(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 68: Cải Bẹ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:22:23
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng hét của Garnett thật sự quá t.h.ả.m thiết, Thời Niệm sợ tới mức giật một cái. Cậu đầu , phát hiện khí bên phía lớn rớt xuống điểm đóng băng.
Bên phía Hoàng thất ba : Hoàng đế, Alvin và Carnet. Thời Niệm đối với sự xuất hiện của họ cũng ngạc nhiên, bởi vì Alvin đó nhắc qua với . Cậu lượt chào hỏi: “Cô cô, dượng, ca ca Carnet năm mới vui vẻ ~”
Hoàng đế đưa bao lì xì cho Alvin, ngữ khí khách khí: “Phiền em .”
Alvin vẫn mặc lễ phục màu trắng, nhàn nhạt ừ một tiếng, nhận lấy bao lì xì phát cho mấy đứa trẻ.
Thời Niệm nhận bao lì xì vui vẻ gọi một tiếng cô cô. Alvin xoa đầu nhỏ của , nhưng khi cô thấy chính diện khuôn mặt Nobby thì hô hấp cứng , trong đôi mắt xưa nay bình tĩnh gợn sóng chứa đầy sự khiếp sợ.
Alvin sớm Thời Diệc Sở một đứa con, nhưng hôm nay là đầu tiên cô thấy Nobby. Nhìn mặt mày quen thuộc của cô bé, một loại cảm giác thời thác loạn dâng lên trong lòng.
Phảng phất như Thời Tiêm Vân còn sống sờ sờ mặt cô.
Nobby gối đầu lên vai Thời Niệm, trong tay nghịch một lọn tóc, Alvin đang cứng đờ bất động, điều chỉnh tư thế đối diện cô, thẳng thắn : “Cô cháu ánh mắt kỳ quái, tại ?”
Alvin thu liễm thần sắc, khôi phục dáng vẻ đạm mạc dĩ vãng, đưa bao lì xì cho cô bé: “Cháu lầm .”
Nobby nhận bao lì xì, cũng quan tâm cô rốt cuộc lầm : “Được , cảm ơn cô cô.”
Alvin phát bao lì xì xong trở bên cạnh Hoàng đế. Hoàng đế mặt mày lạnh lùng, vẫn luôn giằng co với Garnett. Sự chịu đựng của ông đối với Garnett rớt xuống điểm thấp nhất khi và An Nam kết hôn, ngày thường trăm bề thuận mắt, tự nhiên sẽ nhẹ tha cho .
Chỉ là ngại Thời Diệc Vũ bọn họ đều ở đây, Hoàng đế tiện ở nhà khác trực tiếp thanh lý môn hộ, ngoài nhưng trong chăm chú Alpha đang trốn trong lòng An Nam: “Những gì đều nhớ kỹ, chờ hết tết chính là lúc chúng tính sổ.”
Garnett cứ nhắm thẳng lòng An Nam mà trốn, đầu cũng ngẩng lên, dính dính nhớp nhớp làm nũng: “... Điện hạ, bà xã ~ sợ ~”
Đôi mắt đen láy của Thời Niệm chằm chằm Garnett đang cầu An Nam an ủi, chớp chớp mắt, đầu Ezel: “Ca ca cũng làm nũng ?”
Ezel dù cũng là con trai ruột của Garnett, khuôn mặt vài phần tương tự. Thời Niệm thấy tư thái làm nũng thuần thục của Garnett, mạc danh liên tưởng đến Ezel.
Xưa nay Ezel luôn tạo cho hình tượng là lớn vô cùng đáng tin cậy, trầm như thế khi làm nũng sẽ dáng vẻ gì nhỉ?
Thời Niệm lòng tràn đầy tò mò, hận thể để Ezel làm nũng ngay tại chỗ cho xem, Ezel với ánh mắt tràn đầy mong đợi nóng bỏng.
Dưới ánh mắt cực nóng của Thời Niệm, khuôn mặt thâm thúy tuấn lãng của Ezel hiện thần sắc, chỉ là vành tai dần dần nhiễm màu đỏ, ánh mắt lảng tránh: “Tiểu Hoa Hồng, đừng quậy.”
Biết hôm nay thấy Ezel làm nũng, Thời Niệm tiếc nuối, cũng cưỡng cầu nữa: “Được , ca ca thích làm nũng thì thôi, dù em thích làm nũng.”
