(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 97: Không Thể Rời Đi

Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:23:00
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạo gần đây, Thời Đình luôn chiếm cứ vị trí mật nhất bên cạnh Thời Niệm. Cậu ôm khư khư cánh tay Thời Niệm, mở miệng là ngọt ngào: “Tôi thích nha, thích c.h.ế.t luôn, thể mãi mãi ở bên cạnh ?”

Carnet xem mà trợn mắt há hốc mồm, tự đáy lòng đặt câu hỏi: “Cậu là đồ biến thái ?”

Nhất kiến chung tình cũng đến mức như thế chứ.

Mà khoan , tên rốt cuộc là giới tính gì ?

Carnet ngó nghiêng gáy Thời Đình, thấy cục u nhỏ đặc trưng của Omega, hơn phân nửa là Alpha hoặc Beta .

Thời Niệm Thời Đình nhiệt liệt tỏ tình, nội tâm chẳng hề gợn sóng: “Xin nhé, Alpha thích , hơn nữa với cũng lắm, đừng gần quá.”

Nói đoạn, rút cánh tay đang Thời Đình ôm chặt .

Thời Đình mếu máo, bày bộ dạng , bám riết tha sán gần Thời Niệm: “Đừng ghét mà, sẽ ngoan. Tôi cũng quan tâm Alpha , dù thích là , chuyện Alpha chẳng liên quan gì cả.”

Thời Niệm mớ lý luận của làm cho khiếp sợ. Chỉ một phút lơ đễnh, cánh tay Thời Đình ôm cứng ngắc.

Thời Đình mãn nguyện cọ cọ lên tay : “Tôi ngay là cũng thích mà, quá, nhất định sẽ càng thích hơn.”

Carnet bộ dạng làm nũng chơi của Thời Đình, nội tâm thầm khẳng định tên tuyệt đối là Beta. Alpha bọn họ làm gì loại mít ướt thế !

Thời Niệm mệt mỏi vô cùng. Cậu phát hiện tên là một kẻ cứng đầu, trong đầu tự một bộ logic riêng, căn bản lọt tai lời khác , cứ như một Người phỏng sinh cài đặt sẵn chương trình .

Từ từ ... Trái tim Thời Niệm chùng xuống, liếc mắt Thời Đình.

Thời Đình mở to đôi mắt trong veo thẳng , đó đôi mắt cong cong thành hình bán nguyệt, mỉm : “Là thích ? Tốt quá.”

Người phỏng sinh thường đặc điểm nhận dạng là đồng t.ử màu đỏ, nhưng Thời Đình đôi mắt màu đen. Cũng chính vì mà Thời Niệm theo bản năng nhận định là một thí sinh khác.

Lại ngờ tới... Thời Đình thể chính là Người phỏng sinh cấp S. Cậu phân một luồng Tinh thần lực nhỏ để thăm dò. Dao động Tinh thần lực của Thời Đình còn lớn hơn cả , rõ ràng mang đặc trưng của Người phỏng sinh.

Trong lòng Thời Niệm dâng lên sóng to gió lớn, nhưng mặt để lộ thêm cảm xúc nào. Hiện tại vẫn rõ năng lực thực sự của Thời Đình là gì.

với tư cách là Người phỏng sinh cấp S, Thời Đình thể nghi ngờ chính là tồn tại cường đại nhất trong gian ảo . Thời Niệm chỉ thể tạm thời định cảm xúc của , tránh để tay với bọn họ.

“Tại chúng trốn ở đây?” Thời Đình theo Thời Niệm nấp những tán lá, tò mò quanh: “Có trò gì vui ? thấy chỗ chẳng thú vị chút nào.”

Thời Đình bĩu môi, trò vui.

Thời Niệm cũng chẳng mang theo Thời Đình mai phục nhóm Ezel, nhưng cách nào đuổi , đành bịt miệng : “Nói nhỏ thôi, chúng đang đợi tới, ồn ào sẽ dọa bọn họ chạy mất đấy.”

