Em cứ việc “kiêu” đi, tôi chịu được - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-08 15:01:36
Lượt xem: 174

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay là ngày ký hợp đồng, đặc biệt làm tóc, mặc bộ vest màu xám bạc mà Bùi Hàn Thanh thích nhất.

Thế nhưng, trừ lúc bước cửa ba giây, đó liền thèm nữa, lạnh lùng cứ như từng yêu.

Mấy tháng nay, vì làm rõ mớ hỗn độn của Quý gia, thường xuyên thức trắng đêm.

Thôi kệ, chắc chắn là trông .

Bùi Hàn Thanh đối diện bên chiếc bàn dài, cổ áo sơ mi trắng mở rộng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Dáng vẻ cúi mắt lật giở hợp đồng, giống dáng vẻ ôn bài trong thư phòng của ngày .

Tôi nhớ nhung bao.

Khi đó luôn thích gác cằm lên vai , hỏi công thức định lý , giọng mềm mại đến mức thể véo nước.

Chỉ là của bây giờ lạnh lẽo vô cùng, cùng , cũng cảm thấy lạnh theo.

"Tổng giám đốc Quý đang gì đấy? Nhìn đủ ? Không xem thử gài bẫy gì trong hợp đồng ?" Cậu đột nhiên ngước mắt lên, thẳng .

Tôi luống cuống dời ánh mắt , dán chặt những dữ liệu đang nhảy múa máy chiếu.

Thịnh Minh Thụy đang thao thao bất tuyệt giải thích phương án chia lợi nhuận, nhưng lọt tai chữ nào.

Suy nghĩ hỗn độn, mệt mỏi xoa xoa giữa hai đầu lông mày.

Đột nhiên cảm thấy khó chịu, nhưng cũng chẳng gì đáng để tủi cả. Tôi quả thực lấy danh nghĩa "vì cho " mà gửi nước ngoài, còn hề giải thích.

Tôi đáng đời, nên chịu đựng.

Bùi Hàn Thanh làm nũng, giận dỗi, dựa dẫm , yêu thực sự biến mất .

Tôi trách , hận bỏ rơi, ruồng rẫy , nhưng thực sự còn cách nào khác.

Ký hợp đồng xong, Bùi Hàn Thanh dậy định bỏ .

Tôi kéo . "Minh Thụy, ngoài . Tôi chuyện riêng với Hàn Thanh."

Trong văn phòng chỉ còn và Bùi Hàn Thanh.

Bức tường kính phản chiếu khuôn mặt đang lạnh của Bùi Hàn Thanh.

"Tổng giám đốc Quý hài lòng chỗ nào trong hợp đồng ? Anh rõ mà, cứ dùng cơ thể để đổi lấy ."

Tôi đau đầu kinh khủng, đành hít một thật sâu.

"Bây giờ em chuyện với , chỉ những lời khó như thế thôi ? Em hận đến ?"

" thế, chính là hận ! Anh là đồ dối trá, ghét nhất."

Tôi xoa xoa thái dương:

"Hàn Thanh, dù thế nào nữa, cũng giải thích. Lúc đó ..."

"Câm miệng!" Cậu đỏ mắt lớn tiếng ngắt lời, "Anh gì? Nói nỗi khổ riêng? Nói bất đắc dĩ? Nói từng ghét bỏ là thằng điếc? Hay là rằng, thấy quỳ xuống cầu xin đừng đuổi , cũng đau lòng?"

Tôi: "..."

là những lời định .

Cậu hết thì còn gì nữa?

Khốn nạn, cái miệng mà ác độc thế.

Tôi cũng nổi nóng, dậy ấn gáy xuống hôn ngấu nghiến.

Không , còn chịu lời dễ , thì đừng gì nữa cả.

Gáy Bùi Hàn Thanh đập bức tường kính lạnh lẽo, giữ chặt lấy .

"Tổng giám đốc Quý, thích chơi bời trong văn phòng thế ? Anh chơi với bao nhiêu như thế ?"

