Em Chỉ Là Em - Là Độc Nhất Vô Nhị - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-02-28 04:03:56
Lượt xem: 4,242

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã bốn tiếng trôi qua, sao Tạ Diễn vẫn chưa chịu đi?

 

"Không sao, tôi sẽ xử lý, cảm ơn chị đã quan tâm."

 

Nói thật, tôi bắt đầu thấy bực mình rồi.

 

Tôi kéo số của Tạ Diễn ra khỏi danh sách chặn.

 

Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

 

"Tiểu Du..."

 

Giọng Tạ Diễn khàn khàn, mang theo một chút vui mừng.

 

"Sao anh vẫn chưa đi?" Tôi cắt ngang, "Tạ Diễn, anh muốn làm gì?"

 

"Tiểu Du, chúng ta nói chuyện đi, được không? Em không thể cứ im lặng như vậy rồi kết tội anh."

 

Dừng đúng lúc, chẳng phải đây là sự thấu hiểu cơ bản giữa người trưởng thành sao?

 

Nhưng sự cố chấp và bướng bỉnh của Tạ Diễn khiến tôi nhận ra, chúng tôi nhất định phải có một cuộc nói chuyện rõ ràng.

 

"Muộn quá rồi, mai đi, chiều mai anh đến."

 

"Được!"

 

Trước khi để Tạ Diễn vào nhà, tôi đã cẩn thận khử trùng mọi thứ.

 

Anh ta định tháo khẩu trang, tôi không cho.

 

Nhìn tôi, anh ta hỏi: "Tiểu Du, em nhất định phải như thế này sao?"

 

Tôi không hiểu.

 

"Tôi làm sao?"

 

Anh ta im lặng một lúc lâu, cuối cùng lắc đầu: "Thôi vậy!"

 

Tôi bỗng nhận ra.

 

Anh ta không phải đang nghĩ tôi cố tình dùng những hành động này để biểu lộ cảm xúc của mình đấy chứ?

 

"Tạ Diễn," tôi nói, "tôi chỉ đang bảo vệ chính mình thôi."

 

Tạ Diễn đáp: "Anh không bị nhiễm bệnh! Hơn nữa, dù em có bị, anh cũng sẽ chăm sóc em, em không cần phải cẩn thận đến mức này."

 

"Hừ!" Tôi bật cười.

 

"Lâm Xán Xán nhiễm bệnh, anh chăm sóc cô ta. Tôi nhiễm bệnh, anh cũng chăm sóc tôi. Tạ Diễn, anh không phải bác sĩ, anh không thể chăm sóc cả thế giới được."

 

Giọng Tạ Diễn bắt đầu lộ rõ vẻ sốt ruột: "Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Anh và Lâm Xán Xán không có gì cả! Em cứ vì chuyện này mà giận dỗi, có đáng không?"

 

"Vậy anh xóa cô ta đi, sau này sẽ không liên lạc với cô ta nữa, được chứ?"

 

Vừa nói, anh ta vừa lấy điện thoại ra, ngay trước mặt tôi, xóa kết bạn với Lâm Xán Xán, rồi chặn luôn số điện thoại của cô ta.

 

"Tiểu Du, theo anh về nhà đi, đừng giận dỗi nữa, được không?"

 

Tôi nhìn anh ta chằm chằm: "Tạ Diễn, tôi đã từng nói với anh rồi, khi phải chọn một trong hai, đừng chọn tôi!"

 

Tôi và Tạ Diễn quen nhau từ thời cấp ba, cùng lớp, cùng nhóm, cùng bàn.

 

Ba năm ấy, chẳng có những biến cố to lớn, chỉ có từng chút từng chút dịu dàng như dòng nước chảy.

 

Chúng tôi cùng nhau học tập, cùng nhau cố gắng, cùng đặt mục tiêu thi vào một trường đại học.

 

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, tương lai chúng tôi sẽ thuận theo tự nhiên mà bên nhau.

 

Nhưng rồi, anh ta gặp Lâm Xán Xán.

 

Anh ta bắt đầu do dự.

 

Anh ta lưỡng lự giữa tôi và Lâm Xán Xán.

 

Tôi ghét kiểu dây dưa này, thế nên tôi đã đẩy anh ta một bước, và nói với anh ta rằng: "Tạ Diễn, khi phải chọn một trong hai, đừng chọn tôi."

 

Tạ Diễn sững sờ, theo phản xạ nói: "Anh không có..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-chi-la-em-la-doc-nhat-vo-nhi/chuong-5.html.]

Tôi giơ tay ngăn anh ta lại.

 

Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn tin nhắn giữa tôi và Lâm Xán Xán.

 

"Ngày 11 tháng 12, anh nói anh đang uống trà với anh Duệ, nhưng thực tế là anh đi sân bay đón Lâm Xán Xán. Lâm Xán Xán gửi cho tôi bức ảnh hai người chụp chung, cô ta nói: Tiểu Du, cảm ơn cô đã chăm sóc A Diễn suốt những năm qua. Bây giờ tôi đã quay về rồi, cô không cần phải lo lắng nữa."

 

"Không phải..." Ánh mắt Tạ Diễn hoảng loạn.

