Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 8: Tuyết đầu mùa

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:08:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Bạch Túc Vũ nhận bài hát , đó là một ca khúc của nghệ sĩ indie mà thích. Không kìm , nhỏ giọng hát tiếp: "Vậy thì để c.h.ế.t trong mắt em / trộm bằng chứng duy nhất / chiếm lấy biểu cảm của / hỏi lúc tỉnh táo ..."

 

Diệp Mạc sững , đầu . Vừa vặn chạm ánh mắt Bạch Túc Vũ.

 

Ánh trăng tuyết phản chiếu trong đôi mắt , sâu thẳm đến mức Diệp Mạc cảm giác như thể thấy chính trong đó.

 

Anh thoáng ngẩn , mỉm : "Em cũng bài ?"

 

Bạch Túc Vũ gật đầu, nhẹ giọng đáp: "Ừm, em thích nó."

 

"Hiếm thật, bài vốn phổ biến lắm."

 

Diệp Mạc khẽ , khóe môi cong lên một cách dịu dàng tiếp tục bước .

 

Bạch Túc Vũ thoáng ngẩn ngơ nụ , vô thức rảo bước nhanh hơn một chút, dần dần song song với Diệp Mạc.

 

"Tuyết đêm , đúng ?"

 

Diệp Mạc phản đối việc bước gần hơn, chỉ khẽ cất giọng: "Anh thích tuyết rơi, vì chỉ khi tuyết, mùa đông mới còn nhàm chán."

 

"Ừm..."

 

"A Túc, lúc đó tại em gia nhập ban nhạc?"

 

"Sao đột nhiên hỏi chuyện ?"

 

Diệp Mạc nghiêm túc đáp:

 

"Anh chỉ cảm thấy khí chất của em giống như một hoàng t.ử piano, đáng lẽ nên sân khấu lớn mà chơi đàn, chứ giống một tay guitar giữa đám đông hỗn loạn mà gào thét. Tính cách của em cũng , quá mức trầm tĩnh."

 

Bạch Túc Vũ khẽ , ánh mắt chút hoài niệm.

 

"Bởi vì nó tự do."

 

"Tự do?"

 

"Ban nhạc giống như một loài động vật hoang dã . Dù là chim ưng, chim nhạn thậm chí chỉ là một con sẻ nhỏ, chúng đều ràng buộc. Chúng thể bay lên trời cao, đậu cành cây lướt qua mặt nước. Không nơi nào là thể đến."

 

Diệp Mạc khẽ thở dài, làn trắng phả trong giá lạnh: " đời làm gì thứ gì thực sự tự do? Ngay cả chim ưng, dù bay cao đến cũng thể vượt qua núi non, dù chiếm vị trí đầu chuỗi thức ăn cũng luôn căng thẳng đề phòng thợ săn. Không ai là tự do cả... Chúng chỉ đang khao khát một ảo tưởng đẽ mà thôi."

 

"Đàn …"

 

"Đừng gọi là đàn , gọi Diệp ."

 

Diệp Mạc vươn tay xoa nhẹ đầu Bạch Túc Vũ, động tác trêu chọc dịu dàng.

 

"Đã bao lâu , còn gọi xa lạ như thế? Anh , em chính là kiểu hợp làm một hoàng t.ử nhỏ, luôn giữ một cách với khác."

 

Bạch Túc Vũ khẽ , giọng điệu cũng mềm hơn: "Anh Diệp đừng trêu em nữa."

 

Cậu lặng lẽ dựa sát Diệp Mạc hơn, như thể xua cái lạnh đang vây lấy .

 

"Thật em từ lâu . Ngay khi mới trường, em hát trong lễ khai giảng. Lúc đó em nhớ kỹ ngay lập tức. Không ngờ thể cùng ở chung một ban nhạc, thật sự may mắn."

 

Diệp Mạc bất ngờ, bật khẽ: "Thì A Túc từ sớm như ?"

 

Trong giọng của dường như mang theo một phần vui vẻ nhẹ nhàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-8-tuyet-dau-mua.html.]

"Đáng tiếc, lẽ còn em sớm hơn."

 

Bạch Túc Vũ khựng , kinh ngạc hỏi: "Hả? Sao thể?"

 

Diệp Mạc trả lời ngay. Anh dừng bước, lục tìm trong túi áo rút một điếu thuốc, châm lửa giữa đêm tối. Làn khói trắng lơ lửng trong khí lạnh giá.

