Em Chỉ Là Em - Là Độc Nhất Vô Nhị - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-02-28 04:05:06
Lượt xem: 3,146
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2
Tạ Diễn căm hận Lâm Xán Xán.
Lâm Xán Xán đã hủy hoại anh.
Nhưng chính Tống Du đã giúp anh vực dậy.
Thế nhưng khi Lâm Xán Xán liên lạc lại, khi cô ta hạ mình cầu xin sự tha thứ, anh lại thấy một cảm giác thỏa mãn méo mó.
Anh lắng nghe cô ta viện những lý do đầy sơ hở.
Khoảnh khắc đó, anh hiểu ra rằng, điều anh muốn không phải là lời giải thích hay sự tha thứ, mà là báo thù.
Anh muốn nhìn thấy cô ta tiếp tục diễn trò trước mặt mình.
Cô ta tưởng rằng những lời lẽ đó có thể lừa gạt anh.
Nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là màn kịch vụng về của một tên hề.
Anh trao cho Lâm Xán Xán hy vọng, khiến cô ta tin rằng họ có thể quay lại bên nhau.
Nhưng đến cuối cùng, anh sẽ nói với cô ta: "Đồ ngu, tôi lừa cô đấy."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Tạ Diễn đắm chìm trong cuộc đấu trí với Lâm Xán Xán.
Anh nghĩ mình là người nắm quyền chủ động.
Nhưng đến giây phút cuối cùng, anh mới nhận ra. Mình mới chính là kẻ thua cuộc thảm hại nhất.
3
Tạ Diễn đã tính toán mọi thứ.
Anh không đời nào để Tống Du nhìn thấu phần xấu xa nhất trong nội tâm mình.
Nhưng giữa anh và Lâm Xán Xán cũng sẽ không có bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn.
Nếu Tống Du phát hiện điều gì đó, anh có thể nói: "Chúng tôi chẳng có gì cả, là do em suy nghĩ quá nhiều."
Nếu cô vẫn không chịu buông bỏ, anh có thể trách cô vô lý, bướng bỉnh.
Dù sao đi nữa, anh cũng không thực sự làm điều gì có lỗi với Tống Du.
Thế nhưng, anh không ngờ Lâm Xán Xán lại gửi cho Tống Du vô số lời khiêu khích như vậy.
Càng không ngờ rằng, Tống Du thậm chí không cho anh lấy một cơ hội để giải thích!
Anh bị kết án tử ngay lập tức!
4
Tống Du nói: "Tạ Diễn, tôi vẫn luôn cảm thấy bản thân mình rất tốt."
"Tôi xứng đáng là duy nhất, chứ không phải là sự lựa chọn thứ hai."
Tạ Diễn biết rõ, Tống Du luôn xuất sắc như thế.
Xuất sắc đến mức khiến anh từng có lúc muốn phá hủy hào quang của cô.
Tống Du kiềm chế, tự giác, không bị bất cứ cám dỗ nào chi phối, chỉ một lòng theo đuổi điều cô muốn.
Giống như cô từng nói, tình yêu đối với cô chỉ là một phần rất nhỏ, cô vẫn đang cố gắng trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Thật đáng ghen tị.
Tạ Diễn từng muốn kéo cô xuống khỏi bệ thờ, muốn cô trở nên giống như anh, một kẻ bình thường giữa biển người.
Chính Lâm Xán Xán đã dập tắt suy nghĩ đó của anh.
Cô ta nói: "Tống Du giả tạo quá, cứ phải tự dựng lên hình tượng học bá. Cô ta thành công chẳng qua là gặp thời thôi, ai gặp cơ hội như vậy cũng làm được."
Những lời đó quá chói tai.
Chói đến mức lần đầu tiên Tạ Diễn nổi giận.
"Không ai có thể, chỉ có Tống Du có thể! Cô chỉ nhìn thấy những gì cô ấy đạt được, nhưng không thấy những gì cô ấy đã đánh đổi. Cô ấy dành cả tuổi thanh xuân để ngồi trên chiếc ghế lạnh lẽo đó. Những gì cô ấy có hôm nay, tất cả đều là điều hiển nhiên!"
