Lời nói của anh ta khiến tôi tổn thương sâu sắc: “Được thôi, anh đi đi.”
Tạ Diễn bước đi vài bước, rồi đột nhiên quay lại bên tôi.
Anh nắm lấy tay tôi, nhẹ giọng: “Dạo này cả hai chúng ta đều có chút bất ổn, chờ lúc nào đó có thời gian, chúng ta sẽ ngồi xuống nói chuyện, được không?”
Đến cuối cùng, anh ta cũng không nói cho tôi biết anh ta đã đi đâu.
Nhưng câu trả lời mà anh ta không muốn nói với tôi, rồi cũng sẽ có người khác nói cho tôi biết.
Lâm Xán Xán nói: "Đừng lo, anh ấy đang ở chỗ tôi."
Cô ta nói cô t bị ngã, là Tạ Diễn cõng cô ta vào thang máy.
Giống như hồi đại học, tôi và Lâm Xán Xán cùng lúc bị ngã, anh ta sẽ đỡ tôi dậy, nhưng lại cõng Lâm Xán Xán.
Đêm đó, mãi đến ba giờ sáng, Tạ Diễn mới trở về, mang theo cả hơi lạnh. Tôi quay lưng về phía anh, giả vờ đã ngủ.
Sáng hôm sau, anh ta dậy rất sớm rồi rời đi.
Anh đi vội vã, hoàn toàn không nhận ra đôi mắt sưng đỏ của tôi.
Sau đó, tôi cũng rời giường đến bệnh viện.
Bởi vì tôi bị ra máu.
Ngay trên đường đến bệnh viện, đứa bé đã không còn nữa.
Từ lúc biết mình mang thai đến lúc mất đi đứa bé, chưa đầy 24 tiếng đồng hồ.
Tôi hoang mang và bất lực.
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ về việc có nên giữ lại đứa bé hay không, ông trời đã thay tôi đưa ra quyết định.
Tôi hỏi bác sĩ tại sao lại như vậy.
Bác sĩ nói với tôi đây gọi là thai sinh hóa.
Bà ấy bảo: "Đây là một quá trình đào thải tự nhiên. Phôi thai này không đủ tiêu chuẩn, nên cơ thể em chưa kịp cho nó làm tổ đã đẩy nó ra ngoài."
Có lẽ vẻ mặt tôi quá đau buồn.
Bác sĩ an ủi tôi: "Đừng để tâm, chuyện này rất bình thường, cũng rất phổ biến. Thai sinh hóa thậm chí không được tính là một lần mang thai thực sự, có người không phát hiện ra, thì chỉ xem như vừa trải qua một kỳ kinh nguyệt mà thôi."
Bước ra khỏi phòng khám, tôi ngồi bên ngoài rất lâu.
Tôi dùng điện thoại tìm kiếm thông tin về thai sinh hóa.
Có người nói: "Khi bạn mất đi một đứa trẻ do thai sinh hóa, bạn sẽ dễ dàng mang thai lại hơn. Vậy nên, đứa bé vội vã đến rồi vội vã rời đi, không phải để khiến bạn đau lòng, mà là để nhắc nhở bạn rằng thiên thần nhỏ của bạn đang đợi bạn trong tương lai."
Bên dưới có vô số bình luận khẳng định đây là tin đồn thất thiệt, không có cơ sở khoa học.
Nhưng tôi lại vô thức tin vào điều đó.
Giống như tình cảm giữa tôi và Tạ Diễn vậy.
Nếu đã không đủ tiêu chuẩn, thì đáng lẽ phải bị đào thải một cách tự nhiên.
Đây không phải là vực sâu của đau khổ, mà là một khởi đầu mới.
6
Từ nhà Tô Diễm rời đi, tôi bắt đầu tự cách ly tại nhà.
Tôi là một freelancer, nói cụ thể hơn, là người viết lách.
Đối với tôi, một hai tháng không ra khỏi nhà là chuyện bình thường.
Tôi đã quen với việc ở một mình, càng quen với cuộc sống độc thân.
