Editor: Trang Thảo.
Trang Thảo
Mãi đến khi đỉnh dốc trượt tuyết, Bạch Túc Vũ mới thực sự nhận thức điều . Cậu nhịn mà hỏi: "Tại bọn họ thấy ?"
Diệp Mạc siết c.h.ặ.t t.a.y , mỉm : "Bởi vì còn là nữa."
" em vẫn thể thấy ."
" , em thể thấy ." Diệp Mạc nâng mặt Bạch Túc Vũ lên, khẽ hôn một cái: "Như chẳng là đủ ?"
"... Đôi khi em cảm thấy tất cả những điều chỉ là ảo giác."
Bạch Túc Vũ làm theo hướng dẫn của nhân viên, mặc xong trang . Trên núi, gió thổi mạnh cuốn theo hương thông thanh mát.
"Sao thể là ảo giác ?" Diệp Mạc phía , giúp chỉnh trang , nhẹ nhàng đỡ lấy eo . Giọng vang lên như thể đến từ một nơi xa.
"Anh đếm ba, hai, một. Anh sẽ ở phía đỡ em, cùng trượt xuống."
"Cái gì? Khoan ! Anh chẳng mang gì cả..."
"Anh là quỷ mà, cần mấy thứ đó? Nào, ba... hai... một..."
Một cơn gió mạnh lướt qua tai.
Cả cơ thể như mất trọng lực trong khoảnh khắc lao thẳng xuống. Tuyết trắng tung bay, lướt qua kính bảo hộ của Bạch Túc Vũ. cảm giác ấm áp nơi eo cùng tiếng khẽ của Diệp Mạc khiến nhịp tim dần định .
Băng qua gió tuyết trong thung lũng, rõ ràng là đang trượt xuống, nhưng Bạch Túc Vũ cảm giác như sắp bay lên. Cậu ngừng điều chỉnh tư thế, dần dần kiểm soát sự cân bằng của cơ thể.
Diệp Mạc lớn phía : "A Túc, em thông minh thật đấy! Mới mà bắt cảm giác trượt tuyết ! Có em lừa ? Đây chắc chắn đầu tiên em trượt, đúng ?"
"Đây thực sự là đầu tiên em trượt tuyết."
"Chơi vui ?"
"Ừm."
"Ngày mai chúng đến đây nhé? Mỗi ngày đều đến, ?"
"Sao mà chứ — A!"
Cuối đường trượt một đoạn dốc nhỏ, Bạch Túc Vũ giữ thăng bằng , cả lao về phía , lăn một vòng cắm thẳng đống tuyết.
"Em chứ?"
Diệp Mạc vội vàng đỡ dậy. Bạch Túc Vũ điều chỉnh nhịp thở, thấy vẻ mặt lo lắng của , bỗng phụt một tiếng bật : "Vui thật."
Diệp Mạc cũng theo: "Lần cuối chậm một chút chứ, cú ngã đau lắm đấy."
"Là vì ở phía đỡ em nên em mới an tâm…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-10-truot-tuyet.html.]
"Anh đỡ chỉ để giúp em yên tâm thôi, còn cách trượt và giữ thăng bằng đều là do em tự điều chỉnh."
"... Cảm ơn ."
"Hửm? Cảm ơn cái gì?"
Bạch Túc Vũ lắc đầu: "Không gì."
Sau khi cùng ăn tối tại một quán ăn, Diệp Mạc hỏi còn nữa.
Bạch Túc Vũ đáp ghé hiệu sách một chút, thế là một một quỷ về nơi mà họ gặp .
Khi đang lật xem giá sách, Bạch Túc Vũ chợt nhớ điều gì đó, liền sang hỏi:
"Này, đó đến đây làm gì ? Quỷ cũng sách ?"
"Em ở , sẽ ở đó. Em tình cờ ghé qua đây, nên cũng xuất hiện."
"Ý là… vẫn luôn ở gần em ? Vậy tại đây xuất hiện?"
Diệp Mạc cụp mắt xuống:
"Bởi vì thể lúc nào cũng xuất hiện ."
Bạch Túc Vũ định hỏi ý gì, nhưng thấy hai nhân viên hiệu sách đang bàn luận.
"Này, cái tượng Sơn Thần mất ? Hôm đó Tiểu Hồng tìm mãi thấy. Cô thích món đồ đó lắm."
" thế, cô bảo đó là tượng mua từ một ngôi miếu núi. Mà nhắc mới nhớ, hôm đó cũng khách hỏi về truyền thuyết Sơn Thần đấy."
"Chẳng đó là truyền thuyết cũ rích từ lâu ?"
" , hình như nó nổi tiếng nhất hơn hai mươi năm . Hồi đó núi thường xuyên tuyết lở, mùa màng thất bát, nhiều c.h.ế.t."
"Sau khi xây ngôi miếu, chuyện vẻ hơn hẳn. Biết thật sự Sơn Thần chứ, ha ha ha…"
"Nếu đúng như , tại năm ngoái vẫn lở tuyết? năm nay xem là mùa đông dễ chịu nhất trong nhiều năm nay, tuyết rơi đúng lúc, thời tiết cũng thoải mái."
Bạch Túc Vũ nhớ hôm đó Eamon từng ngắm bức tượng Sơn Thần. Bây giờ góc trưng bày, quả nhiên còn thấy nó nữa.
Cậu bước qua hai nhân viên đang trò chuyện, tiện miệng hỏi Diệp Mạc: "Anh truyền thuyết về Sơn Thần ?"
Diệp Mạc im lặng một lúc, đó nhẹ nhàng lắc đầu: "Anh ."
Bạch Túc Vũ suy nghĩ một chút, : "Em đến ngôi miếu đó xem thử. Mọi đều bàn tán về nó."
"Hôm khác hẵng . Hôm nay mua sách xong nên về thôi, tối nay thể bão tuyết."
"Ừm… À đúng ," Bạch Túc Vũ đột nhiên nhớ : "Anh là quỷ, sợ miếu thần ?"