Anh làm sao dám chứ?
Anh làm sao dám nghĩ đến chuyện phá vỡ "kim thân" của Tống Du?
Một người tốt như cô ấy… Anh không xứng!
5
Nhưng không sao.
Sau khi xử lý xong Lâm Xán Xán, anh sẽ đi tìm cô!
Dù có phải bám riết không buông, anh cũng chấp nhận!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-chi-la-em-la-doc-nhat-vo-nhi/chuong-7.html.]
6
Ban đầu, Tạ Diễn đã nghĩ như vậy.
Nhưng tuyệt vọng đến quá nhanh.
Anh gặp bác sĩ Chu ở phòng khám.
Bác sĩ hỏi anh: "Bạn gái cậu đâu? Mấy ngày nay không thấy đến truyền dịch? Thuốc kháng viêm phải truyền đủ một tuần đấy. Sẩy thai cũng như ở cữ, cậu phải chăm sóc cẩn thận. Đặc biệt là trong thời gian nhạy cảm này, đừng để cô ấy bị nhiễm trùng, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe sau này, khó mà bù đắp được."
Khoảnh khắc đó, Tạ Diễn chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn.
Anh đã nhìn thấy rồi.
Khi về nhà tìm Tiểu Du lấy thuốc, rõ ràng anh đã thấy vết kim truyền trên mu bàn tay cô.
Nhưng anh không để tâm.
Anh nghĩ cô chỉ bị đau nửa đầu, đi truyền nước mà thôi.
Anh còn tưởng, chỉ cần nhanh chóng giải quyết dứt điểm chuyện với Lâm Xán Xán là có thể quay về bên cô.
Anh vẫn còn nhiều thời gian.
Chờ sau này, từ từ dỗ dành cô là được!
Nhưng…không còn gì cả!
Không còn gì nữa rồi!
Hận!
Nỗi hận khắc sâu đến tận xương tủy!
Hận bản thân mình.
Hận Lâm Xán Xán.
Cuối cùng, tất cả sự căm hận đều đổ dồn lên cô ta.
Lâm Xán Xán cùng với gương mặt méo mó vì tức giận, chất vấn anh: "Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?"
Tạ Diễn lạnh lùng đáp: "Ngay từ đầu tôi đã lừa cô. Sau tất cả những gì cô làm, dựa vào đâu mà nghĩ tôi còn có thể ở bên cô?"
Nhưng đối diện với cơn thịnh nộ của Lâm Xán Xán, Tạ Diễn lại chẳng hề cảm thấy thỏa mãn.
Trái tim anh như bị khoét rỗng.
Anh nói: "Cô không nên, dù là bất cứ lý do gì cũng không nên làm tổn thương Tiểu Du."
Lâm Xán Xán bật cười.
"Tôi làm tổn thương cô ta? Đúng, là tôi tổn thương cô ta! Nhưng Tạ Diễn, chính anh đã cho tôi cơ hội!"
Dưới sự ép buộc của Tạ Diễn, Lâm Xán Xán sợ hãi.
Cô ta dễ dàng trả lại số tiền kia.
Đây mới là bước quan trọng nhất.
Tạ Diễn nghĩ, lẽ ra ngay từ lần đầu tiên gặp Lâm Xán Xán, anh nên làm như thế.
Chỉ cần đòi lại tiền là được.
Không cần phải vòng vo, làm đủ trò thừa thãi như vậy.
Còn bản hợp đồng kia nữa, vốn dĩ là Tiểu Du chuẩn bị cho Lâm Xán Xán, tại sao anh lại ký?
Rốt cuộc anh đã làm cái gì thế này?
7
Tạ Diễn đem khoản bồi thường của Lâm Xán Xán và phần lớn tài sản của mình chuyển cho Tống Du.
Anh muốn chuộc tội với cô.
Cũng là muốn cầu xin một cơ hội.
Anh không cam tâm!
Nhưng Tống Du nói, dù đứa bé đó khỏe mạnh, cô cũng không giữ lại.
Không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
Tạ Diễn cuối cùng cũng hiểu.
Anh đã mất cô rồi!
(Hết)