Thời Đình thuận thế tựa đầu lên vai Thời Niệm, gật gật đầu, trông vô cùng ngoan ngoãn: “Được, thích như , nhất định sẽ ngoan.”

Thời Niệm miễn dịch với những lời tỏ tình thâm tình thỉnh thoảng thốt của , vờ như thấy gì, chăm chú quan sát động tĩnh mặt đất.

Carnet trốn ở một cái cây khác thấy bộ dạng mật của hai , cố ý rung rụng cành lá. Tiếng xào xạc vang lên thu hút sự chú ý của Thời Niệm.

Carnet vươn tay chỉ chỉ Thời Đình, bày vẻ mặt khẩn trương như sợ Thời Niệm cắm sừng biểu của , khẩu hình miệng nhép: Tránh xa một chút, em Ezel , đang chằm chằm em đấy.

Thời Niệm: “...”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cậu nên khéo thế nào cho Carnet , cái thiếu niên nhỏ bé chính là Boss cuối đây?

Thời gian dần trôi về rạng sáng. Những sinh vật nhỏ săn đêm bắt đầu sột soạt kiếm ăn, phát những âm thanh nhỏ bé nhưng vô cùng rõ ràng trong màn đêm u tĩnh.

Thời Niệm buồn ngủ đến mức hai mí mắt cứ đ.á.n.h liên hồi. Cậu liếc Thời Đình vẫn đang tinh thần phấn chấn, bèn gác đầu lên vai chợp mắt một lát.

Nếu thích , hẳn là sẽ nhân lúc ngủ mà tay nhỉ.

Nghĩ , Thời Niệm vô tư nhắm mắt .

Thời Đình kích động đến mức mặt đỏ bừng. Cậu rũ mắt ngắm khuôn mặt khi ngủ của Thời Niệm, trong mắt tràn ngập sự vui vẻ, đôi chân đung đưa giữa trung.

[Đệ , nhóc còn vị thành niên , thể dùng ánh mắt đó ca ca nha hắc hắc ~]

[Khoan , là ai ?! Các thí sinh sống sót khác đều khủng long ngậm về tổ , hiện tại vẫn đang ngủ cơ mà, từ chui ?]

[! Là BOSS đó! Nhóc con đừng ngủ nữa, chạy mau !]

[Xong xong ...]

[...]

Thời Niệm gì về sự lo lắng của cư dân mạng. Cậu ngủ vai Thời Đình hơn một tiếng đồng hồ. Tinh thần lực lượn lờ xung quanh báo cho , đang tới.

Thời Niệm mở bừng mắt, thẳng dậy. Đôi mắt đen láy chằm chằm về một hướng, nhặt một cành cây ném sang cái cây bên cạnh, đ.á.n.h thức Carnet đang ngủ say sưa.

Carnet giật tỉnh giấc, lau vội vệt nước bọt bên khóe miệng, dáo dác quanh. Chỉ là trong màn đêm tầm thấp, ánh trăng trời cũng mây đen che khuất.

“Người ?” Carnet hạ giọng: “Anh chẳng thấy ai cả.”

Thời Niệm thử dùng Tinh thần lực để dò xét vị trí của nhóm Ezel, nhưng chẳng thu hoạch gì. Rõ ràng là Ezel dùng Tinh thần lực của để chặn sự dò xét của .

Hai bên cứ thế giằng co, ai chịu lộ diện .

Thời Niệm liếc băng đạn, bên trong chỉ còn ba viên. Cũng thể thuận lợi "g.i.ế.c c.h.ế.t" Ezel .

Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn động tĩnh gì. Carnet vốn tính nóng nảy, sớm mất hết kiên nhẫn: “Niệm Niệm, để giúp em dụ bọn họ .”

Thời Niệm sửng sốt: “Anh định dụ thế nào?”

