Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 1: Tố Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:01:43
Lượt xem: 14

Editor: Trang Thảo.

 

"Chúng cùng đợi đến khoảnh khắc cuối cùng, để thế giới trút bỏ lớp vỏ cũ, vẫn như quả cam mới chín và tuyết đầu mùa."

— Liêu Vĩ Đường.

 

---

 

Mỗi vùng đất cổ xưa đều truyền thuyết, như thể đó là một quy luật bất biến. Những câu chuyện thường bắt nguồn từ hiện thực, khiến nơi chốn chúng tồn tại càng thêm chân thực và huyền bí.

 

Ở phía Tây một tòa thành cổ, khuất sâu trong núi, tên là Tố Nguyệt. Ở nơi lưu truyền một truyền thuyết về Sơn Thần.

 

Tương truyền, sâu trong núi một thiếu niên tuyệt mỹ, chính là vị Sơn Thần . Mỗi khi mùa đông khắc nghiệt nhất kéo đến, sẽ hóa thành một dân bình thường, lang thang trong thôn. Ai vô tình chạm mắt với đều sẽ mất lý trí, thần trí mơ hồ như một cái xác hồn.

 

Những kẻ sẽ dẫn núi sâu. Người dân chỉ thể trông thấy từng bóng dáng mơ hồ nối đuôi , dần dần nhỏ thành một chấm đen giữa màn tuyết trắng xóa, biến mất .

Trang Thảo

 

Những ai bước rừng núi, từ đó bao giờ còn trở . Đông qua đông , tuyết phủ trắng vùng đất , nhưng bóng dáng của những kẻ mất tích vẫn từng xuất hiện thêm nào.

 

---

 

Bạch Túc Vũ đặt chân đến Tố Nguyệt đúng thời điểm lạnh giá nhất trong năm.

 

Tối qua, vất vả lắm mới thoát khỏi bạn giường cứ dây dưa mãi dứt. Mãi đến tận hai giờ sáng, mới thể chợp mắt một chút.

 

Sáng nay, suýt chút nữa bỏ lỡ chuyến bay vì đầu óc choáng váng, cuồng. Sau một hồi vội vàng chỉnh trang bản , cuối cùng cũng kịp lên máy bay.

 

Suốt hành trình dài hai tiếng, thời tiết khiến máy bay rung lắc mấy . Cơn buồn nôn liên tục dâng lên, dày nôn nao khó chịu, sắc mặt càng lúc càng nhợt nhạt.

 

vẫn cố gắng chịu đựng cho đến khi máy bay hạ cánh.

 

Vừa bước xuống sân bay, Bạch Túc Vũ thấy Kim Thành An đang chờ. còn kịp mở miệng chào hỏi, đối phương giật sắc mặt xanh xao đến đáng sợ của .

 

Kim Thành An kinh hãi kêu lên: “Mẹ ơi, gần đây … túng d.ụ.c quá độ ?”

 

Dưới ánh đèn phản chiếu, Bạch Túc Vũ híp mắt . Hàng mi dài đen nhánh khẽ run theo làn gió, đôi mắt trong veo tựa pha lê nhúng nước, phản chiếu ánh sáng mờ ảo.

 

Làn da trắng đến mức gần như trong suốt. Nếu kỹ, thể thấy những đường mạch xanh nhạt nơi huyệt thái dương. Đôi mắt gắng gượng suốt chuyến bay mà phủ một lớp nước mỏng, giống như sương đọng cửa kính trong đêm trăng lạnh.

 

Bạch Túc Vũ thở một , yếu ớt đáp ba chữ: “Nói bậy bạ.”

 

Kim Thành An bật , bước lên khoác vai , vui vẻ trêu chọc: “Đùa thôi mà. Mà xem, giới thiệu cho kế toán thế nào? Có trai ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-1-to-nguyet.html.]

Bạch Túc Vũ trả lời ngay, chỉ thuận tay đẩy vali hành lý qua cho Kim Thành An kéo, còn thì đeo cây đàn guitar yêu thích lên lưng. Cậu bình thản lắc đầu: “Đẹp thì , tiếc là… quá ngắn.”

