Duyên Phận - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:08:26
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3.

Cậu không biết tại sao lúc trước lại đến đây làm trợ lý cho cái người này không biết,cậu chỉ xin sửa văn bản đơn giản thôi nhưng không biết từ khi nào cậu đã kiêm luôn việc giúp việc cho cái nhà này nữa.may mà không đưa cho cậu nấu ăn là may mắn lắm rồi đấy.

 

Cô tiễn cậu về rồi lại đi, lấy đồ đi tắm trước sau đó mới đi làm việc khác, tắm xong lại cảm giác đói bụng mở tủ lạnh ra đã không thấy cón gì để ăn được đành đi lấy bóp tiền đi xuống cửa hàng tiện lợi dưới nhà mua thức ăn.

 

Cô mới chuyển đến đây ở được vài tháng nói đúng hơn là về nước được vài tháng đã ở đây rồi, số lần đi ra khỏi nhà chỉ đếm bằng số đầu ngón tay, thường đều do trợ lý mua đến  hoặc mua đồ online rất ít khi tự mình đi mua, huống chi đi xuống cửa hàng mua đồ như hôm nay.

 

Cô mua vài hộp mì ăn liền với mấy gói khoai tây cùng mấy chai nước ngọt rồi ra thanh toán.

 

 

Giờ này chỉ xế chiều nên cửa hàng cũng không có đông người nên rất nhanh đã thanh toán xong đi ra khỏi siêu thị, trên đường đi cô tình cờ nhìn thấy một con mèo ba tư lông trắng đang nằm giữa đường.

 

“meo”

 

Cô ngồi xuống vuốt bộ lông mềm mại của nó, nó cũng không sợ người lạ mà nằm im nhìn cô,cô thích thú nói: ‘chủ của em đâu sao lại bỏ em ở đây”

 

“ tôi đi mua đồ, nó không thể vào cửa hàng nên ở đây đợi tôi”giọng trầm thấp từ đỉnh đầu vang lên.

 

Cô giật mình đứng dậy cúi đầu nói: “xin lỗi, tôi không biết anh cũng ở đây”

 

Anh cười khẽ một tiếng nhìn bộ dạng cúi đầu của cô .

 

Cô ngẩng đầu nhìn người trước mặt, kinh ngạc hỏi: ‘sao anh cũng ở đây”

 

 Trần Minh Tuấn không trả lời câu hỏi mà hỏi lại: “sao vậy tôi không thể ở đây?”

 

Cô lắc đầu nói “không phải tôi chỉ là hơi ngạc nhiên khi thấy anh ở đây thôi”

 

Anh cúi đầu nhìn con mèo lông trắng dưới chân nhẹ giọng nói: “tiểu bạch, đi thôi” rồi nhìn cô hỏi: “em có cần tôi xách phụ không?

 

cô nhìn túi lớn trên tay rồi nhìn con mèo  béo  đáng yêu dưới chân, cô nhìn anh hỏi: ‘tôi có thể ôm nó một lát không ?”

 

Cảm mơn các bạn đã đọc truyện của bé Ú rất nhiều ạ, bấm theo dõi mình để được đọc truyện mới nhất ạ 🥰🥰🥰

 Trần Minh Tuấn gật đầu rồi lấy cái túi trên tay cô qua, nói: “có thể ,tôi xách giúp em”.

 

Cô cúi người xuống ôm con mèo lên tay, nhẹ nhàng vuốt bộ lông nó, hỏi: “nó tên là Tiểu Bạch sao ?”

 

“ đúng vậy”

 

Vào thang máy cô bấm số tầng của mình rồi nhìn anh bên cạnh hỏi: “chú ở tầng mấy?”

 

“ cùng tầng với em”

 

“Ồ” một tiếng rồi cảm thán: “ trùng hợp vậy, chú ở phòng nào”

 

“1309”

 

“ vậy tôi với chú là hàng xóm rồi, tôi ở phòng 1308”

 

 Trần Minh Tuấn nhăn mày cúi đầu nhìn cô hỏi: “ trông tôi già lắm sao?”