Carnet phắt dậy, lấy mấy cây gậy huỳnh quang vơ vét từ các thí sinh khác, nhảy tót xuống bãi đất trống gốc cây, cao giọng: “Erich bảo bối, để múa cho cưng xem một điệu nhé.”

Hai cây gậy huỳnh quang trong tay hóa thành đạo cụ, Carnet thỏa sức nhảy nhót tưng bừng. Điệu múa của cực kỳ khoa trương, dù thì Thời Niệm cũng chẳng đây là thể loại múa gì, chắc là do tự sáng chế.

Ánh sáng từ gậy huỳnh quang khó khăn lắm mới soi sáng khu vực quanh Carnet. Điệu múa tràn đầy sự kiêu ngạo của lọt thẳng mắt Erich và Ezel. Cả hai trầm mặc hồi lâu.

Erich bình tĩnh đến đáng sợ: “Cậu nhịn ? Tôi cảm thấy , sắp điên đến nơi , thể đồng quy vu tận với thằng ngu ?”

Ezel nỡ thẳng, lặng lẽ dời tầm mắt: “Đi , đ.â.m thêm vài nhát .”

Giây tiếp theo, cục sáng to đùng đang nhảy nhót tưng bừng Erich lao vồ lấy. Thời Niệm rõ cụ thể chuyện gì xảy , chỉ thấy Carnet gào rú oai oái hai tiếng, xen lẫn tiếng c.h.ử.i rủa của Erich.

Ầm ĩ giằng co một hai phút, Thời Niệm thấy lượng phe địch trí não giảm xuống còn 1 , bèn thử gọi một tiếng: “Carnet, còn sống ?”

“C.h.ế.t .”

Câu trả lời phát từ miệng Ezel: “Em buồn ngủ ? Hai ngày nay ngủ ?”

Nhắc đến chuyện Thời Niệm liền thấy tủi , giọng mềm mại mang theo sự oán trách: “Anh cứ đuổi theo em mãi buông, em làm gì thời gian mà ngủ chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-97-khong-the-roi-di.html.]

Ezel bật trầm thấp, cất giọng dỗ dành: “Là sai. Dù hiện tại cũng chỉ còn hai chúng , đêm nay sẽ trêu chọc em nữa, em ngủ một giấc , ?”

Thời Niệm hiện tại buồn ngủ c.h.ế.t, trong lúc chuyện với Ezel ngáp liền mấy cái, đôi mắt phủ một tầng sương mờ: “Được thôi, chơi đấy.”

Ezel khẽ : “Từ nhỏ đến lớn, lừa em bao giờ ?”

Thời Niệm cẩn thận nhớ một chút: “ từng.”

Ezel từ đến nay luôn vô cùng giữ lời hứa. Hồi mới lên trung học cơ sở, ở nội trú, Thời Niệm từng thuận miệng nhắc đến việc thích ăn kẹo bông gòn bán ngoài cổng trường. Thế là ngày nào Ezel cũng đội mưa đội gió mua về cho một cây.

Kiên trì suốt một năm trời, gián đoạn một ngày nào.

Vì thế Thời Niệm yên tâm, một nữa tựa Thời Đình: “Vậy em ngủ đây, sáng mai cũng cần gọi em , chuyện gì đợi em tự tỉnh .”

Ezel: “Được, ngủ ngon.”

Thời Niệm: “Ngủ ngon.”

Không hề cảnh giương cung bạt kiếm như trong tưởng tượng, sự phát triển bình yên quả thực khiến rớt cằm.

Carnet loại khỏi cuộc thi ngơ ngác Thời Niệm đang chìm giấc ngủ bình yên màn hình: “Không chứ, hóa hai bọn họ đấu đá kịch liệt như là để diễn cho xem ? Tôi khuất là lưng bọn họ ân ân ái ái với !”

Erich sờ sờ cổ, liếc mắt một cái liền thấy Bùi Mân Nhiên trong đám đông, vẫy tay với , đó trợn trắng mắt Carnet: “Chuyện của đôi tình nhân nhỏ, đừng đoán mò.”

