Duyên Phận - chương 1
Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:06:03
Lượt xem: 10
Chương 1.
“Nhã Hân chúc mày trăm năm hạnh phúc” cô nâng ly rượu lên cụng ly với cô dâu
là bạn thân của cô- Trần Nhã Hân
“ cảm ơn mày ,tao nhất định sẽ hạnh phúc “ Trần Nhã Hân nhìn về phía chú rễ đứng gần đó nở nụ cười hạnh phúc
Chú rể mặc vest trắng đi về phía cô dâu rồi tự nhiên ôm eo cô dâu hỏi: “hai người đang nói xấu anh sao”
Trần Nhã Hân lắc đầu rồi nhìn cô nói: “ không phải, à vậy khi nào thì tới lượt mày ?”
Cô cụng ly với chú rể nhìn Trần Nhã Hân bình thản nói: “chưa biết ,chắc là còn lâu lắm mới tới lượt tao”
Tần Hiểu -chú rể nhìn cô dâu mỉm cười ẩn ý nói: “chưa biết chừng là đang đợi ai kia quay về rồi”
Trần Nhã Hân nhìn cô lắc đầu nói: “đừng đợi nữa, đã bao nhiêu năm rồi”
Cô gật đầu nói: “được rồi hôm nay ngày vui đừng nói mấy chuyện đó nữa”
Tần Hiểu : ‘được vậy mày ở lại chơi vui nha vợ chồng tao phải đi mời rượu mấy người khác nữa”
Cô gật đầu rồi đi về phía bàn có nhóm người đang nói chuyện rôm rả ở gần đó một khoảng không xa.Đã nhìn thấy thanh niên câu cổ người đàn ông có vóc dáng khá chững chạc lại điềm tĩnh hơn những người ngồi trong bàn .
“ nghe nói anh là chú của cô dâu sao, vậy uống với tụi em một ly được không”
“Đúng vậy đó chú”
Người đàn ông nghiêng đầu nhìn cánh tay đang đặt trên vai mình thì hơi nhíu mày kéo cánh tay xuống rồi lùi lại một bước nói:” xin lỗi tôi không biết uống rượu, tôi thay nước lọc uống với cậu “
“Làm sao...” có thể
Cảm mơn các bạn đã đọc truyện của bé Ú rất nhiều ạ, bấm theo dõi mình để được đọc truyện mới nhất ạ 🥰🥰🥰
“ Lâm Hải, được rồi đó chú ấy đã nói không biết uống thì thôi đi, mày còn ép nữa”
Người tên Lâm Hải quay lại nhìn thấy cô đang ở sau lưng liền cười nhạt hỏi; “quay lại khi nào vậy?”
Cô bước qua cậu ta rồi kéo ghế ngồi uống cầm chai rượu tự rót vào ly cho mình nói:” lúc mày ép người ta uống rượu đấy”
Lâm Hải giơ ly đến trước cô cười đùa nói: “nếu mày đã nói vậy thì uống thay chú ấy đi, dù gì hôm nay hai người cũng là dâu rể phụ mà ,trong hai người ai uống đều được không khác gì mấy”
“Đúng vậy đó, hai người ai là người đây”
Người vừa lên tiếng là vợ của Lâm Hải ngồi cạnh cô nói, còn rất nhiệt tình đưa lên rượu cho cô, cô nhìn mấy người trên bàn đều cười trên mặt thiếu điều muốn ghi hàng chữ “chạy không thoát đâu”
cô ngồi chưa kịp nóng ghế đã bị cậu ta lôi đứng dậy, tôi nhìn ly rượu rồi cười nhẹ hỏi: “chỉ ly này thôi phải không?”
“ ể sao vậy được, tao đã nói là mày uống chú ấy thì phải uống gấp đôi chứ, mà còn phải uống mới người trên bàn này nữa”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/duyen-phan/chuong-1.html.]
“ đúng đó, Lâm Hải nó nói đúng đó, hôm nay mày không được trốn như mấy lần trước đâu đó”
“Chỉ có mấy ly thôi mà chẳng lẽ mày lại không thể uống với tụi tao sao”
Cô quay đầu nhìn người đàn ông từ nãy giờ luôn im lặng phía sau, nhìn anh hỏi: “chú không thể uống hay là không biết uống vậy?’
