Duyên Phận - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:08:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4.

 Trần Minh Tuấn gật đầu rồi đứng dậy nói “ tôi đi nghe điện thoại một lát”

 

Cô gật đầu rồi cúi đầu chơi với Tiểu Bạch đang nằm ngoan ngoãn trên tay , trước đây cô đã muốn nuôi một con mèo của riêng mình nhưng lại ngại phiền với không có thời gian nên đến bây giờ vẫn chưa thể tự mình nuôi mèo được. 

 

Cô nhìn người đàn ông ở ngoài ban công có phần lạnh lùng mà lại có thể nuôi một con mèo béo đáng yêu như vậy.

 

Một lát anh từ ban công đi vào đã nhìn thấy một người một mèo ngồi dựa vào nhau ngủ ngon lành trên sofa, anh lắc đầu nhẹ hàng đóng cửa lại bước vào phòng lấy tấm thẩm mỏng đi ra đắp lên người cho cô, tiểu Bạch bị anh thô bạo ném xuống sàn, nó tức giận “meo' một tiếng rồi ngoan ngoãn lăn về ổ.

Anh bước vào bếp nhìn thấy túi đồ đầy mì gói với đồ ăn vặt trong đó anh chỉ hơi nhăn mặt rồi lấy túi đồ ăn của mình đi vào bếp. 

 

Khoảng tiếng rưỡi sau anh nấu xong bữa cơm chiều liền đi ra nhìn về phía cô gái vẫn còn đang ngủ say trên sofa, anh cong môi ánh mắt dịu dàng nhìn cô mất mấy giây rồi đi vào thư phòng mang laptop ra phòng khách ngồi xuống chiếc ghế cạnh cô làm việc.

Cô lại bị đánh thức bởi chuông điện thoại của mình, vẫn còn nhắm mắt lười biếng nghe điện thoại: “alo'

 

“ chị đi đâu rồi”

 

“ đang ở nhà chứ đâu, có chuyện gì'

 

‘ chị đùa với em à, em ở nhà chị đợi cả tiếng đồng hồ rồi đấy”

 

Cô giật mình mở mắt ra nhìn trần nhà thấy mình vẫn còn nằm trên sofa nhà người ta mà lại ngủ ngon lành không hay trời trăng gì luôn. Cô nghiêng đầu liền thấy anh đang cong môi cười nhìn mình.

 

Cô ngồi dậy thuận tay tắt luôn điên thoại trên tay, vuốt đầu tóc lại nhìn anh nói: “thật ngại quá ,tôi buồn ngủ quá định đợi anh nghe điện thoại xong sẽ về nhưng lại ngủ quên mất, xin lỗi”

 

 Trần Minh Tuấn gập laptop lại rồi nhẹ giọng nói: ‘không sao, có đói bụng không”

 

Không nhắc thì thôi nếu đã nhắc thì cái bụng lại réo lên liên tục, cô  ngại ngùng gật đầu không dám nhìn anh.

 

 Trần Minh Tuấn bật cười nhìn dáng vẻ của cô chọc cười, anh nói: “em đi rửa mặt rồi vào ăn cơm , tôi đã nấu xong rồi.”  

 

5.

“không cần đâu, trợ lý đang đợi tôi ở nhà rồi”

 

‘em gọi cậu ta qua đây đi, dù gì tôi cũng nấu hơi nhiều một mình tôi ăn cũng không hết được”

 

“ vậy có phiền anh không?”

 

“Không phiền”  

 

Chủ nhà đã nói như vậy thì cô cũng đành gọi điện cho Thành Dương đi qua nhà bên cạnh dùng cơm, cậu nhận được điện thoại thì hơn ngạc nhiên từ khi nào bà chủ của mình lại đi xã giao với hàng xóm còn rủ ở lại ăn cơm nữa. 

 

Thành Dương mang theo nghi ngờ thay giày đi qua, chỉ bước qua vài bước đã đứng trước nhà cậu nhìn chuông cửa chần chừ vài phút mới giơ tay bấm chuông. 

 

Chuông cửa vang lên Trần Minh Tuấn nhìn người vẫn còn trong nhà vệ sinh chưa ra, anh liền tắt bếp rồi đi ra mở cửa. 

 

Thành Dương gật đầu rồi nhìn người đứng sau cánh cửa không phải bà chủ của mình thì ngại ngùng hỏi:“Xin lỗi tôi tìm nhầm 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/duyen-phan/chuong-4.html.]

 lúc chuông cửa  vang lên cô đang rửa mặt chuẩn bị đi ra chỉ mở cửa bước ra nhưng lại chậm hơn anh một bước an đã đi ra mở cửa, 

 

“Thành Dương, chị ở đây”cô ở phía sau anh đi lên.

 

Minh Tuấn né người rồi nói:“ vào đi”

 

Thành Dương thay giày rồi nhìn thấy hai người trong nhà mang dép đôi rồi nhìn anh hỏi:“ tôi có cần thay giày không ?”

 

 Trần Minh Tuấn lắc đầu bình thản nói :“ không cần, tôi quên mua dép cho khách rồi”

 

 Trần Minh Tuấn quay đầu nhìn cô đứng bên cạnh hỏi: ‘ rửa mặt xong rồi sao?”

 

Cô gật đầu :“ xong rồi”

 

“ vào ăn thôi”

 

Cô đi qua kéo Thành Dương đi vào nhà ăn, Thành Dương nhỏ giọng hỏi:“ hai người quen nhau sao?”

 

Cô che miệng nói:“ chú nhỏ của Nhã Hân”

 

 Trần Minh Tuấn đi vào nhà bếp bưng ra tô canh để xuống bàn vẫn thấy hai người đứng ở chỗ huyền quan nói chuyện, liền lên tiếng : “ sao chưa vào nữa”

 

“ vào liền đây”

 

Cô  kéo Thành Dương đi ngồi vào bàn ăn, trên bàn có một món canh,  hai món mặn,hai món xào vừa đủ năm món. 

 

Trần Minh Tuấn đưa chén đũa cho hai người rồi mình cũng ngồi xuống ghế đối diện với cô, anh gắp đồ ăn vào chén cho cô rồi nói:“ ăn thử xem có hợp khẩu vị không”

 

Cô gật đầu :“được” cô liếc Thành Dương nhỏ giọng nói :“ ăn đi”.

 

Cô cầm chén lên ăn rồi chậm rãi nhai rồi ngạc nhiên nhìn người trước mặt, gật đầu nói :“không ngờ nhìn anh như vậy mà lại nấu ăn khá ngon đấy ”

 

Trần Minh Tuấn cong môi nhẹ, thản nhiên hỏi:“sao lại nói như vậy, nhìn tôi không giống người biết nấu ăn sao”

 

“ đúng vậy, không giống”

 

“ thích thì ăn nhiều một chút, ở  bên trong vẫn còn”

 

“ Sao tôi không nghe Nhã Hân nhắc đến anh cũng ở đây?”

Cảm mơn các bạn đã đọc truyện của bé Ú rất nhiều ạ, bấm theo dõi mình để được đọc truyện mới nhất ạ 🥰🥰🥰

 

“ con bé vẫn chưa biết tôi ở đây, tôi chỉ mới dọn đến thôi”

 

Thành Dương ngồi bên cạnh như vật trang trí chẳng ai ngó ngàng gì tới cậu, một người hỏi một người đáp rất hòa hợp. 

 

Cậu lặng lẽ thở dài rồi yên phận làm bóng đèn, cúi đầu ăn cơm không xen vào câu chuyện của hai người bên cạnh. 

 

 

Loading...