Em Chỉ Là Em - Là Độc Nhất Vô Nhị - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-02-28 04:04:48
Lượt xem: 4,465

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe xong, tôi bật cười.

 

"Vậy chẳng phải mắt tớ còn có vấn đề hơn sao?"

 

Tô Diễm im lặng, một lúc sau mới đáp: "Còn không phải sao? Chứ cậu nghĩ thế nào?"

 

Cô ấy nói: "Tạ Diễn chính là sai lầm lớn nhất đời cậu!"

 

Cô ấy định kéo tôi đi ăn mừng, nhưng tiếc là hiện tại cô ấy đang là lao động chính duy nhất trong nhà.

 

"Tớ khổ quá mà! Ngày nào cũng phải hầu hạ hai ông bà già, nấu ăn thì bị chê dở, đúng là chẳng có thiên lý!"

 

Cô ấy hỏi tôi: "Cậu không về nhà thăm một chút à?"

 

Tôi đáp: "Tớ có gọi về rồi, mọi người đều ổn cả, không cần thiết phải về."

 

Tôi và gia đình vốn không thân thiết.

 

Họ lấy việc tôi không làm công việc ổn định làm nỗi nhục, cho rằng tôi ngồi nhà gõ chữ chẳng khác nào kẻ vô công rồi nghề. Vì thế, với người ngoài, họ bịa ra đủ loại thân phận cho tôi.

 

Lâu dần, đến chính họ cũng chẳng nhớ nổi những lời nói dối của mình.

 

Thành ra, mỗi lần về nhà, tôi đều không dám nói chuyện với người ngoài, sợ rằng lời mình nói không khớp với họ.

 

Hiện tại, tôi viết một bộ truyện mới, mỗi ngày đều bận rộn, cảm thấy rất thoả mãn.

 

Nhưng Tạ Diễn lại một lần nữa tìm đến tôi.

 

Trạng thái của anh ta rất tệ, có vẻ đã uống rất nhiều rượu.

 

Anh ta dựa vào cửa, lẩm bẩm: "Tiểu Du, để anh gặp em đi... để anh gặp em đi, được không?"

 

Tôi không mở cửa, chỉ nói qua cánh cửa: "Anh đi đi, đừng đến nữa!"

 

Anh ta không rời đi, mà chỉ lặng lẽ tựa trán vào cửa.

 

Qua mắt mèo, tôi thấy được bóng lưng gầy guộc và đôi vai khẽ run rẩy của anh ta.

 

Anh ta dường như rất đau khổ.

 

Gần một tiếng sau, anh ta loạng choạng rời đi.

 

9

 

"Đệt! Tạ Diễn kiện Lâm Xán Xán rồi!"

 

Cái tin chấn động này quá sốc, khiến Tô Diễm trực tiếp xông thẳng đến chỗ tôi.

 

Tôi xịt đầy cồn sát khuẩn lên người cô ấy.

 

Cô ấy vừa phối hợp xoay vòng vòng, vừa giơ điện thoại lên trước mặt tôi.

 

"Nhìn đi, đơn kiện do chính Tạ Diễn đăng trên vòng bạn bè!"

 

Tôi liếc mắt qua, chỉ thấy một câu ngắn gọn:

 

Tất cả mọi người đều phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình.

 

Hồi đó, công ty của họ do Tạ Diễn và Lâm Xán Xán cùng góp vốn. Sau này, có chuyện xảy ra, Lâm Xán Xán ôm hết tiền bỏ trốn.

 

Khi đó, tôi đã khuyên Tạ Diễn báo cảnh sát, dùng tội danh chiếm đoạt tài sản trong công ty để phong tỏa tài khoản của cô ta.

 

Nhưng Tạ Diễn lại nói: "Thôi bỏ đi."

 

Thậm chí ngay cả khi đường cùng bế tắc, anh ta vẫn không kiện Lâm Xán Xán.

 

Ba năm trôi qua, bọn họ đã hóa giải hiềm khích, vậy tại sao bây giờ lại làm như vậy?

 

Tô Diễm cạn lời: "Có phải anh ta bị thần kinh không?"

 

Tôi cũng không hiểu rốt cuộc Tạ Diễn đang nghĩ gì.

 

"Không liên quan đến bọn mình, mặc kệ đi."

 

Tô Diễm gật đầu.

 

Cô ấy cười hả hê: "Chà, thật muốn nhìn vẻ mặt của Lâm Xán Xán bây giờ, chắc chắn rất đặc sắc."

 

Tôi vốn nghĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.

 

Nhưng một tuần sau, tôi nhận được một khoản tiền chuyển khoản rất lớn từ Tạ Diễn.

 

Nhìn con số trong tài khoản, tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn gọi cho anh ta.

 

"Tiểu Du!" Anh ta vui mừng ra mặt.

 

Tôi giả vờ như không nhận ra.

 

Tôi hỏi: "Sao lại chuyển tiền cho tôi?"

 

Bên kia điện thoại im lặng một lúc.

 

Mãi lâu sau, anh ta mới nói: "Một phần số tiền này là truy thu từ Lâm Xán Xán, phần còn lại xem như lợi nhuận từ khoản đầu tư của em vào anh. Em cứ nhận đi!"

 

"Tạ Diễn, rốt cuộc anh muốn làm gì?" Tôi có chút bực bội.

 

"Khi xưa tôi cho anh vay tiền là vì tình nghĩa nhiều năm giữa chúng ta. Nếu Tô Diễm cần, tôi cũng sẽ làm vậy. Bây giờ tôi đã lấy lại số tiền đó, chúng ta coi như sòng phẳng."