"Cái miệng thối tha của em thể im lặng một chút !"

Tôi nắm tóc kéo lên, nhưng mềm lòng khi thấy hốc mắt đỏ hoe của .

Bùi Hàn Thanh nhân cơ hội c.ắ.n khóa kéo của kéo xuống.

"Chú nhỏ, còn lời khó nào đang chờ nữa đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-cu-viec-kieu-di-toi-chiu-duoc/chuong-4.html.]

Lời giải thích của , một chữ nào. Anh giải thích thì hãy dùng cơ thể để giải thích, cho năm năm qua đụng chạm đến khác ."

Tôi nắm mạnh tóc một cái, "Bùi Hàn Thanh, gửi em nước ngoài, nó em học cách chuyện t.ử tế, chỉ học cách chọc tức khác thôi !"

"Mở mắt !" Cậu đè xuống chiếc giường trong phòng nghỉ, gầm gừ giật tóc , "Nhìn !"

Tôi buộc thẳng . Tình d.ụ.c và sự ấm ức cuộn trào trong đáy mắt gần như nhấn chìm .

Tim như bóp nghẹt một cái, c.ắ.n mạnh môi của , khàn giọng khi đau đớn.

"Nói yêu . Anh chứ! Nói yêu !"

Tôi há miệng thở dốc.

"Anh yêu em mà Bùi Hàn Thanh."

Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống , hôn một cách hỗn loạn:

"Tôi tin , một chút cũng tin ."

Tôi tức đến bốc hỏa, suýt chút nữa thì nghẹt thở thở nổi.

"Mẹ nó em điên thật ! Đừng nữa, câm miệng!"

Tốt nhất là nên im lặng làm một thằng câm.

Thấy gì nữa, bắt đầu phát điên.

"Cái mặt của trông giống trai lắm Quý Vân An? Anh coi ?"

Tôi: "..."

Mắt tối sầm , thực sự khả năng trở thành tức c.h.ế.t giường mất.

Tôi thể chịu nổi nữa, giơ tay tát hai cái.

Cậu sững sờ, cũng bình tĩnh .

"Bùi Hàn Thanh! Ông đây chính là vì yêu em, thích em nên mới chịu uất ức em đè bẹp như thế ! Anh hề bỏ rơi em, vốn kế hoạch chờ giải quyết xong chuyện bên sẽ đón em về. Em tự lén lút về thì thôi , nhưng về , chỉ phát điên thôi ?"

"Anh một nữa, rằng yêu ." Động tác của đột nhiên trở nên dịu dàng, "Tôi thấy."

Tôi thực sự cạn lời.

Hóa nãy giờ một tràng dài, chỉ lọt tai những gì thôi .

Tôi nắm lấy cổ tay , thẳng đôi mắt đang ngấn nước .

Lông mi Bùi Hàn Thanh vẫn còn vương những giọt nước mắt, nhưng đang . Đó là nụ chứa chan tình yêu mà thấy suốt năm năm qua.

"Anh yêu em," khản giọng lặp , "Anh yêu em, em ?"

Bùi Hàn Thanh dụi đầu tóc , ôm chặt lấy thì thầm:

"Nghe , thấy ."

Đến khi tỉnh , vẫn chỉ một trong phòng nghỉ. Quần áo mặc chỉnh tề, chăn cũng đắp ngay ngắn.

Được lắm, đúng là xem ông đây như món đồ chơi , sướng xong là chuồn.

Ròng rã một tháng trời, điện thoại, nhắn tin , trừ việc lên giường.

Lịch sử trò chuyện cũng từ những bài diễn văn dài lê thê của chuyển thành:

Tôi: [Đến đây.]

Cậu : [Được.]

Tôi: [Đến đây.]

Cậu : [Được.]

Tôi: [Đến đây.]

Cậu : [Được.]

...

Tin nhắn thì thèm trả lời một cái, nhưng lên giường thì nào cũng mặt.

Loading...