Khoảng thời gian dọn đến ở cùng Tạ Diễn, đối với tôi mà nói, là một sự gượng gạo.
Tôi không quen với giờ giấc sinh hoạt của anh ta, càng không quen với việc đang ngủ say thì bất chợt bị ôm lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-chi-la-em-la-doc-nhat-vo-nhi/chuong-3.html.]
Ban đầu, thậm chí tôi còn mất ngủ suốt nhiều đêm liền.
Nhưng đồng thời, tôi cũng vui mừng vì mối quan hệ giữa tôi và Tạ Diễn ngày càng gần gũi hơn.
Tạ Diễn nói: "Tiểu Du, có em ở đây thật tốt!"
Tôi cũng cảm thấy thật tốt.
Dần dần, tôi bắt đầu thích nghi.
Còn chưa kịp thích nghi, Lâm Xán Xán đã ùa về.
Điện thoại tôi có đến mấy chục cuộc gọi nhỡ từ cùng một số lạ.
Là số của Lâm Xán Xán.
Cuối cùng còn có một tin nhắn: "Tống Du, em có thể đừng làm loạn nữa không? Anh và Xán Xán chỉ là bạn bè."
Thật kỳ diệu!
Lâm Xán Xán đã bỏ rơi anh ta, thậm chí còn trở mặt vô tình vào lúc anh ta khó khăn nhất.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Anh ta không oán hận đã là tốt lắm rồi, vậy mà còn có thể bỏ qua mọi chuyện?
Đến cả Tô Diễm cũng phải hỏi tôi: "Tạ Diễn bị dở hơi à? Lâm Xán Xán đã ép anh ta đến đường cùng như thế, vậy mà anh ta lại chẳng hề để tâm? Anh ta điên rồi sao?"
Giờ anh ta có điên hay không, tôi không biết.
Nhưng ba năm trước, anh ta suýt thì phát điên thật.
Anh ta cầm điện thoại, ngày đêm gọi cho Lâm Xán Xán.
Mắt anh ta đỏ hoe, giọng khẩn cầu: "Chắc chắn là có chuyện gì rồi đúng không? Cô ta sẽ không đối xử với anh như vậy!"
Anh ta cứ chờ đợi Lâm Xán Xán, từ hy vọng đến thất vọng, rồi cuối cùng là tuyệt vọng.
Không biết bao nhiêu lần tôi phải kéo anh ta về từ những quán nhậu tồi tàn, không biết bao nhiêu lần tôi phải giúp anh ta thu dọn tàn cuộc.
Cho đến khi tôi suýt bị người ta đánh.
Anh ta chắn trước mặt, che chở cho tôi.
Anh ta nói với tôi: "Tiểu Du, anh chỉ còn có em thôi!"
Nhưng bây giờ thì sao?
Anh ta dường như đã quên sạch mọi chuyện.
Quả nhiên, con người ta luôn nhớ ăn mà không nhớ đau.
"Tạ Diễn nói chuyện đó không liên quan đến Lâm Xán Xán, là bố của cô ta đã lừa cô ta."
Nghe nói Lâm Xán Xán ra nước ngoài vì bà nội cô ta bị bệnh, cô ta phải qua đó chăm sóc.
Đúng lúc đó, công ty của Tạ Diễn gặp vấn đề.
Lâm Xán Xán không thể phân thân, bố cô ta đề nghị để ông ta giải quyết giúp.
Thế là Lâm Xán Xán đưa điện thoại và thẻ ngân hàng của mình cho bố.
Sau đó, bố cô ta nói với cô ta rằng mọi chuyện đã được xử lý ổn thỏa.
Nhưng rồi cô ta làm mất điện thoại, phải làm lại sim, và vì thế mà mất liên lạc với Tạ Diễn.
Ba năm dịch bệnh, cô ta không thể quay về.
Giờ cuối cùng cũng được mở cửa trở lại, cô ta liền lập tức quay về ngay.
Tô Diễm sững sờ: "Cô ta tưởng mình đang đóng phim thần tượng à?"
Thật vậy!