Carnet tức tối, phồng má lên như con cá nóc.

Không chỉ Carnet nghĩ , những khán giả vây xem khác cũng cách làm hòa bình của Thời Niệm và Ezel làm cho ngớ .

[Cứ thế mà ngủ luôn? Bắt tay giảng hòa?!]

[Chắc là đình chiến hòa bình thôi, ngủ một giấc hồi phục thể lực ngày mai đ.á.n.h tiếp.]

[Nói thật nhé, bọn họ quen đúng ? Nghe giọng điệu chuyện của bọn họ, cứ cảm giác sặc mùi chua loét của tình yêu.]

[+1, rõ ràng tuổi đời còn nhỏ, thế mà ngửi thấy mùi quen thuộc của cặp vợ chồng già từ cách chung sống của bọn họ.]

[...]

Đây là giấc ngủ yên bình nhất của Thời Niệm kể từ khi bước gian ảo. Đồng thời, việc Ezel ở ngay gần đó mang cho cảm giác an tột độ. qua bao lâu, bên tai văng vẳng tiếng chuyện.

Ezel vốn dĩ vẫn luôn canh giữ gốc cây. Khi ánh bình minh nơi chân trời dần lan tỏa, đột nhiên xem Thời Niệm. Vừa dậy bước hai bước, ngẩng đầu lên cây, liền chạm ánh mắt của Thời Đình đang ôm chặt lấy vai Thời Niệm.

Thời Đình dường như nhận Ezel cướp Thời Niệm khỏi tay , vội vàng giấu Thời Niệm sâu trong lòng, khuôn mặt tràn đầy sự đề phòng Ezel.

Ezel: “...”

Cảm giác phẫn nộ vì "trộm nhà" lan tràn từ lồng n.g.ự.c khắp tứ chi. Hắn cũng chẳng buồn hỏi Thời Đình là phận gì, ánh mắt lạnh lẽo, mũi chân khẽ đạp cây, nhảy vọt đến bên cạnh bọn họ: “Trả cho .”

Thời Đình ôm chặt Thời Niệm với tính chiếm hữu cực cao, gằn từng chữ: “Của ! Anh cút !”

Trên mặt Ezel xẹt qua tia tức giận, lười đôi co với Thời Đình, vươn tay định cướp Thời Niệm. ngay khoảnh khắc tay sắp chạm Thời Niệm, một con dực long lao vút tới, đ.â.m thẳng về phía Ezel.

Đôi mắt Ezel lạnh lẽo, nhanh như chớp tóm lấy cổ con dực long, "rắc" một tiếng bẻ gãy cổ nó: “Nói nữa, trả em ... cho .”

Thời Đình căm phẫn trừng mắt Ezel: “Tôi, , !”

Cậu búng tay một cái. Sau tiếng vang lanh lảnh, đất rung núi chuyển, vô con khủng long với đôi mắt đỏ ngầu tụ tập .

Bất luận là loài khủng long ăn cỏ bản tính ôn hòa khủng long ăn thịt bản tính hung tàn, bộ đều nhe nanh múa vuốt nhắm Ezel. Chỉ cần nhận sự cho phép của Thời Đình, chúng sẽ lập tức lao lên xé xác .

Động tĩnh lớn như đ.á.n.h thức Thời Niệm. Hàng mi cong vút của Thời Niệm khẽ run, từ từ mở mắt. Trong khoảnh khắc, đầu óc đang mơ màng của lập tức cảnh tượng mắt dọa cho tỉnh táo.

Thời Niệm liếc Ezel, dời tầm mắt sang Thời Đình: “Thời, Thời Đình, làm gì ?”

Thời Đình gật gật đầu, mách lẻo với Thời Niệm: “Tên đáng ghét lắm, cướp , xa cực kỳ!”