 

Côngẩng đầu nhìn anh, quả thật cho tới hôm nay cô mới nhìn kĩ khuôn mặt này của anh quả thật rất đẹp, mũi cao môi mỏng đặt biệt đôi mắt màu nâu nhạt rất thu hút, tổng thể khuôn mặt của anh rất thích hợp làm nam chính vườn trường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/duyen-phan/chuong-3.html.]

Cô  ngơ ngác lắc đầu nói: “không có, sao lại hỏi vậy'

 

Trần Minh Tuấn nhìn vào mắt cô hỏi: ‘vậy sao em lại gọi tôi là chú”

 

Từ “chú” anh nghiến răng phát ra, nhìn không ra cảm xúc nào khi anh nói

 

chẳng lẽ con trai cũng giống con gái cấm kỵ tuổi tác sao?

 

“ à, tôi gọi theo Nhã Hân, chứ không phải chú già đâu đừng hiểu lầm”

 

“đinh' thang máy vừa mở cửa cô đã nhanh chân bước ra nhìn anh nói: ‘ tới nhà rồi, tôi trả tiểu Bạch cho chú này”

 

 

Trần Minh Tuấn không nhìn tiểu Bạch trên tay cô không cảm xúc đi đến trước căn hộ bấm mật khẩu rồi đẩy cửa ra.

 

Cô thấy vậy ôm tiểu Bạch thả vào nhà, lại nghe giọng nói trầm thấp vang lên: ‘ tôi chỉ lớn hơn em có 5 tuổi thôi”

 

Cô mở mắt to nhìn anh hỏi: ‘hả?’

 

“ tôi nói tôi chỉ lớn hơn em 5 tuổi thôi, không cần xưng chú với tôi đâu”

 

Cô mới hiểu là anh đang nói tiếp chuyện lúc nãy trong thang máy,rồi gật đầu đồng thời giơ tay ra nói “tôi biết rồi, anh có thể đưa túi trên tay cho tôi không, tôi phải về nhà rồi'

 

‘ đã mở cửa rồi, em không muốn vào uống ly nước sao?”

 

“meo'

 

Cô định mở miệng nói 'không cần' nhưng không biết tại sao cô lại nghe mình nói “được”

 

 Trần Minh Tuấn gật đầu rồi bước vào nhà để hai túi xuống, rồi lấy đôi dán kiểu dáng nữ để xuống dưới chân cho cô, đứng dậy nói: “còn mới đấy”

 

Cô nhìn đôi dép màu hồng nhạt với đôi dáng màu xanh nhạt dưới chân anh, mới phát hiện hai đôi này là môt cặp. Cô hơi nhăn mày nhìn anh nói: ‘tôi mang cái này không thích hợp đâu,lỡ bạn gái anh biết sẽ không vui đâu”

‘Tôi chưa có bạn gái, cái này chỉ thuận tay mua thôi”

 

Cô cũng mang đôi dép này vào nhà ,liền thấy tiểu Bạch đi cạnh nhìn về phía chủ nhân của mình đi phía trước thái độ bất mãn “ meo” một tiếng đầy uẩn khuất đứng cạnh cô.

 

“ em qua đó ngồi đi tôi đi lấy nước ‘

 

Cô bật cười rồi ôm tiểu Bạch lên rồi đi về phía sofa ngồi xuống quan sát cách bố trí nhà của anh cũng khá đơn giản chỉ có màu xám trắng làm chủ đạo, ,vừa nhìn vào đã biết nhà của đàn ông con trai.

 

‘ em uống nước đi' 

 

Cô thu hồi ánh mắt nhận lấy nước trên tay anh, nói 'cảm ơn'

 

‘ tôi nghe nói em định về nước luôn sao,”

 

“ đúng vậy, ở bên đó cũng không còn việc gì quan trọng nữa”

 

“ vậy công việc thì sao?”

 

“ tôi đã chuyển công việc về chi nhánh ở trong nước rồi”

 

 Trần Minh Tuấn nhíu mày nhìn thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại không suy nghĩ gì nhiều giơ tay bấm tắt nhưng không đợi đến mấy giây lại đổ chuông lần nữa, cô nhìn anh nói: ‘ chắc có việc quan trọng gì đó anh nghe thử đi'

Loading...