 

Kim Thành An sững vài giây, đó bật ha hả đến mức suýt sặc, lớn đến nỗi mấy xung quanh cũng ngoái .

 

“Hahaha! Cậu thẳng thắn quá đấy, Bạch Túc Vũ! Không thẳng với đấy chứ? Công ty còn nhờ bên họ xử lý sổ sách nữa đấy!”

 

“Tôi đến mức đó.”

 

Bạch Túc Vũ day nhẹ huyệt thái dương, đầu óc vẫn còn choáng váng. Cậu giơ tay gõ nhẹ lên vai Kim Thành An, giọng lười nhác: “Với , thích kiểu bóng bẩy phù phiếm đó. Mỗi đến đều xịt nước hoa nồng đến mức sặc cả mũi, ăn mặc thì lòe loẹt chẳng khác nào con công xòe đuôi. Sau đừng giới thiệu kiểu đó cho nữa.”

 

“Vậy thích kiểu nào?”

 

Kim Thành An giúp Bạch Túc Vũ đặt hành lý cốp xe, đó chu đáo mở cửa xe cho , còn làm một động tác mời lịch sự: “Thích kiểu đàn ông ấm áp như ?”

 

Bạch Túc Vũ lắc đầu, nghiêm túc đáp: “Tôi thích mấy thi rớt đại học.”

 

“... Mau cút xe , phiền c.h.ế.t .”

 

Bạch Túc Vũ trong xe, mặc cho Kim Thành An bắt đầu lải nhải. Cậu quá quen với chuyện , nên chỉ qua loa đáp cho lệ.

 

Hai là bạn hơn mười năm, hiểu rõ tính cách của Kim Thành An. Hắn chuyện hẳn vì khác lắng , mà đơn giản là thích . Đặc biệt khi bên cạnh , sẽ ngừng tuôn những câu chuyện tán gẫu nhàm chán, đa phần chẳng tác dụng gì ngoài việc g.i.ế.c thời gian.

 

“Lần bỏ tiền túi thuê hẳn một căn biệt thự cho ở trấn nhỏ đó đấy. Mùa đông là mùa du lịch cao điểm, còn đặt cả mấy tháng để nghỉ dưỡng núi.”

 

“Cứ thoải mái tận hưởng , đừng nghĩ ngợi gì nữa. Những thứ cần vứt bỏ thì vứt hết, ?”

 

Bạch Túc Vũ khẽ chớp mắt, ngoài cửa sổ.

 

Khung cảnh bên ngoài hoang vắng, tiêu điều. Những cây trơ trụi im lìm, như thể nhốt trong tủ lạnh suốt nhiều ngày. Những ngôi nhà rải rác, mọc lên từ mặt đất một cách lộn xộn, sắc màu xám xịt, ẩm ướt như nước ngấm lâu ngày. Người qua thưa thớt, cảnh sắc đơn điệu đến mức khiến chán ngán.

 

Cậu thật sự hiểu nổi nơi nhạt nhẽo như thế gì thu hút du khách. Đặc biệt khi đến khu biệt thự mà Kim Thành An thuê cho , càng thêm khó hiểu.

 

Đây là một khu nghỉ dưỡng với biệt thự cho thuê, xây dựng xung quanh một hồ nhân tạo, sân trượt băng và các khu trò chơi.

 

Giữa vùng hoang vu , khu biệt thự trông chẳng khác gì một khối bê tông thương mại sừng sững, thô kệch và gượng ép. Kiến trúc bên ngoài thiếu hẳn mỹ cảm, cây cối và hoa cỏ trồng theo kiểu cưỡng ép, chẳng chút tự nhiên, như thể cố tình nhét mảnh đất .

 

Bước biệt thự, Bạch Túc Vũ thầm nghĩ ít nội thất cũng quá tệ.

 

Phong cách trang trí khá hợp gu , lấy đỏ, trắng, xanh lam và màu kaki làm tông chủ đạo. Tường sơn xanh xám, thiết kế gồm những ô vuông và đường cong tạo cảm giác hiện đại.

 

Cậu cẩn thận đặt cây đàn guitar dựa tường, đó bước ban công, phóng tầm mắt bên ngoài. Từ đây, thể thu trọn khung cảnh hồ nhân tạo tầm mắt.

Loading...