Thời Niệm đặc biệt thích làm nũng với Thời Diệc Vũ bọn họ. Mỗi nhào lòng Thời Diệc Vũ làm nũng đòi bế, Thời Diệc Vũ đều sẽ ôm , tin tức tố Ngưng Tâm Ngữ quanh quẩn bên , cho cảm giác an và thỏa mãn sung túc.
“Em làm nũng đáng yêu...” Ezel hiển nhiên là nhớ dáng vẻ khi Thời Niệm làm nũng, khóe môi treo lên ý , chỉ là nụ khi ánh mắt chạm đến Garnett liền nháy mắt biến mất. “Đáng yêu hơn phụ .”
Thời Niệm coi như đây là lời khen dành cho , vui vẻ chấp nhận đ.á.n.h giá .
lúc , một đôi tay đặt lên vai . Carnet tới chỗ họ từ lúc nào, ghé khuôn mặt tuấn tú gần Thời Niệm, nhéo nhéo khuôn mặt mềm như bông của : “Tiểu Niệm Niệm, lâu gặp.”
Thời Niệm gọi: “Ca ca Carnet.”
“Nào, nhường cho ca ca chút chỗ.” Carnet chen Thời Niệm sang bên cạnh, nhất quyết chiếm một vị trí nhỏ trong gian chật hẹp .
Ý trong mắt Ezel giảm hơn nửa, loại cảm giác ngoài nhưng trong : “Ghế bên cạnh là đồ trang trí ? Cứ chen chúc với Tiểu Hoa Hồng làm gì?”
Carnet khoác vai Thời Niệm, đầu dựa bờ vai nhỏ gầy của , đắc ý dào dạt hừ một tiếng: “Tôi thích đấy, quản chắc.”
Ezel ánh mắt nguy hiểm chằm chằm .
Carnet ấu trĩ làm mặt quỷ: “Lêu lêu lêu, tức c.h.ế.t .”
Ezel: “...”
Đột nhiên cảm thấy so đo với .
Thời Niệm sợ cặp em họ cãi , tính tình mềm mỏng, cũng từ chối khác, dứt khoát dịch sang bên cạnh nhường chỗ cho Carnet .
Đây là ghế sô pha đôi, Thời Niệm và Nobby hình nhỏ, cũng chiếm chỗ, ba họ cùng cũng quá chật chội, nhưng Nobby thích bên cạnh Thời Niệm còn khác.
Nobby túm lấy cái gối ôm bên cạnh, ném Carnet, hung dữ trừng mắt : “Đừng chen , sang bên cạnh !”
Carnet ôm cái gối lòng, giữa việc cãi với Nobby và khuất phục, quyết đoán chọn vế , dậy sang ghế đơn bên cạnh, miệng còn cố vớt vát thể diện: “Được , ca ca chiều em.”
Hắn cũng sự khác biệt giữa Thời Niệm và Nobby. Người là một tiểu thiên sứ, chỉ cần chạm giới hạn thì giống như một viên kẹo bông gòn mềm mại ngọt ngào; thì đều là lôi điểm (điểm mấu chốt dễ nổ), sơ ý là nổ ngay.
“Niệm Niệm a.” Carnet nghiêng về phía , hai tay căng thẳng đan . “Anh hỏi thăm em một chuyện.”
Thời Niệm gật gật đầu: “Anh .”
Sắc mặt Carnet vài phần ngượng ngùng, ánh mắt lảng tránh, chuyện ấp úng: “Thực ... thực cũng chuyện gì lớn... chính là... ừm... bạn cùng phòng của em Omega nào tóc xanh lam ?”
Phòng ngủ chỉ bốn , Thời Niệm suy tư một giây, quyết đoán lắc đầu: “Không .”
Carnet cuống lên, "hoắc" một cái dậy: “Sao chứ? Erich bạn cùng phòng của em ?! Anh xem danh sách trường rõ ràng mà.”
Nghe tên, Thời Niệm mới ý thức tóc nhuộm xanh lam trong miệng chính là Erich, nhưng cũng thập phần hiểu: “Anh tên Erich, cũng xem qua danh sách , còn hỏi em làm gì nữa?”
“Ách...” Carnet ấp úng, mặt dần dần phủ lên một tầng hồng nhạt. “Anh, đây ngại , chính là nhờ em giúp một việc.”
Thời Niệm vui lòng giúp đỡ, ngay ngắn : “Được a, em giúp làm gì?”