Ezel cũng tỏ vẻ tủi : “Tiểu Hoa Hồng...”

chẳng thêm gì cả. Chỉ cần đôi mắt màu hoa t.ử đằng rũ xuống cũng đủ để cho Thời Niệm trong lòng đang tủi đến nhường nào.

Bộ dạng của khiến Thời Niệm đau lòng c.h.ế.t. Cậu vội vàng vùng khỏi vòng tay Thời Đình, chạy đến mặt Ezel, nâng khuôn mặt lên: “Anh đừng buồn nhé, bọn em , em chỉ thích một thôi.”

Nói xong, hôn chụt một cái lên khóe môi để bày tỏ thái độ của .

Câu và hành động hôn môi của Thời Niệm lập tức dấy lên một làn sóng lớn trong khu bình luận.

[A a a a —— CP đu là thật ! Thanh mai trúc mã mãi đỉnh!]

[Lúc thấy hai gì đó sai sai ! Mẹ ơi, lúc đó bọn họ mới mấy tuổi chứ? Tính chắc qua luôn cả cái ngưỡng bảy năm ngứa ngáy nhỉ.]

[Xem bọn họ lúc đấu đá kịch liệt như , còn tưởng là kẻ thù, kết quả bây giờ bảo là yêu?!]

[Tôi chỉ quan tâm một vấn đề thôi, bao giờ cưới! Tôi tiền mừng cho!]

[...]

Một giải đấu Quân sự League đang yên đang lành đột nhiên đổi phong cách, các giáo viên của Học viện West cũng thấy hổ. sang vị hiệu trưởng đang đến mức nhộn nhạo khác thường, họ chợt cảm thấy ngài vẻ cực kỳ hài lòng với đôi tình nhân nhỏ .

Hiệu trưởng lên tiếng, những khác tự nhiên cũng chẳng dám thêm gì.

Dường như tất cả đều mãn nguyện với kết quả , ngoại trừ Úc Lộ Hàn và Thời Đình.

Úc Lộ Hàn buồn bực tựa đầu vai Thời Diệc Vũ hờn dỗi, còn phản ứng của Thời Đình thì lớn hơn nhiều.

Thời Đình bĩu môi Thời Niệm và Ezel, giọng điệu vui: “Không , Niệm Niệm thể chỉ thích một , thích mới đúng!”

Thời Niệm vất vả lắm mới dỗ dành Ezel, Thời Đình gào thét mà thấy đau cả đầu. Cậu thật sự hiểu nổi sự yêu thích khó hiểu của Thời Đình đối với rốt cuộc từ .

“Cậu thu hồi bầy khủng long .” Thời Niệm lướt qua những con khủng long lớn nhỏ đang sừng sững xung quanh, hiểu năng lực của Thời Đình hơn phân nửa là điều khiển khủng long. Cậu dùng giọng điệu dỗ trẻ con: “Bọn chút việc cần xử lý, đợi giải quyết xong chuyện của bọn thảo luận vấn đề thích ai ?”

Thời Đình lời Thời Niệm: “Các làm gì?”

Thời Niệm: “Tôi đ.á.n.h với , xem ai thắng ai thua.”

“Không .” Thời Đình nhíu mày, Ezel: “Chủ nhân bảo giúp , thể thua... Tại thể thua nhỉ?”

Thời Đình đột nhiên nhận điểm bất thường, dùng hệ thống xử lý thông tin cường đại của để phân tích: “Ưm... Nếu thua thì Niệm Niệm thắng, sẽ rời khỏi nơi , . Nếu thắng, Niệm Niệm thua thì vẫn rời khỏi nơi ...”

Đáy mắt Thời Đình xẹt qua một tia u ám, cố chấp chằm chằm Thời Niệm: “Không , thể rời ! Phải vĩnh viễn, vĩnh viễn ở bên cạnh !”

“Bắt lấy bọn họ.”

Theo tiếng lệnh của Thời Đình, bầy khủng long gầm thét, ùa lên tấn công.

Loading...