì anh ta nói “được”, nhưng chưa từng làm. 

 

Nếu tôi nhắc thêm một lần, anh ta sẽ cau mày: 

 

“Mạch Mạch cần tôi quan tâm. Còn em là người trưởng thành, có tay có chân, đừng lúc nào cũng dựa dẫm vào tôi.” 

 

Thế nhưng anh ta quên mất rằng, Đường Mạch Mạch cũng là người trưởng thành, thậm chí còn lớn hơn tôi một tuổi. 

 

Đang ngạc nhiên, tôi chợt nghe thấy tiếng cửa kính xe hạ xuống. 

 

Đường Mạch Mạch ngồi ghế phụ, mỉm cười vẫy tay với tôi: 

 

“Chị Khương Ngâm, buổi sáng tốt lành nhé! Hôm qua thấy chị giận bỏ đi, em cũng suy nghĩ lại rồi. Dù gì anh Nghiên là bạn trai chị, mà ngày nào cũng đưa em đi làm, đúng là không hay lắm. Nên hôm nay em bảo anh ấy đối xử công bằng, đưa chị một lần. Mau lên xe đi chị!” 

 

Giọng điệu nghe như đang hối lỗi, nhưng từng câu từng chữ đều là để khoe mẽ.

 

Tôi đã từng cầu xin nhiều lần, Giang Thời Nghiên chưa bao giờ đáp ứng. 

 

Nhưng chỉ cần Đường Mạch Mạch mở miệng, anh ta liền ngoan ngoãn nghe theo. 

 

Nhất Phiến Băng Tâm

Cô ta nghĩ rằng tôi sẽ biết ơn vì thứ bố thí này sao? 

 

Nực cười. 

 

Tôi liếc nhìn Giang Thời Nghiên, cười khinh bỉ: 

 

“Không cần đâu. Tôi không phải trẻ sơ sinh, muốn đi đâu, tôi có chân tự đi.” 

 

Giang Thời Nghiên đột ngột nắm chặt cổ tay tôi, bực bội gắt lên: 

 

“Khương Ngâm, em có thể đừng nói kiểu mỉa mai nữa được không? Mạch Mạch vì chuyện hôm qua mà trằn trọc cả đêm, sáng nay còn chờ em đến mức suýt trễ giờ làm. Cô ấy đã làm đến mức này rồi, vậy mà em vẫn còn giận sao?” 

 

Tôi gạt tay anh ta ra, từng chữ từng câu đều vô cùng rõ ràng: 

 

“Giang Thời Nghiên, nghe cho kỹ đây—tôi không hề giận.” 

 

“Đường Mạch Mạch là người mà anh luôn miệng gọi là em gái thân thiết, là một đứa trẻ ngây thơ cần có người chăm sóc. Vậy nên anh giúp đỡ cô ta nhiều hơn một chút cũng là điều dễ hiểu. Tôi không phải người nhỏ nhen như thế, anh cứ yên tâm.” 

 

Trước đây, vì yêu nên tôi mới giận. 

 

Còn bây giờ, khi đã không còn yêu nữa, tôi có gì để mà tức giận đây? 

 

Giang Thời Nghiên im lặng vài giây, sắc mặt thoáng cứng ngắc. 

 

“...Vậy lên xe đi.” 

 

Lời vừa dứt, một chiếc xe màu đen đỗ ngay bên cạnh tôi. 

 

Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tươi cười của một chàng trai trẻ tuổi. Nhìn thấy tôi, cậu ấy vui vẻ vẫy tay: 

 

“Sư tỷ, chờ lâu chưa? Mau lên xe đi!” 

Loading...