Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 3: Bóng người

Cập nhật lúc: 2026-02-14 04:42:09
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"À đúng , ở đây một thể sẽ thấy chán, nên gọi một bạn đến bầu bạn với ." Kim Thành An ném một tấm danh cho Bạch Túc Vũ, : "Anh tên Eamon, là bạn , làm bác sĩ. Anh sở hữu một bệnh viện tư nhân tiếng, thông minh trai. Không chỉ thi đậu đại học mà còn là Hoa Tây đấy nhé! Hơn nữa, hài hước. Dĩ nhiên, nếu gặp, thể bảo khỏi cần đến."

 

Bạch Túc Vũ cúi đầu tấm danh .

 

Trong ảnh là một đàn ông với mái tóc ngắn vuốt ngược, ánh mắt sắc bén, khóe mắt nhếch lên, thấp thoáng nét , tựa mặt hồ xuân gợn sóng lăn tăn. Càng , càng cảm thấy nốt ruồi lệ nơi khóe mắt quen thuộc, như dáng vẻ của một xưa cũ. Cậu lặng hồi lâu, cùng nhét danh túi áo, thản nhiên : "Không , cứ để đến ."

 

"Được , thiếu gia Bạch, cứ yên tâm, bảo đảm hàng cực phẩm."

 

Bạch Túc Vũ rút một điếu thuốc, tựa lan can ban công, chậm rãi phả một làn khói trắng: "Sao? Cậu tự kiểm chứng ?"

 

"Phi! Tôi hứng thú với đàn ông!" Kim Thành An trợn mắt, hùng hổ : "Chẳng qua là mấy tình một đêm của kể thôi."

 

Vừa dứt lời, sang liền thấy Bạch Túc Vũ đang hút thuốc, lập tức lao tới giật điếu t.h.u.ố.c khỏi tay , dập mạnh xuống sàn dùng chân nghiền nát: "Tôi ! Ít nhất cai t.h.u.ố.c trong vòng một năm! Cậu xem cái thể rách nát , chẳng tự chăm sóc gì cả! Quả nhiên cần tìm ai đó trông chừng , mà bác sĩ thì càng chứ !"

 

"Kim Thành An, chắc?"

 

Bạch Túc Vũ khẽ , chậm rãi nhả khói cuối cùng. Làn khói trắng hòa khí lạnh, mơ hồ che khuất đôi mắt .

 

Làn khói tan dần, trong mắt hóa thành một màn sương mờ tựa lệ.

 

Trên lưng Bạch Túc Vũ, làn da trắng như tuyết điểm xuyết những vệt đỏ lộn xộn, ánh đèn ấm áp trông như những đóa mai đỏ trong đêm đông. Đến cuối cùng, trong cơn hoan ái , thể thốt nên lời.

 

Kim Thành An sai, Eamon giường thực sự vài phần bản lĩnh.

 

Sau bữa tối, Kim Thành An để hai họ biệt thự, còn thì lái xe về huyện thành. Vừa bước phòng, Bạch Túc Vũ và Eamon lập tức quấn lấy . Mỗi môi kề môi, luôn lén liếc nốt ruồi lệ nơi khóe mắt , càng chìm đắm sâu hơn.

 

Từ sáu giờ chiều đến tận chín giờ tối, cuối cùng, Bạch Túc Vũ rời giường uống nước, giọng khàn đặc.

 

Theo thói quen, mở va-li, lấy cây đàn guitar, nhẹ nhàng lướt tay qua vài sợi dây, chỉnh âm thanh, đó xuống, bắt đầu gảy lên giai điệu quen thuộc.

 

"Đôi mắt của em / băng qua sóng gió và thanh âm / giao thoa với nỗi tái nhợt của nhân thế / dùng đống hoang tàn long trọng nhất / mãi mắc kẹt trong đôi mắt của em..."

 

Eamon trần trụi giường, hứng thú Bạch Túc Vũ: "Tôi , mỗi xong chuyện, em đều chơi một khúc nhạc. Có lý do gì ?"

 

Ngón tay Bạch Túc Vũ vẫn còn ửng đỏ vì siết chặt ga giường. Cậu lướt tay qua dây đàn, làn da trắng sáng đối lập với sắc nâu trầm của cây guitar, tạo nên một sự tương phản chói mắt, khiến khó mà rời mắt.

 

“Anh là đầu tiên hỏi điều .” Cậu nhạt. “Tôi cứ tưởng chẳng ai quan tâm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-3-bong-nguoi.html.]

giống bọn họ.”

 

Eamon xuống giường, khoác hờ một chiếc sơ mi mỏng, chậm rãi bước đến bên cạnh Bạch Túc Vũ, cầm ly nước bàn. Hắn cúi xuống, khẽ c.ắ.n nhẹ lên má , giọng mang theo ý : "Tôi sẽ ở đây với em suốt một tháng."

 

Đôi mắt đen của Bạch Túc Vũ phản chiếu hình bóng đối diện. Giọng vẫn bình thản: “Nếu chán , đương nhiên thể rời , cần ở cả tháng. Tôi cũng lúc nào cũng làm chuyện .”

 

Eamon nhướn mày: "Tôi thích em, cũng thấy phiền khi ở đây. Vậy, em thể cho lý do vì chơi đàn ?”

Trang Thảo

 

“... Kỳ lạ thật.” Bạch Túc Vũ bật , tự giễu. "Tôi thế mà đây chuyện về bạn trai cũ với bạn giường của .”

 

Cậu dừng một chút, tiếp: “Cũng chẳng gì to tát. Đây là bài hát mà và bạn trai cũ thích nhất. Đêm tỏ tình với , hát bài . Nếu chơi , cảm giác sẽ quên nhanh.”

 

Eamon nheo mắt: “Em từng bạn trai?”

 

“Ừ.”

 

“Nếu quên, chứng tỏ em vẫn còn thích. Vậy vì chia tay?”

 

Bạch Túc Vũ im lặng một lúc, nhẹ giọng đáp: “Không chia tay.”

 

Eamon sâu mắt . Đôi mắt trong suốt như pha lê, nhưng phủ một tầng u ám.

 

“Không chia tay. Anh chỉ là... c.h.ế.t.”

 

Eamon khẽ rùng . Ly nước tay rơi xuống sàn, vỡ vụn thành từng mảnh.

 

Bạch Túc Vũ đặt cây đàn xuống: “Xin , dọa ? Thực , chuyện về , cũng gần như quên hết , cần để tâm. Chỉ là bài hát , ai cũng thể một chút.”

 

Nói , dậy, một ban công.

 

Gió ngoài cửa sổ thổi mạnh, vang lên như những trang giấy lật qua vội vã. Không khí lạnh bao trùm lấy Bạch Túc Vũ. Từ đây, thể thấy những ngọn đèn đường thưa thớt quanh hồ nhân tạo, tựa như từng hạt muối nhỏ rắc màn đêm vô tận. Bên bờ hồ, những ngôi làng lác đác ánh sáng. Có lẽ vì nơi dân cư ngủ sớm, hơn nữa hiện tại cũng mùa cao điểm du lịch.

 

Tiếng gió và núi rừng như vây lấy . Trong bóng tối, một cảm giác kỳ lạ âm thầm dâng lên.

 

Đột nhiên, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cùng cơn gió mạnh bất ngờ ập đến. Bạch Túc Vũ rùng , bất giác cứng đờ.

 

Ánh mắt hướng về phía dãy núi sâu thẳm bên cạnh.

 

Rõ ràng, ngay sườn núi, một bóng đang

 

Một cầm ô.

Loading...