Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 7: Tuyết đầu mùa

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:08:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Mơ hồ rời khỏi hiệu sách, suốt dọc đường , Bạch Túc Vũ một lời. Mãi đến khi xuống bên bàn ăn, đến khi Eamon chạm mặt , mới giật hồn.

 

"Em thế? Từ nãy đến giờ cứ thẫn thờ."

 

Hàng mi Bạch Túc Vũ khẽ rung. Gió lạnh từ cửa sổ lùa khiến da mặt ửng đỏ. Cậu chỉ lắc đầu, gì.

 

Eamon nhéo nhẹ chóp mũi : "Có gì trong lòng thì , đừng giữ mãi trong bụng."

 

Bạch Túc Vũ ngập ngừng một chút, đó thấp giọng hỏi: "Eamon, tin đời ma quỷ ?"

 

Eamon bật : "Tôi học y tám năm ở Hoa Tây, hành nghề cũng mấy năm . Nếu tin quỷ thần, chẳng phụ công học y bấy lâu nay ?"

 

"Ừm..."

 

Eamon trầm ngâm, đó nghiêng về phía , chằm chằm đôi mắt nâu nhạt của Bạch Túc Vũ.

 

"Em vẫn đang nghĩ về cái bóng đêm qua ?"

 

Nếu Eamon nhắc, lẽ Bạch Túc Vũ tạm quên hình bóng mơ hồ tối qua. giờ tới, mới giật nhận đó thể chính là Diệp Mạc.

 

Dù Diệp Mạc là yêu khuất của , Bạch Túc Vũ vẫn khỏi rùng . Chuyện quá mức quái dị.

 

Cậu thực sự gặp ma ?

 

Nếu đúng là quỷ, vẫn yêu , nhưng mức độ ly kỳ của sự việc vượt xa niềm vui khi gặp yêu.

 

Đặc biệt là cuốn Du Chuẩn từ cao rơi xuống…

 

Bạch Túc Vũ chắc chắn rằng Diệp Mạc sẽ làm hại , nhưng với Eamon thì chắc.

 

Cậu khẽ thở dài: "Eamon, rời khỏi đây . Tôi sẽ nhờ Kim Thành An đưa về, một sẽ hơn."

 

"Ha! Em đang cái quái gì thế?"

 

Thấy nghiêm túc, sắc mặt Eamon trầm xuống.

 

"Bạch Túc Vũ, bảo em là kiểu mặc quần liền nhận . Em đang vẻ thanh cao cái gì chứ?"

 

Hắn nhếch môi, ánh mắt tối .

 

"Tối qua làm em sướng ?"

 

"Không ."

 

Bạch Túc Vũ bình thản nhấp một ngụm , giọng điệu thản nhiên như thể chuyện từng xảy .

 

"Kỹ thuật của , cũng thoải mái. Anh giống những khác, ở bên , thực sự vui vẻ."

 

Eamon cau mày, ánh mắt tối .

 

"Vậy em mấy lời làm gì? Tôi lặn lội bảy tiếng đồng hồ xe đường núi đến đây, chỉ để ngủ với em một ?"

 

"Eamon, đừng kích động. Tôi chỉ cho thôi."

 

Bạch Túc Vũ nhất thời giải thích thế nào, cũng thể nghĩ lý do hợp lý để thuyết phục Eamon rời . Cậu đành lắc đầu, đổi chủ đề: "Thôi, đồ ăn lên , ăn ."

 

Đây là một nhà hàng kiểu Tây, phục vụ bàn là một cô gái xinh . Cô nhẹ nhàng đặt phần bít tết xuống mặt Bạch Túc Vũ, đó mang phần của Eamon .

 

đúng lúc , một tia sáng trắng chợt lóe lên mắt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-7-tuyet-dau-mua.html.]

Chưa kịp phản ứng, Bạch Túc Vũ thấy phục vụ vung d.a.o ăn, đ.â.m thẳng về phía Eamon!

 

"Eamon!"

 

Tiếng thét nghẹn trong cổ họng, Bạch Túc Vũ ù tai, đầu óc trống rỗng. Dòng m.á.u đỏ tươi phun mắt khiến thở rối loạn.

 

Nhà hàng lập tức náo loạn.

 

Tiếng hét thất thanh vang lên khắp nơi. Người phục vụ khống chế, ánh mắt cô trống rỗng vô hồn. Khi thấy Eamon ngã vật ghế, cô hoảng loạn hét lên bất tỉnh.

