Câu chuyện này đầy lỗ hổng, hoàn toàn không thể nào hợp lý.
Thế nhưng Tạ Diễn lại dễ dàng tin tưởng.
Sau khi bị sinh hóa thai, tôi đã xé toạc lớp cửa sổ giấy.
"Lâm Xán Xán quay về rồi, đúng không?"
Tạ Diễn đang rót nước, nghe thấy tôi nói vậy, chiếc cốc trên tay anh ta "choang" một tiếng, rơi xuống đất vỡ tan.
"Ngày 11, anh nói anh uống trà với anh Duệ, nhưng thực ra anh đã đến sân bay đón cô ta rồi."
Tạ Diễn nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
"Em đã biết từ đầu, tại sao không nói gì?"
Bởi vì em đang đợi anh tự mình thú nhận với em đấy, Tạ Diễn!
Anh ta thở dài, ngồi xổm trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi.
Anh ta nói: "Em đừng suy nghĩ lung tung, anh gặp cô ta chỉ để làm rõ chuyện năm đó thôi."
"Vậy anh đã làm rõ chưa?"
Tạ Diễn gật đầu.
Anh ta nói: "Chuyện năm đó không phải lỗi của cô t, cô ta cũng bị lừa, là ba cô ta đã dối gạt cô ta."
Sau khi giải thích xong, nét mặt của Tạ Diễn như trút được gánh nặng, thậm chí còn có chút nhẹ nhõm và vui mừng.
Bỗng nhiên tôi hiểu ra.
Thứ mà Tạ Diễn cần không phải là lý do, mà là cái cớ.
Một cái cớ để anh ta dễ dàng tha thứ cho Lâm Xán Xán.
Cái cớ này không cần quá hoàn hảo, chỉ cần tồn tại là đủ.
Giây phút đó, tôi như bị ong đốt, lập tức giật tay lại.
Tạ Diễn sững người, anh ta muốn tiến lại gần, tôi liền đứng bật dậy, lùi về sau mấy bước.
Anh ta vội vàng nói: "Anh và Lâm Xán Xán đã hóa giải hiểu lầm, bây giờ chỉ là bạn bè. Cô ta về nước vì anh, ở đây cô ta không có người thân cũng chẳng có bạn bè, anh không thể mặc kệ cô ta được."
"Vậy thì anh cứ đi lo cho cô ta đi, đừng lượn lờ trước mặt tôi, ghê tởm!"
7
Theo thời gian trôi qua, số người nhiễm bệnh ngày càng nhiều.
Ngay trong khu chung cư tôi ở, mỗi ngày đều có vô số người bắt đầu sốt.
Tôi học theo các phòng khám, cắt nhỏ viên Ibuprofen, dán lên cửa.
Sau đó nhắn vào nhóm cư dân: "Trước cửa căn 1203, tòa 10, đơn nguyên 1 có Ibuprofen, ai cần cứ tự lấy."
Người đầu tiên đến là một chị gái.
Chị ấy lấy thuốc đủ dùng trong một ngày, để lại trước cửa tôi một túi lê tuyết.
Sau đó chị ấy nhắn tin riêng cho tôi: "Chị biết em có lòng tốt, nhưng bây giờ thuốc rất khó mua, em vẫn nên giữ lại một ít cho mình."
Lòng tôi bỗng nhiên ấm lên.
Trên người tôi có rất nhiều bệnh vặt.
Như hội chứng ống cổ tay, thoái hóa đốt sống cổ và đau nửa đầu.
Thế nên Ibuprofen luôn là thuốc dự trữ của tôi.
Cũng đến lúc này tôi mới biết hóa ra nó còn có thể hạ sốt.
May mà tôi có thói quen mua thuốc theo kiểu tích trữ số lượng lớn.
Trước đây, Tạ Diễn rất thích giúp tôi sắp xếp hộp thuốc, bổ sung đồ dự trữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-chi-la-em-la-doc-nhat-vo-nhi/chuong-4.html.]
Khi đó anh ta trêu tôi: "Biết là em dự trữ thuốc, không biết còn tưởng em mở tiệm thuốc ấy chứ!"
