Edit: Wng
-
Khi đứa trẻ chào đời, chuyện diễn suôn sẻ. Dương Thuấn Nhất ở phòng sinh cùng , còn nhà họ Trương thì chờ bên ngoài.
Kỹ thuật y tế ở đây giống như trong nhận thức của Dương Thuấn Nhất, dường như omega càng thích hợp để sinh nở, cộng thêm thể lực của nam giới vốn hơn, nên Trương Dao gần như chịu bao nhiêu đau đớn. Chỉ là khi sinh xong vẫn chút kiệt sức, thần trí mơ hồ.
Dương Thuấn Nhất cuốn đủ loại sắp xếp, chạy tới chạy lui suốt một hồi. Mãi đến khi thứ thỏa, mới thể xuống nghỉ ngơi chốc lát bên giường của Trương Dao.
Người trong bệnh viện đông đúc, ánh đèn sáng rực như ban ngày. Trong ký ức hỗn loạn của sự bận rộn , điều khiến Dương Thuấn Nhất ấn tượng sâu nhất là gương mặt trắng bệch vì đau đớn của Trương Dao.
Mái tóc đỏ ướt đẫm, đuôi tóc dính trán, đầu ngón tay nắm chặt lấy tay đến mức trắng bệch.
Dương Thuấn Nhất cúi đầu, hồi lâu , lấy ống tay áo che mắt . Chỉ vài giây, khẽ lau qua một cái buông xuống.
Cúi đầu, thấy Trương Dao đang móc lấy đầu ngón tay của tay còn , yếu ớt .
“……” Tất cả cảm xúc tinh tế, muôn vàn d.a.o động trong lòng Dương Thuấn Nhất, trong khoảnh khắc đều hóa thành thực thể, nghẹn nơi cổ họng.
Anh chẳng lời nào, chỉ là giây phút , ôm lấy Trương Dao.
Đứa con đầu lòng của họ là một bé trai, trong tên chữ “Viễn”, nên ở nhà gọi là “Tiểu Viễn”.
Tiểu Viễn trông giống Trương Dao, nhưng thừa hưởng tính cách của Dương Thuấn Nhất. Thông minh, nhưng quá biểu hiện yêu ghét rõ ràng. Khi hai tuổi rưỡi, ngang qua một trường mẫu giáo gần nhà, thằng bé với Dương Thuấn Nhất rằng nó học.
Từ lúc Tiểu Viễn chào đời đến nay, Dương Thuấn Nhất từ chối gần hết các lịch trình thể, sợ Trương Dao quá vất vả. Tuy vẫn tranh thủ thời gian sáng tác, album, nhưng phần lớn thời gian vẫn dành cho gia đình.
Nghe con học, Dương Thuấn Nhất tìm hiểu tình hình của trường, về nhà bàn với Trương Dao. Trương Dao chẳng mấy để tâm: “Tuổi là lúc nên mẫu giáo làm bá chủ .”
Bỏ qua cách dùng từ của , Dương Thuấn Nhất giúp Tiểu Viễn ghi danh. Chương trình ở mẫu giáo gì phức tạp, nhưng cô giáo rằng Tiểu Viễn thường thích sách, còn chơi Sudoku giỏi.
Anh trai của Trương Dao vô tình chuyện đó, liền âm thầm mời gia sư riêng cho thằng bé, thế là bận rộn nhất trong nhà trở thành đứa nhỏ duy nhất.
Với một đứa trẻ, lịch học của Tiểu Viễn kín đặc, thỉnh thoảng còn di chuyển qua nhiều nơi để học, nhưng nó bao giờ than mệt học.
Không cần chăm con, thời gian của Dương Thuấn Nhất đột nhiên trở nên dư dả, bắt đầu chuẩn cho buổi hòa nhạc đầu tiên của .
Một ngày nọ, lâu khi nhập học, Tiểu Viễn khi tan lớp về nhà bỗng lên cơn sốt cao. Bác sĩ đến khám, là cảm cúm, tiêm t.h.u.ố.c và mang theo t.h.u.ố.c uống, dặn nghỉ ngơi vài ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ea-sau-khi-bien-doi-tra-a-thanh-o-toi-bo-tron/ngoai-truyen-12.html.]
Dương Thuấn Nhất đang ở ngoài chuẩn cho buổi diễn, tin liền vội vã trở về. Tiểu Viễn thấy , kéo tay áo , nhỏ giọng hỏi: “Vậy con học thì ạ?”
Trái tim Dương Thuấn Nhất chợt trầm xuống.
Trong thoáng chốc, như thấy chính thuở nhỏ, lo lắng , trong lòng đầy áy náy vì nghĩ rằng việc ốm khiến bận lòng, làm lỡ thời gian của , cũng làm lỡ cả thời gian của .
Anh hỏi Tiểu Viễn vì nghĩ như . Cậu bé chút ngượng ngùng: “Bởi vì cô , lớn thích những đứa trẻ ngoan ngoãn học.”
Nói xong, Tiểu Viễn nắm lấy đầu ngón tay . Bàn tay nhỏ xíu, vì sốt mà lạnh như băng: “Nếu con học, ba sẽ thích con nữa.”
Thời gian trôi như nước, năm tháng vùn vụt qua , ký ức của Dương Thuấn Nhất như thủy triều cuộn trào trở . Chính khoảnh khắc , cuối cùng cũng hiểu tâm trạng của năm xưa.
Anh ôm lấy Tiểu Viễn, nhẹ giọng : “Không .”
Điều quan tâm chỉ là đứa trẻ khỏe mạnh, bình an .
Hẳn khi xưa cũng cùng một nỗi lòng như .
Anh gánh nặng của , cũng chẳng vướng bận. Nhiều năm khi qua đời, Dương Thuấn Nhất mới thể từ chính đứa con của hiểu nguyện vọng duy nhất của bà.
Trẻ con ốm đến nhanh, khỏi cũng nhanh.
Không lâu , Tiểu Viễn trở lịch học như . Sau buổi hòa nhạc của Dương Thuấn Nhất, lớp của Tiểu Viễn tổ chức ngày hội phụ .
Hôm , bọn trẻ đều sắp xếp biểu diễn. Lớp của Tiểu Viễn chọn thơ cổ. Vì tuổi còn nhỏ, học lâu, nên lúc nó lắp ba lắp bắp, so với mấy bạn trôi chảy phía thì phần vụng về.
Khi Tiểu Viễn rụt rè bước xuống sân khấu, nó thấy ba ba và cha đang vỗ tay.
Thằng bé về phía họ, bước chân ban đầu còn ngập ngừng, dần dần nhanh hơn, cuối cùng nhào lòng hai .
“Con làm lắm,” Trương Dao lấy hoa đưa cho con, “Không hổ là con trai của ba.”
Cậu bé ngại ngùng: “Chỉ bạn nhỏ giỏi mới tặng hoa thôi, ba ba.”
Dương Thuấn Nhất bế nó lên, “Vậy con càng xứng đáng hoa hơn, học sinh xuất sắc từng vắng buổi nào, Trương Tu Viễn.”
Tiểu Viễn ôm bó hoa, ngẩn thật lâu, khuôn mặt nhỏ dán vai Dương Thuấn Nhất, khẽ hỏi: “Nếu con làm , hai vẫn sẽ vui chứ?”
“Con làm gì, chúng cũng đều vui cả.” Trương Dao đáp.
Dương Thuấn Nhất bổ sung: “Trừ khi con làm sai.”