 

Tôi lùi lại một bước: "Anh có thể đừng nói gì không?"

 

Anh ta cứng đờ tại chỗ.

 

"Ngày 12, anh nói anh phải tăng ca, buổi tối không về nhà ăn cơm. Nhưng thực tế, anh đã đến chỗ Lâm Xán Xán ở và nấu ăn cho cô ta. Lâm Xán Xán nói: A Diễn tiến bộ rồi đấy, chắc anh ấy cũng hay nấu ăn cho cô nhỉ? Nhưng mà chắc chắn cô chưa từng ăn món cá nấu cay anh ấy làm đâu. Anh ấy nói, món đó cả đời này chỉ làm cho mình tôi thôi."

 

Nhưng thực ra, Lâm Xán Xán nghĩ nhiều rồi.

 

Tạ Diễn chưa từng nấu ăn cho tôi.

 

Gương mặt anh ta tái nhợt, vội vàng giải thích: "Hôm đó bọn anh đang nói chuyện về chuyện năm đó, cô ta bảo trừ khi anh nấu một bữa ăn cho cô ta, nếu không cô ta sẽ không chịu nói. Anh chỉ là..."

 

Tôi bật cười.

 

"Sau đó, liên tục hai ngày, anh thất thần, còn nổi giận đùng đùng chỉ vì tôi vô tình chạm vào điện thoại của anh. Khi ấy, anh rất bực bội, nhưng sau đó lại quay sang xin lỗi tôi, nói rằng anh chỉ bận công việc, tâm trạng không tốt."

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Ngày 17, anh cùng Lâm Xán Xán quay lại trường cũ. Cô ta nói: Tôi thật may mắn, chúng tôi vẫn là chính mình của năm đó. Tiểu Du, cô sẽ tác thành cho chúng tôi đúng không?"

 

"Ngày 18, cô ta đến công ty anh, chụp một bức ảnh anh cúi xuống buộc dây giày cho cô ta. Cô ta nói: Tiểu Du, tôi và A Diễn chưa từng chia tay, người xen vào là cô. Nhưng không sao, tôi tha thứ cho cô rồi."

 

"Ngày 19, cô ta bị ngã, anh đội mưa chạy đến đón cô ta, cõng cô ta về nhà. Cô ta nói: Đừng lo, anh ấy đang ở bên tôi."

 

Tôi đặt điện thoại trước mặt anh ta.

 

"Anh nghĩ tôi không biết gì sao? Nhưng có người đã phát trực tiếp toàn bộ những chuyện của hai người cho tôi xem. Đến nước này rồi, anh vẫn còn cảm thấy tôi đang làm ầm lên à?"

 

Tạ Diễn c.h.ế.t lặng nhìn tôi, ánh mắt vỡ vụn đầy cầu xin.

 

Tôi nói: "Tôi luôn thích mọi chuyện có đầu có cuối. Tôi không quan tâm Lâm Xán Xán nói gì, tôi chỉ chờ anh cho tôi một lời giải thích, dù đó có là chia tay đi nữa."

 

"Nhưng thứ tôi chờ được lại là anh cầm 5 triệu để mua thuốc của tôi."

 

"Số tiền đó có ý nghĩa gì, anh biết rõ mà!"

 

"Vậy nên, Tạ Diễn, khi phải chọn một trong hai, đừng chọn tôi!"

 

"Tiểu Du, anh sai rồi!" Giọng anh ta khàn đặc. "Anh biết mình sai rồi, anh xin em, hãy cho anh một cơ hội nữa, có được không?"

 

Tôi lắc đầu.

 

"Tạ Diễn, tôi vẫn luôn cảm thấy bản thân mình rất tốt."

 

"Tôi xứng đáng là duy nhất, chứ không phải là sự lựa chọn thứ hai."

 

"Tô Diễm nói tôi đã lãng phí nửa đời mình vào anh. Nhưng thực ra không phải, thích anh chỉ là một chuyện nhỏ trong cuộc đời tôi. Nó không ngăn tôi trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình."

 

"Khi chúng ta còn cơ hội bên nhau, tôi đã sẵn lòng thử."

 

"Bây giờ tôi đã thử rồi, nhưng không tốt chút nào. Vậy nên, tôi không cần nữa!"

 

8

 

Tạ Diễn rời đi trong dáng vẻ thất thần.

 

Trước khi đi, anh ta hỏi tôi: "Chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ?"

 

"Thôi đi!" Tôi nói. "Để tránh làm khó người đến sau."

 

Chúng tôi đều sẽ có khởi đầu mới, và nhất định sẽ có.

 

Những gì nên buông bỏ thì nên buông bỏ.

 

Tôi cũng chặn hết liên lạc của Lâm Xán Xán.

 

Từ nay về sau, chuyện của bọn họ không liên quan gì đến tôi nữa.

 

Tô Diễm biết chuyện thì vui vẻ ra mặt.

 

"Tớ đã bảo mà, cái tên họ Tạ đó không xứng với cậu. Một kẻ có thể thích nổi Lâm Xán Xán màu mè đó, chứng tỏ tai mắt có vấn đề."

 

Loading...