Trang Thảo

 

Nhân viên vội vàng gọi xe cấp cứu.

 

Bạch Túc Vũ quỳ sụp xuống, đôi tay run rẩy đỡ lấy Eamon. Làn da trắng muốt của dần nhuốm đỏ bởi máu.

 

Xe cấp cứu đến nhanh.

 

Suốt quãng đường, Bạch Túc Vũ vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y Eamon, đôi môi trắng bệch. Mãi đến khi Eamon đẩy phòng phẫu thuật, mới trụ nổi nữa, ngã xuống sàn hành lang bệnh viện.

 

Không khí nơi đây lạnh lẽo và tĩnh mịch.

 

Ánh đèn trắng chói rọi xuống nền gạch, gió buốt giá len lỏi qua khe cửa. Đột nhiên, một luồng khí lạnh lướt qua.

 

Rồi ai đó nhẹ nhàng ôm lấy từ phía .

 

Bạch Túc Vũ phản kháng, mặc kệ đó dìu đến ghế . Một lúc lâu , mới lên tiếng, giọng khẽ run: "Người phục vụ đó… do khống chế ?"

 

"Anh, đừng làm hại ."

 

“…”

 

Diệp Mạc nhẹ nhàng vuốt tóc Bạch Túc Vũ.

 

Bàn tay lạnh đến mức khiến rùng .

 

"A Túc, em sợ ."

 

Diệp Mạc xổm xuống, vùi mặt đùi Bạch Túc Vũ. Giọng khẽ vang lên, mang theo chút ấm áp trong đêm đông lạnh lẽo: "Đừng sợ, ?"

 

Bạch Túc Vũ đặt tay lên gáy Diệp Mạc, đầu ngón tay siết , như trấn an đối phương. Giọng nhẹ nhàng, mềm mại như gió thoảng: "Em sợ . Nên đừng động đến ."

 

Diệp Mạc siết c.h.ặ.t t.a.y , cúi đầu hôn lên mu bàn tay, động tác dịu dàng đến mức khiến run rẩy.

 

"Chỉ cần em ở bên , thứ đều sẽ thôi. Ở đây lạnh lắm, chúng về ."

 

Khi rời khỏi bệnh viện, Bạch Túc Vũ để mặc Diệp Mạc nắm tay . Cơn gió rét buốt vây lấy cơ thể , nhưng bàn tay bên cạnh lạnh hơn cả gió đông.

 

Ánh mặt trời phía chân trời nhạt dần, dần dần hòa màn sương trắng như tro bụi. Đỉnh núi phủ một lớp tuyết mỏng, dấu hiệu báo rằng tuyết sắp rơi.

 

"Tối nay tuyết sẽ rơi."

 

Như thể suy nghĩ của , Diệp Mạc khẽ , giọng trầm thấp xen lẫn chút hoài niệm: "Anh từng hứa với em, mỗi năm ngày tuyết đầu mùa, đều sẽ ở bên em. Em còn nhớ ?"

 

Trên cao, một bóng chim ưng sải cánh lướt qua bầu trời, x.é to.ạc tầng mây dày đặc.

 

Làm thể quên chứ?

 

Lần đầu tiên Bạch Túc Vũ và Diệp Mạc tỏ tình cũng là một đêm tuyết đầu mùa ở Kinh Thành. Hôm , bọn họ đùa giỡn quanh những con hẻm cổ, từ lúc nào mà những khác biến mất, chỉ còn hai họ.

 

Tuyết phủ kín con ngõ nhỏ, gió lạnh len lỏi qua từng mái nhà. Ánh trăng lặng lẽ soi bóng lên những bức tường rêu phong của khu phố cũ.

 

Bạch Túc Vũ phía Diệp Mạc, vẫn luôn cúi đầu, dõi theo bóng dáng đối phương. Chiếc áo khoác gió màu đen của Diệp Mạc kéo dài thành một vệt mờ trong màn tuyết đêm.

 

Bất chợt, Diệp Mạc khe khẽ ngâm nga một giai điệu: "Đôi mắt của em / băng qua sóng gió và thanh âm / giao thoa với nỗi tái nhợt của nhân thế / dùng đống hoang tàn long trọng nhất / mãi mắc kẹt trong đôi mắt của em..."

Loading...