Người đàn ông cúi đầu nhìn cô lạnh nhạt nói:”tôi không uống rượu”
Cô gật đầu rồi nhìn ly rượu trên tay nhìn anh nói: “tôi biết rồi, anh làm gì làm đi ở đây giao cho tôi” cô quay đầu nhìn mấy người bạn lâu rồi không gặp này có ý định chuốt say cô hôm nay, cười nói: “vậy tôi hôm nay uống với các cậu thế nào, hài lòng chứ”
‘Phải vậy chứ”
“Yên tâm đi, lát nữa tụi này gọi xe cho cậu”
Cô nói xong câu đó thì không cần phải bỏ ly xuống thêm lần nào nữa chỉ vừa uống hết là đã có người rót rượu vào, cô cứ như vậy uống hết người này đến người khác uống hết ly này đến ly khác.
Một lúc sau cô cũng không biết mình đã uống bao nhiêu chỉ cảm thấy không thể uống thêm được nữa, cô nhìn mấy người bạn của mình cũng ngà ngà say, cô mới cầm túi xách lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.
Vừa tới cửa cô liền gặp Tràn Nhã Hân đẩy cửa bước vào, bước tới nắm cánh tay cô ấy hỏi; “nhà vệ sinh ở đâu vậy?”
Trần Nhã Hân chỉ tay về phìa cuối hành lang nói: “ở bên đó,có cần tao dẫn mày qua đó không’
cô lắc đầu cảm thấy đầu mình đã cảm thấy lâng lâng rồi tôi nhìn Nhã Hân nói: “không cần, tao đi vệ sinh xong rồi về trước nha”
Trần Nhã Hân đưa thẻ phòng trên tay cho cô nói: “ không cần đâu, mày cứ ở lại đây đi, tao có đặt phòng cho tụi mày ở lại đêm nay rồi sáng nay tỉnh rồi về sau cũng được”
CHƯƠNG 2.
Cô gật đầu rồi nhận tấm thẻ phòng Trần Nhã Hân đưa rồi theo chỉ dẫn của cô ấy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo, rồi mới nhìn thẻ phòng trên tay đi vào thang máy, bấm tầng 8.
“Đing’
Cửa thanh máy mở ra cô nhìn số thẻ phòng 806 rồi đi tìm phòng, tới trước số phòng cô vẹt thẻ rồi đẩy cửa bước vào vừa vào phòng, cô đã đá văng đôi giày cao giót qua một bên lần mò đi về phía chiếc giường lớn duy nhất trong phòng. Do đã có men trong người đầu óc lại mơ mơ màng màng mà tôi cứ như vậy leo lên giường nằm ngủ.
Tần Hiểu nhìn người đàn ông có giương mặt lạnh nhạt trước mặt rồi nhìn ly nước trên tay hỏi: ‘Chú có muốn ở lại khách sạn một đêm không dù gì cũng trễ rồi lái xe về cũng không an toàn”
Người đàn ông nhìn về phía bàn khi nãy cô còn ngồi đó lúc anh quay lại đã không thấy bóng lưng cô đâu, anh thở dài gật đầu hỏi: “thẻ phòng đâu”
Tần Hiểu lấy trong túi áo ra có hai thẻ phòng 806 với 809, nói: “chú chọn đi, hai phòng đều giống nhau”
Người đàn ông giơ tay lấy tấm thẻ 806 rồi rời đi.
Anh vừa vào phòng đã nhìn thấy đôi giày cao gót nằm trên sàn , anh cau mày định rời đi nhưng lại nhìn thấy túi xách rất quen mắt nằm trên kệ để chìa khóa, anh bước vào nhìn về phía giường nhìn thấy người phụ nữ lễ phục đen dài nằm trên giường, anh cau mày nhìn chằm chằm vào bóng lưng quen thuộc không thể nào nhìn lầm được.
Lúc anh phản ứng lại đã đứng trước giường nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ửng hồng do rượu của cô, anh biết lúc này mình không nên ở lại đây phải rời đi nhưng anh lại nhìn cô ngủ say.