 

"Tiền của Lâm Xán Xán không liên quan đến tôi, tiền của anh càng chẳng liên quan đến tôi. Anh có thể đừng làm những chuyện thừa thãi nữa được không?"

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

"Tiểu Du... xin lỗi!" Giọng nói của Tạ Diễn đột nhiên run rẩy, nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-chi-la-em-la-doc-nhat-vo-nhi/chuong-6.html.]

 

Anh ta nói: "Anh không muốn như vậy, anh chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra thế này! Anh đã mong chúng ta có thể bên nhau lâu dài. Anh không biết em đã mang thai, tại sao em không nói với anh?"

 

"Anh đáng lẽ phải biết, rõ ràng anh đã nhìn thấy vết kim tiêm trên mu bàn tay em, nhưng anh chỉ nghĩ em bị đau đầu nên đi truyền dịch. Sao anh lại có thể bỏ đi như thế? Sao có thể không hỏi em dù chỉ một câu?"

 

Tim tôi chùng xuống.

 

Thì ra anh ta đã biết rồi.

 

"Tạ Diễn, cái đó không tính là mang thai."

 

"Cái gì?"

 

"Hiện tượng sinh hóa thai, anh hiểu không? Chỉ là một phôi thai chưa kịp làm tổ thôi. Không đạt tiêu chuẩn, không đủ điều kiện, nên bị đào thải tự nhiên. Nó không liên quan gì đến anh cả!"

 

Tôi vốn không định nói với anh ta, nhưng không ngờ anh ta lại tự phát hiện ra.

 

Tạ Diễn im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh ta đã cúp máy.

 

Vì thế, tôi chủ động lên tiếng: "Tạ Diễn, cứ như vậy đi. Đừng làm thêm điều gì dư thừa nữa. Số tiền đó tôi sẽ chuyển lại cho anh."

 

"Tiểu Du..." Anh ta đột nhiên gọi tôi. "Nếu... nếu không phải vì vấn đề đó, em sẽ sinh đứa bé chứ?"

 

"Không!" Tôi thậm chí không hề do dự.

 

"Vậy nên, Tạ Diễn, chúng ta đều nên cảm thấy may mắn."

 

May mắn vì giữa chúng tôi không còn một sự ràng buộc quá lớn nào.

 

Tôi đã trả lại tiền cho Tạ Diễn.

 

Anh ta không còn liên lạc với tôi nữa.

 

Còn về Lâm Xán Xán, nghe nói cô ta đã rời đi trong nhục nhã.

 

Bởi vì Tạ Diễn đã cảnh cáo cô ta: "Nếu cô còn xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ để cha cô ngồi tù!"

 

"Thật hả dạ!" Tô Diễm nói, giọng khàn đặc.

 

Cô ấy bị nhiễm cúm, cổ họng đau như bị d.a.o cứa, sốt đến mức sắp thành tiên rồi.

 

Thế nhưng vẫn không thể kiềm chế nổi sự hóng hớt của mình.

 

Tôi bất đắc dĩ hỏi: "Cần thuốc không?"

 

Tô Diễm trêu tôi: "Loại thuốc giá trên trời ấy hả?"

 

Tôi cười đáp: "Loại vô giá cơ!"

 

Ngoại truyện (Tạ Diễn)

 

1

 

Tạ Diễn rốt cuộc hối hận từ khi nào?

 

Là vào lần thứ hai Tống Du nói với anh: "Lúc chọn giữa hai người, đừng chọn tôi."

 

Anh thích Tống Du.

 

Điều này anh biết rất rõ.

 

Nhưng tính cách của Tống Du quá đỗi tĩnh lặng.

 

Cô có thể ngồi cả ngày trong thư viện, cũng có thể cặm cụi suốt đêm chỉ để hoàn thiện một bản thảo.

 

Cô không có sở thích nào nổi bật.

 

Ngoài bản thân và Tô Diễm, cô gần như không có thêm bạn bè.

 

Ở bên Tống Du, dường như có thể nhìn thấy trước cả cuộc đời còn lại.

 

Nhưng Lâm Xán Xán thì khác.

 

Cô ta nhiệt tình, hoạt bát, đầy rẫy những trò tinh quái.

 

Ở bên cô ta, mọi thứ đều mãnh liệt và sôi nổi.

 

Tạ Diễn tận hưởng sự kích thích khi ở bên Lâm Xán Xán.

 

Nhưng khi những cảm xúc nồng nhiệt ấy lắng xuống, anh lại mong tìm thấy sự bình yên nơi Tống Du.

 

Tạ Diễn từng tâm sự với bạn thân về nỗi băn khoăn này.

 

Người bạn đó nghe xong phá lên cười: "Hiểu rồi! Lâm Xán Xán thích hợp để yêu, còn Tống Du thích hợp để cưới!"

 

Câu nói ấy thật thẳng thắn, nhưng lại đánh trúng trọng tâm.

 

Tạ Diễn không biết mình nên làm gì.

 

Nhưng Tống Du đã giúp anh đưa ra lựa chọn.

 

Cô để anh chọn Lâm Xán Xán.

 

Cô nói: "Tạ Diễn, lúc chọn giữa hai người, đừng chọn tôi."

 

Đó là lần đầu tiên.

 

Bây giờ là lần thứ hai.

 

Và Tạ Diễn hối hận rồi.

 

Loading...