Lúc đó tôi rất ít ra ngoài, ngoài những lúc Tạ Diễn và Tô Diễm rủ tôi đi thư giãn, tôi có thể ở lì trong nhà suốt.
Có lẽ vì chị gái kia đã mở đầu, nên những người đến lấy thuốc sau đó, ít nhiều cũng để lại chút gì đó.
Không phải thứ gì đắt tiền hay quý giá, nhưng tôi lại cảm thấy rất vui khi nhận được.
Cho đến khi viên thuốc cuối cùng bị lấy đi, tôi nhắn vào nhóm thông báo một tiếng.
Nhưng đến chập tối, đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Tôi tưởng ai đó chưa thấy tin nhắn nên đến lấy thuốc, liền nhìn qua mắt mèo.
Là Tạ Diễn.
Anh ta đeo khẩu trang, ánh mắt mệt mỏi.
Khi tôi nhìn vào anh ta, anh ta cũng ngẩng lên, hướng thẳng về phía mắt mèo.
"Tiểu Du, mở cửa đi, anh biết em ở trong đó!"
Tôi chạm nhẹ vào mũi, có chút ngượng ngùng như thể vừa lén nhìn ai đó mà bị phát hiện.
Qua cánh cửa, tôi nói: "Thôi đi, tôi sợ bị lây bệnh."
Tạ Diễn sững lại, hồi lâu không lên tiếng.
Qua một lúc lâu, anh ta bất lực nói: "Lâm Xán Xán không bị nhiễm bệnh, cô ta chỉ bị cảm lạnh, cảm mạo thông thường thôi."
Tôi hờ hững "ồ" một tiếng: "Vậy thì tốt quá rồi."
Tạ Diễn lại rơi vào im lặng.
Tôi chẳng còn hứng thú nhìn qua mắt mèo nữa, xoay người định trở vào phòng.
Tạ Diễn nói: "Tiểu Du, em mở cửa đi, chúng ta nói chuyện một chút, được không?"
Anh ta nói: "Anh vừa về nhà thì phát hiện đồ đạc của em đã không còn nữa. Tiểu Du, anh rất hoảng."
Tôi khựng lại.
"Tạ Diễn, tôi đã dọn đi được năm ngày rồi."
Vậy mà hôm nay anh ta mới nhận ra.
"Tiểu Du, không phải như em nghĩ đâu, anh và Lâm Xán Xán không có gì cả. Chỉ là cô ta bị bệnh, anh..."
Tôi cắt ngang lời giải thích đầy nôn nóng của anh ta.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Tạ Diễn, chúng ta đã chia tay rồi!"
Bên ngoài vang lên một tiếng "bịch".
Giọng Tạ Diễn khàn đặc, kìm nén sự tức giận: "Anh không đồng ý!"
Ha, câu này nói ra thật nực cười...
"Chia tay đâu phải ly hôn, chẳng cần anh đồng ý."
"Hơn nữa, Tạ Diễn, anh nên đồng ý đi! Ít nhất như vậy thì chuyện hai người các anh ở chung năm ngày còn có thể giải thích được. Nếu không, chuyện này rốt cuộc là gì đây?!"
Bên ngoài, Tạ Diễn vẫn không ngừng giải thích rằng anh ta và Lâm Xán Xán không có gì cả, vẫn không ngừng cầu xin tôi mở cửa.
Tôi không nói thêm nữa, trực tiếp vào phòng ngủ.
Trong nhóm cư dân, hàng xóm trên dưới nghe thấy động tĩnh đều nhắn tin hỏi tôi có chuyện gì không, có cần giúp đỡ không.
Tôi giải thích: "Là bạn trai cũ, mâu thuẫn tình cảm, lát nữa anh ta sẽ đi thôi, không sao cả."
Kết quả đến mười một giờ, hàng xóm tầng trên nhắn tin cho tôi: "Nãy tôi xuống xem thử bạn trai cũ của cô đi chưa, ai ngờ anh ta vẫn còn đứng trước cửa nhà cô. Tiểu Tống, chắc chắn ổn chứ? Có cần tôi giúp cô báo cảnh sát không?"
Tôi sững sờ.