“Em Gái” Của Chồng Tôi - 2

Cập nhật lúc: 2025-02-17 15:52:44
Lượt xem: 2,427

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng ở một nơi khác, anh ta lại có thể dùng chung ống hút với Đường Mạch Mạch, ăn nốt nửa quả táo mà cô ta ăn dở.

 

Thậm chí, ngay vừa nãy, khi Đường Mạch Mạch hôn anh ta, anh ta cũng không hề kháng cự.

 

Tôn trọng chỉ là cái cớ.

 

Người mà Giang Thời Nghiên khao khát được gần gũi... chưa từng là tôi.

 

Nghĩ thông suốt điều này, tôi liền cầm váy cưới nặng trĩu, xoay người bước đi.

 

Thấy vậy, nét chột dạ trong mắt Giang Thời Nghiên lập tức biến mất, thay vào đó là sự sốt ruột bực bội:

 

“Khương Ngâm, Mạch Mạch đã xin lỗi rồi, em còn muốn thế nào nữa? Nếu em cứ tiếp tục gây chuyện như vậy, tôi sẽ...”

 

“Anh sẽ làm sao? Chia tay tôi à?”

 

Từ miệng Giang Thời Nghiên, tôi đã nghe thấy từ “chia tay” không biết bao nhiêu lần.

 

Trước kia, mỗi lần nghe thấy, tôi đều hoảng hốt lo sợ, chỉ biết nhẫn nhịn xin lỗi, cầu xin anh ta đừng bỏ rơi tôi.

 

Nhưng bây giờ, tôi đã chẳng còn để tâm đến thứ tình cảm nực cười này nữa.

 

Lời đe dọa của anh ta, không thể làm tôi sợ hãi thêm nữa.

 

Giang Thời Nghiên nắm chặt cánh tay tôi, giọng điệu hằn học:

 

“Em đi rồi, hôn lễ này phải làm sao? Em nhất định phải khiến tôi mất mặt với bạn bè mới hài lòng à?”

 

03

 

Tôi hất tay anh ta ra, rồi tháo nhẫn cưới, ném thẳng xuống trước mặt Đường Mạch Mạch. Ngón tay tôi chỉ về phía cô ta, giọng cười nhạt:

 

“Thanh mai thân thiết như em gái của anh, chắc chắn sẽ rất vui lòng giúp anh hoàn thành hôn lễ này. Tìm cô ta đi. Đám cưới hoành tráng thế này, đừng để uổng phí.”

 

Tôi cố ý nhấn mạnh hai chữ “em gái”, đem sự ghê tởm mà Giang Thời Nghiên dành cho tôi trả lại cho anh ta gấp bội.

 

Nói xong, tôi dứt khoát xoay người rời đi.

 

Qua cánh cửa dày, tôi vẫn nghe thấy giọng nói nũng nịu của Đường Mạch Mạch:

 

“Anh Nghiên, đều tại em làm chị ấy giận bỏ đi. Hay là... hay là em ra ngoài xin lỗi chị ấy nhé? Hôn lễ này sao có thể thiếu cô dâu được?”

 

Giang Thời Nghiên lại cất lời, giọng điệu đã không còn sự bực dọc như khi nói với tôi, mà trở nên dịu dàng đến gai người:

 

“Cô ấy muốn đi thì cứ để đi! Đám cưới này không cưới cũng chẳng sao. Rồi sau này cô ấy sẽ phải hối hận, khóc lóc cầu xin tôi cho xem!”

 

Khép cánh cửa lại, khí thế cứng cỏi của tôi phút chốc tan biến. Nước mắt bất giác tuôn rơi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-gai-cua-chong-toi/2.html.]

Ba năm yêu đương, tôi — người bạn gái chính thức — chưa từng một lần được anh ta đối xử dịu dàng, vậy mà Đường Mạch Mạch lại có tất cả.

 

Lúc Đường Mạch Mạch đến kỳ kinh nguyệt, Giang Thời Nghiên luôn chuẩn bị sẵn trà gừng đường đỏ và thuốc giảm đau.

 

Còn tôi, những lần đau bụng đến không gượng dậy nổi, anh ta lại chẳng buồn ra hiệu thuốc mua giúp một bịch băng vệ sinh.

 

Đường Mạch Mạch thích ăn đồ ngọt, anh ta sẵn sàng kiên nhẫn học làm từng món một. Nhưng suốt ba năm bên nhau, anh ta chưa từng chuẩn bị cho tôi dù chỉ một bữa sáng đơn giản.

 

Đường Mạch Mạch ngại quãng đường đi làm xa, Giang Thời Nghiên liền không nề hà việc chạy xe một quãng đường vòng để đón đưa cô ta mỗi ngày.

 

Vậy mà khi tôi tăng ca đến rạng sáng, anh ta chỉ lạnh lùng nhắn tin: [Muộn thế này, em tự bắt taxi về đi.]

 

Nhất Phiến Băng Tâm

Bạn bè xung quanh đều thở dài tiếc nuối, rằng Giang Thời Nghiên trông giống như đang yêu Đường Mạch Mạch chứ không phải tôi.

 

Vì chuyện này, tôi và anh ta cãi nhau không biết bao nhiêu lần.

 

Thế nhưng mỗi lần như vậy, anh ta đều mắng tôi:

 

“Em có thể bớt tranh giành, ghen tuông với Mạch Mạch được không? Cô ấy đối với tôi như em gái ruột. Chẳng lẽ tôi đối tốt với em gái mình một chút cũng không được hay sao?”

 

Tôi cũng đã từng vô số lần tự thuyết phục bản thân rằng giữa họ không có gì cả. 

 

Nhưng đến hôm nay, Giang Thời Nghiên mặc cho Đường Mạch Mạch hôn mình, hơn nữa còn vô điều kiện bênh vực cô ta. 

 

Khoảnh khắc ấy, tôi không thể lừa dối chính mình thêm nữa. 

 

Anh ta tiếp nhận điều đó một cách thản nhiên như vậy, có lẽ ở những lúc tôi không hay biết, tại những nơi tôi không nhìn thấy, hai người họ đã không biết hôn nhau bao nhiêu lần rồi. 

 

Tiếng chuông điện thoại kéo tôi trở về thực tại. 

 

Đường Mạch Mạch vừa đăng một bài viết. 

 

Trong ảnh, cô ta đang đeo chiếc nhẫn mà tôi vừa vứt đi, tay nắm chặt lấy tay Giang Thời Nghiên. 

 

Dòng chú thích: 

 

[Nhẫn đẹp thật, kích cỡ cũng vừa khớp]

 

Tôi chợt nhớ đến lần thử nhẫn trước đám cưới, khi ấy tôi nói với Giang Thời Nghiên rằng kích cỡ không vừa, bảo anh ta đi đổi cái khác. 

 

Nhưng anh ta lại chẳng buồn bận tâm: 

 

“Chỉ là hình thức thôi, đeo tạm cũng được, đâu cần phiền phức như vậy.” 

 

Tôi cười tự giễu. 

 

Có lẽ ngay từ đầu, chiếc nhẫn này vốn chẳng phải dành cho tôi. 

 

Tôi giơ tay lên, định lau nước mắt, nhưng rồi nhận ra khóe mắt mình khô khốc, chẳng có lấy một giọt. 

Loading...