 

Ánh mắt lặng lẽ hướng về phía cuối con hẻm, nơi ánh đèn màu treo đầy những hàng cây, rực rỡ nhưng xa vời.

 

Một lúc lâu , mới chậm rãi : "Năm nhất đại học, đường từ bên ngoài về trường, ngang qua một công viên và thấy một nam sinh mặc đồng phục trung học. Hẳn là đánh, xích đu một lời. Trên mặt vết bầm tím, nhưng một đôi mắt , khiến thể rời . Hôm đó cũng là một đêm tuyết rơi. Khi vốn định ở xem cần giúp đỡ , nhưng vì đang vội về trường nên chỉ thể để một quả cam mua."

 

Bạch Túc Vũ kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

 

Hồi trung học, một điểm kém, ba đ.á.n.h nặng. Tối hôm đó, chạy công viên, một xích đu. Cậu nhớ rõ đêm lạnh thế nào, chỉ chiếc đồng phục mỏng manh. Khi đó, nghĩ, nếu thể c.h.ế.t rét ở công viên thì , nếu thì sẽ tìm một góc khuất nào đó để kết thúc tất cả.

 

Sau đó, thấy một tiếng động nhẹ. Theo bản năng đầu , chỉ thấy nền tuyết trắng một quả cam.

 

Trên đó dán một mẩu giấy: "Ăn cam , đừng buồn nữa."

 

Bản bên bờ tuyệt vọng, một hành động nhỏ bé kéo trở về. Người đó chỉ để một quả cam.

 

Bạch Túc Vũ sững sờ: “Quả cam đó… là của , Diệp?”

 

Diệp Mạc mỉm , giọng trầm thấp như cơn gió nhẹ lướt qua đêm đông.

 

Trang Thảo

"Ừm. Khi đó em ở đó, trông đáng thương. Anh làm gì, chỉ thể để một quả cam. Cam ý nghĩa là tâm nguyện thành hiện thực, cũng mong nó thể an ủi em lúc ."

 

Bạch Túc Vũ bật , nhưng trong nụ mang theo chút chua xót: “Giống như … Năm đó cứu em là . Ở ban nhạc chăm sóc em cũng là . Anh như … em sẽ yêu mất.”

 

Diệp Mạc dập điếu thuốc, giọng điệu mang theo ý bất đắc dĩ: “Cũng thể yêu .”

 

“…Hả?”

 

Bạch Túc Vũ tưởng nhầm, mở to mắt. Làn da trắng muốt càng làm đôi môi thêm đỏ thắm, ánh mắt ẩn chứa tia kinh ngạc.

 

Diệp Mạc khẽ thở dài, vươn tay che đôi mắt : “A Túc , em đôi mắt của em ?”

 

“Thật em ranh mãnh. Em mỗi khi em dùng đôi mắt khác, họ sẽ chẳng thể nào chống đỡ , đúng ?”

 

Bị che mắt, tim Bạch Túc Vũ lập tức đập loạn nhịp. Cậu hít sâu, giọng khẽ run: “Anh Diệp, em thể yêu ?”

 

“A Túc, rõ.”

 

Bạch Túc Vũ đỏ bừng tai. Giữa trời đông giá rét, nhưng cảm giác như đang bên miệng núi lửa: “Anh Diệp, em yêu .”

 

Diệp Mạc khẽ , cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán , giọng dịu dàng như tuyết đầu mùa: “A Túc, từ nay về , mỗi trận tuyết đầu mùa, chúng đều sẽ cùng ngắm.”

 

---

 

Bạch Túc Vũ thấy tiếng tuyết rơi dần thưa, cùng với tiếng vọng trống trải nơi sơn dã. Nhịp tim như cộng hưởng với tiếng tuyết rơi khe khẽ cành cây.

 

Cậu bịt mắt bằng một dải lụa đen, tay chân đều xiềng xích. Trên chẳng chỗ nào lưu dấu răng và vệt đỏ. Sau mỗi triền miên, cơ thể ướt đẫm, nóng bỏng đến mức cách nào bốc hết.

 

Cậu nhớ đây là thứ bao nhiêu. Hai — hoặc lẽ nên là một , một quỷ — cứ như quấn lấy mãi dứt.

 

Bạch Túc Vũ Diệp Mạc giam giữ trong căn biệt thự . Mỗi ngày của chỉ lặp lặp : đàn piano, sách, và mơ màng… Mùa đông cũng giống như những mùa tuyết đó, từng ngày trôi qua.

 

“Tuyết ngừng ?”

 

“Ừm, ngoài mặt trời .”

Loading...