Carnet hít sâu một , một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm : “Anh theo đuổi Erich, em giúp .”
Thời Niệm: “...”
Chuyện đụng đến vùng kiến thức mù tịt của . Thời Niệm đối với chuyện tình yêu dốt đặc cán mai, ngây thơ mờ mịt đến mức ngay cả từ “theo đuổi” trong lời Carnet ý gì cũng .
“Anh chạy ca ca Erich ?” Thời Niệm chân thành đặt câu hỏi, đôi mắt trong veo Carnet. “Nếu thì tại em giúp đuổi theo ?”
Carnet câu hỏi của Thời Niệm làm cho ngây ngay tại chỗ, đầu óc đình trệ, trăm triệu ngờ Thời Niệm sẽ hỏi câu hỏi tạc liệt (bùng nổ) như .
Ezel buồn , trong mắt tràn đầy ý , nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Thời Niệm khả năng sẽ tiếp tục cái gì cũng hiểu như , cảm thấy khó xử.
Ezel cuối cùng vẫn giải thích cho Thời Niệm: “Ý của Carnet là thích Erich, tỏ tình với Erich, hy vọng em thể giúp đỡ .”
Thời Niệm vẻ mặt mới lạ: “Thế mà còn ý nghĩa a.”
Cậu gây một hiểu lầm lớn, cảm thấy thập phần ngượng ngùng: “Anh sớm yêu ca ca Erich , em tự nhiên sẽ hiểu mà.”
Thời Niệm nhớ một chút, rối rắm : “ mà ca ca Erich hình như Alpha .”
Cậu thường xuyên Erich bạn trai đang đợi lầu, đó vội vã rời .
Carnet cũng ngạc nhiên, tốc độ nhanh hơn, bộ dáng gấp chờ nổi: “Anh , hai bọn họ tối qua chia tay , hiện tại Erich đang độc .”
Thời Niệm mở to mắt Carnet, kinh thán : “Tin tức của nhanh thật đấy.”
Bạn cùng phòng như còn chuyện .
Thời Niệm dựa theo cách hiểu của , tiếp: “Vậy em thể giúp , cho nên chờ ... theo đuổi ca ca Erich, các tiếp theo là kết hôn, phát sinh quan hệ đó sinh con ?”
Thời Niệm nhớ rõ nội dung học trong bài giáo d.ụ.c giới tính do Thời Diệc Vũ dạy, nhưng đó rốt cuộc chỉ là lý thuyết, hiện giờ gặp Carnet cảm thấy như đụng ví dụ thực tế, tiểu Omega thể là mãn nhãn tò mò.
Ánh mắt Thời Niệm ngạnh sinh sinh làm Carnet - một Alpha thô kệch - thẹn thùng.
Khuôn mặt màu lúa mạch thường xuyên phơi nắng của đỏ bừng một mảng, ý khóe môi ngăn cũng ngăn , ngượng ngùng cúi đầu: “Còn, còn đến lúc đó .”
Thời Niệm trượng nghĩa tỏ vẻ: “Em sẽ giúp .”
Rất nhanh đến giờ cơm trưa. Tết năm nay vì sự hiện diện của Hoàng đế bọn họ nên khí hết sức náo nhiệt, tề tụ một đường, cùng thống khoái chè chén.
Tửu lượng Thời Niệm , cũng theo các thúc thúc Alpha cùng đua rượu, uống từng ly từng ly một, ngoại trừ đôi mắt càng thêm long lanh ngập nước, hai má trở nên phấn hồng thì dị dạng say rượu nào.
Người lớn vẻ ngoài ngoan ngoãn mềm mại của uống loại rượu nồng độ cực cao, nhịn tấm tắc bảo lạ, hẹn mà cùng đưa mắt về phía Thời Diệc Vũ - duy nhất đang uống sữa bò.
Như là đang dùng ánh mắt : Nhìn xem, ngay cả một nhóc con mười tuổi cũng bằng.
Thời Diệc Vũ nguy hiểm nheo mắt , bọn họ đều túng (hèn) giả bộ như việc gì xảy , tiếp tục rót rượu cho Thời Niệm.
Có rượu uống Thời Niệm tự nhiên thích đến , ai đến cũng từ chối.
“Tiểu cữu cữu uống một ly ~”
“Tiểu cữu phu cũng uống ~”
“Ca ca Ezel uống một ly ~”
“Thúc thúc An Nam uống ~”
“...”
