Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 13: Quả cam

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:44:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Sau khi ba tát mạnh đến mức ù tai, Bạch Túc Vũ lao khỏi căn nhà .

Trang Thảo

 

Chạy khỏi nơi sinh và nuôi dưỡng suốt mười tám năm qua.

 

Cậu lao trong vội vã, xuyên qua dòng đông đúc, trong miệng vẫn còn vương vị tanh của máu.

 

Còn nơi nào tồi tệ hơn cái nơi gọi là “nhà” đó nữa chứ?

 

Cậu chạy một quán rượu, cuộn tròn chiếc ghế sofa trong góc, run rẩy kiểm soát. Cơn lạnh từ tứ chi lan khắp cơ thể, cảm giác mệt mỏi cùng giá rét bủa vây lấy . Bạch Túc Vũ thở dốc, nước mắt chảy dài gương mặt tái nhợt.

 

Những ngày tháng như thế

 

Những ngày giám sát nghiêm ngặt, phép chậm trễ dù chỉ một giây… rốt cuộc khi nào mới kết thúc?

 

Những ngày giáo viên chủ nhiệm sức thiên vị chỉ để nịnh nọt ba , để bạn học xa lánh và cô lập… khi nào mới kết thúc?

 

Những ngày, khi phát hiện thích đàn ông, đ.á.n.h đến gần c.h.ế.t, suýt chút nữa qua khỏi… những ngày thở nổi , khi nào mới kết thúc?

 

Quán rượu tràn ngập mùi khói t.h.u.ố.c khó chịu, tiếng ồn ào hỗn loạn, những ánh mắt mấy thiện cảm lướt qua .

 

Bạch Túc Vũ dậy, bước ngoài.

 

Đêm khuya, tuyết bắt đầu rơi.

 

Những bông tuyết mắt biến thành từng mảng trắng xóa, lạnh buốt đến tê cứng khoang mũi. Mặt đất ướt và trơn, chỉ mang một đôi dép lê khi rời khỏi nhà, bàn chân lạnh cóng đến mức đau buốt. Mỗi bước đều run rẩy, như thể thể ngã quỵ bất cứ lúc nào.

 

Cậu cứ thế mãi, cho đến khi đến công viên.

 

Trên chỉ mặc một lớp áo mỏng, nghĩ, cứ để bản c.h.ế.t cóng như thế .

 

Cơ thể ngày càng lạnh hơn, từng ngụm m.á.u ngừng trào khỏi miệng. Cậu trượt xuống khỏi chiếc xích đu, ngã xuống nền đất lạnh lẽo.

 

Công viên vắng lặng, một bóng .

 

Sắp c.h.ế.t .

 

Cứ như mà c.h.ế.t .

 

Trên đỉnh đầu, chiếc xích đu khẽ đung đưa, giống như một bóng sắp tắt thở — giống hệt .

 

Trước mắt tối sầm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-13-qua-cam.html.]

Cậu ngất .

 

---

 

"Nghĩ ?"

 

Diệp Mạc dịu dàng vuốt ve mái tóc Bạch Túc Vũ, giọng đầy xót xa.

 

Hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn dài gương mặt Bạch Túc Vũ. Cậu khàn giọng hỏi: “Em ngất giữa đêm tuyết trong công viên… Là em, từ đầu đến cuối, đều chỉ một em thôi, đúng ?”

 

“A Túc, đừng .”

 

“Cho nên, ngay từ đầu, căn bản ai để cho em quả quýt, mảnh giấy nào cả, gì hết… Chỉ em mà thôi…”

 

Diệp Mạc ôm chặt lấy , dùng hết sức để giữ trong vòng tay .

 

“Không ban nhạc, đại học, … Em chỉ đang sống trong một ảo giác do chính tưởng tượng . Mọi thứ em nghĩ là thật… tất cả đều tồn tại. Các … đều là giả, đều là giả.”

 

Giọng Diệp Mạc nhẹ nhàng vang lên bên tai : “Anh giả, A Túc. Nếu là giả, những ngày chúng cùng trải qua là gì? Dấu vết để cổ em là gì? Khi em trượt tuyết, nắm lấy em, đó là gì?”

 

“Trượt tuyết…?” Đôi mắt Bạch Túc Vũ dần trở nên ảm đạm, ánh sáng trong đáy mắt cũng theo đó mà vụt tắt: “Anh đúng… em nhớ . Lần đó căn bản đầu tiên em trượt tuyết. Lần đầu tiên em trượt tuyết, em tệ đến mức của em — một thần kinh vận động cực kỳ xuất sắc — mắng thẳng mặt bao nhiêu trong sân trượt tuyết.”

 

“…”

 

“Anh Diệp, chỉ sẽ khen em. Ngoài , tất cả đều hạ thấp em, khinh thường em. Những gọi là ba , là bạn bè, là những kẻ xa lạ chỉ gặp một ai cả, ai sẽ khen em dù chỉ một câu khi em té ngã sân trượt tuyết.”

 

“A Túc…”

 

“Anh Diệp, em bệnh, đúng ? Cho nên em mới xuất hiện ảo giác.”

 

Bạch Túc Vũ khẽ , nhưng nụ mang theo sự tuyệt vọng sâu sắc.

 

“Miếu Sơn Thần… Trong miếu tượng thần mang gương mặt của . Người c.h.ế.t, thể biến thành quỷ? Sao thể…”

 

Cậu khẽ run rẩy, lẩm bẩm: “Sao em thể thật sự những ngày hạnh phúc thế ?”

 

Phong tuyết dần lắng xuống, tầm mắt cũng trở nên rõ ràng hơn. , gương mặt Diệp Mạc càng trở nên mơ hồ, như thể ánh trăng phủ lên một tầng sương mù.

 

“Nếu em rời khỏi nơi ,” Diệp Mạc cúi xuống, nhẹ nhàng mút lấy bờ môi , khóe miệng nở nụ ôn nhu, “chỉ cần phá hủy miếu Sơn Thần là .”

 

“Cái gì?”

 

“Chỉ cần phá hủy nó…”

 

“Cái gì? Anh đang cái gì ?”

Loading...