Thời Niệm cong mắt kính rượu từng , âm cuối chút phiêu, mặt tràn đầy ý hưng phấn.
Những mặt hoặc nhiều hoặc ít đều tửu lượng của Thời Niệm, duy độc Nguyên Vân Khanh mới đến ngơ ngác Thời Niệm, nửa ngày lấy tinh thần: “Tửu lượng thằng bé như ?”
Úc Thần ngữ khí mỉm : “Em , lão sâu rượu đấy.”
Nguyên Vân Khanh Thời Niệm ngoan ngoãn mềm mại gọi bên cạnh, là cảm khái: “Không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
Thời Niệm thâm tàng bất lộ.
Sau khi Thời Niệm chạm ly với Ezel, Ezel khuôn mặt càng ngày càng hồng của Thời Niệm, định mở miệng nhắc uống ít một chút, Thời Niệm như chú cá chạch trơn tuột lẩn lòng An Nam.
Trong tay Thời Niệm còn bưng ly rượu, miệng nhỏ nhấp từng ngụm, dựa lòng An Nam, chằm chằm mặt y đến xuất thần. An Nam cũng “thâm tình” thẳng , chớp chớp mắt.
Thời Niệm phảng phất cứ như y chọc , vui mừng kiễng chân hôn lên má y một cái, thanh thúy bày tỏ sự yêu thích: “Thúc thúc An Nam ~ thích thúc thúc An Nam a.”
An Nam ôm lấy , trong mắt tràn đầy sự sủng ái đối với cục cưng : “Ta cũng thích Tiểu Niệm Niệm.”
Ezel nuốt lời đến bên miệng xuống, buồn bực hai Omega mật mật dính lấy , ngửa đầu uống một ngụm rượu.
Garnett khi Hoàng đế uy h.i.ế.p một trận nhảy nhót lên, cũng uống mấy chai, lúc cả giống Thời Niệm nồng nặc mùi rượu.
Garnett như em ôm lấy Thời Niệm, dùng bàn tay to vỗ vỗ vai , líu lưỡi : “Niệm Niệm a, tửu lượng của cháu xác thật , nhưng khẳng định giới hạn.”
“Như , hôm nay xem xem cháu uống bao nhiêu ly sẽ say, như về ngoài uống rượu cháu nhớ kỹ ly , sẽ sợ Alpha lòng xa chuốc say. Chú với cháu nhé, hiện tại đám nhóc Alpha tâm địa gian giảo nhiều lắm, chỉ thích lừa gạt loại tiểu Omega đơn thuần như cháu thôi.”
Lời của thu hút sự chú ý của Úc Lộ Hàn bên cạnh. Úc Lộ Hàn suy nghĩ tình huống trong lời , cảm thấy lý, giữa mày nhíu chặt.
Tửu lượng Thời Niệm , nhưng Úc Lộ Hàn cũng lo lắng Thời Niệm về sẽ chịu thiệt thòi phương diện .
Hắn dậy hầm rượu lấy mấy chai rượu, bày mặt Thời Niệm: “Ừ, giới hạn tửu lượng của ở quan trọng, hôm nay phụ cũng uống với con.”
Quan trọng nhất là Úc Lộ Hàn cảm thấy bộ dạng của Garnett cũng giống như thể chuốc say Thời Niệm, chừng còn say cả Thời Niệm.
Thời Niệm cũng giới hạn của ở , vui vẻ chấp nhận đề nghị , nóng lòng thử ly rượu mặt: “Vâng ạ, chúng cùng uống.”
Ezel xem họ rót từng ly từng ly miệng, mày nhíu , thôi.
Nobby và Carnet bộ hành trình vì Thời Niệm reo hò trợ uy, chỉ là đối với ngôn ngữ chung vẫn thạo lắm, lật qua lật chỉ mấy câu “Brot thật lợi hại”, “Brot giỏi nhất”.
Alvin trầm mặc chằm chằm cô bé, ngẩn xuất thần.
Vốn từ của Carnet so với Nobby phong phú hơn nhiều, Thời Niệm uống rượu như uống nước, chấn động đến trợn mắt há hốc mồm.
“Ngọa tào (vãi chưởng), ngưu B (đỉnh) a!”
“Còn uống nữa? Ngàn ly ngã vạn ly say, Tiểu Niệm Niệm, là xem thường em .”
“Ốc nhật (vãi), mau uống mau uống a, Niệm Niệm đều uống nhiều hơn các hai ly .”
Nobby dừng việc hò hét trợ uy, chằm chằm Carnet, đôi mắt xanh thẳm tràn ngập tò mò đối với sự vật mới mẻ, học theo Carnet: “Ngọa tào, ngưu B... là ý gì?”
Thời Diệc Sở Nobby lời thì sặc sặc, Morpheus chạy nhanh vỗ lưng cho , hai cùng dùng ánh mắt nguy hiểm chằm chằm Carnet.
Carnet sờ sờ mũi, trong lòng dâng lên sự chột vì dạy hư trẻ con: “Cái , chính là từ ngữ khí bình thường, tiếng lóng chỗ bọn ... em đừng học.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-68-cai-be.html.]
Nobby trầm tư vuốt cằm, cũng lọt lời Carnet , miệng lẩm bẩm nhỏ, bên cạnh cũng rõ cô bé gì.
Carnet chuyển ánh mắt về phía Thời Niệm, thấy Garnett gục xuống bàn, hăng hái : “Ây, tiểu thúc phu sắp kìa, ha ha ha ha —— ngay cả nhóc con mười tuổi cũng uống , tiểu thúc phu chú yếu quá.”
Tay cầm ly rượu của Garnett ngừng run rẩy, say đến thần trí rõ, chỉ Nobby mắng Carnet: “Sao chuyện với chú mày một đời như thế hả? Knight nhị, mày thiếu đ.á.n.h nha.”
Bởi vì hai tên tương tự , ba ba của Carnet từng đùa Garnett là Knight nhất, Carnet là Knight nhị, Carnet theo chú nhất của mà học hỏi.
Nobby: “...”
Ánh mắt cô bé trong chốc lát trở nên cực kỳ nguy hiểm, hung hăng kéo Carnet một cái, làm vị trí của để mắng.
Carnet lảo đảo một cái. Garnett say đến cũng phân biệt , lưu tình chút nào ha ha, kéo An Nam: “Tiểu thúc em mau đưa , đầu nên chơi rượu điên .”
An Nam một chịu nổi Garnett, coi Ezel như trẻ con, cảm thấy cũng sức lực gì, dứt khoát kéo cả Hoàng đế cùng .
Hoàng đế vạn phần vui, nhưng An Nam y đỡ sẽ ngã, đành xụ mặt cùng An Nam dìu Garnett phòng cho khách.
Thời Niệm thấy đối thủ cạnh tranh thiếu một , đầu Úc Lộ Hàn: “Phụ , còn uống ?”
Úc Lộ Hàn: “Con hiện tại chút men say nào ?”
Thời Niệm cẩn thận cảm nhận tình trạng bản , đầu vẫn tỉnh táo, chỉ là mặt nóng lên, lắc đầu: “Không say lắm.”
Úc Lộ Hàn bưng ly rượu lên: “Vậy tiếp tục uống.”
Hắn hôm nay cần thiết thử giới hạn tửu lượng của Thời Niệm ở , cần thiết ngăn chặn tình huống Garnett xuất hiện.
Thời Diệc Vũ vạn phần bất đắc dĩ hai cha con uống tiếp, mày nhíu : “Đừng uống nữa, say thật sẽ khó chịu.”
Ezel gật đầu tán đồng, đống vỏ chai rượu đầy bàn: “Người bình thường cũng uống đến mức , sớm ngộ độc cồn đưa bệnh viện , uống đến đây thôi.”
Cuối cùng Thời Niệm uống thêm năm sáu chai, khuôn mặt trắng nõn rốt cuộc hiện ửng đỏ. Cậu cảm giác uống choáng váng, ôm chai rượu ngơ ngác đ.á.n.h giá bên cạnh.
Thời Niệm nghiêng đầu dựa vai Ezel, giọng nhẹ bẫng: “Ca ca, hình như em say .”
Ezel giơ một ngón tay lắc lắc mặt : “Đây là mấy?”
Thời Niệm chớp chớp mắt, hai tay nâng tay Ezel, kéo về phía lòng .
Ezel rõ làm gì, rũ mắt .
Thời Niệm dùng khuôn mặt nóng hổi cọ cọ bàn tay mát lạnh của , đôi mắt tròn xoe thích ý nheo , như chú mèo con uống xong sữa thỏa mãn.
Carnet đang đếm vỏ chai rượu bàn, kinh thán thốt lên: “...27, 28, 29 chai, lợi hại quá Tiểu Niệm Niệm của , bình thường uống đến trình độ , cho dù là nước cũng ngộ độc nước .”
Hắn giơ ngón tay cái lên với Thời Niệm: “Làm theo kịp.”
Nobby hừ một tiếng, chung vinh dự: “Brot tự nhiên cái gì cũng là lợi hại nhất.”
Ezel họ đấu võ mồm, phần lớn sự chú ý đặt nhiệt độ truyền đến từ mặt Thời Niệm, dùng tay xoa xoa mái tóc đen mềm mại của : “Lần đừng uống nhiều như .”
Đầu Thời Niệm choáng váng, ngoan ngoãn gật đầu, chậm rì rì : “Không uống... đúng, uống, thích uống rượu.”
Như sợ Ezel sẽ giận, Thời Niệm đặc biệt dùng ngón tay hiệu một chút: “Không uống nhiều, chỉ một xíu xiu thôi.”
Ezel hành động đáng yêu chọc , trong lúc nhất thời dở dở .
Hắn trăm triệu ngờ chấp niệm của Thời Niệm đối với uống rượu sâu như , uống nhiều thế cũng làm tránh xa rượu.
Thời Niệm say cũng quậy, ngoan ngoãn dựa vai Ezel ngủ gật, mí mắt ngừng sụp xuống, hàng mi cong vút rậm rạp quét lên quét xuống.
Cậu cọ cái đầu đầy lông tơ cổ Ezel, lầm bầm: “Em ngủ, buồn ngủ c.h.ế.t mất.”
Ezel: “Vậy đưa em ?”
Úc Lộ Hàn đang dọn dẹp mặt bàn, lời lập tức bảo Thời Diệc Vũ đỡ một chút, còn nhanh chóng bế thốc Thời Niệm lên, cảnh cáo Ezel một cái, ngữ khí lạnh băng: “Không cần, đưa nó .”
Ezel cảm nhận địch ý của Úc Lộ Hàn đối với , triển lộ nụ vô hại: “Vâng, cảm ơn thúc thúc.”
Úc Lộ Hàn: “...”
Đây là con trai ruột của , cần cảm ơn ?
Thời Niệm rơi lòng phụ , ngửi thấy tin tức tố của , an tâm vùi đầu n.g.ự.c , nhắm mắt ngủ ngon lành.
Trận tiệc rượu khiến tuyệt đại đa đều say, về phòng cho khách ngủ hết, chỉ Úc Lộ Hàn tửu lượng nhất và Thời Diệc Vũ dính giọt rượu nào xử lý tàn cục.
Hai chú mèo phỏng sinh chuyển thành hình , theo họ bận bận .
tai và đuôi của Daniel luôn thường thường lộ , ghét bỏ vô cùng, dứt khoát đổi về hình thái mèo con, giơ cái đĩa to hơn mấy chạy bếp.
Úc Lộ Hàn và Thời Diệc Vũ cần thiết cực kỳ cẩn thận, sợ giẫm . Ngược Coles nhân lúc Daniel cầm bát đĩa liền cố ý đá một cái, Daniel đều thủ nhanh nhẹn tránh thoát.
Bữa cơm đoàn viên ầm ĩ cứ thế kết thúc, mùa đông tuyết bay tán loạn cũng trong bầu khí ấm áp lặng lẽ rời .
Tháng hai, kỳ nghỉ đông của Thời Niệm kết thúc, chuẩn Học viện West học.
Sáng sớm ngày học, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Thời Niệm nhăn ngưng trọng, miệng nhỏ nhấp từng ngụm sữa nóng, đó lâm trầm tư mím môi.
Thời Diệc Vũ đối diện , dùng ánh mắt hỏi Coles và Daniel xem tình huống thế nào.
Hai chú mèo nhỏ đều lắc đầu.
Thời Diệc Vũ thấy vẻ mặt rối rắm, hỏi: “Không học ?”
Thời Niệm lắc đầu, thôi các phụ . Cậu nhớ ông nội bảo đừng chuyện của thầy Tự Lâm cho ba ba bọn họ , hàm hồ : “... Không , con , ba ba và phụ cũng mau ăn cơm ạ.”
Thời Diệc Vũ gật đầu, hỏi nhiều nữa: “Chờ con ăn xong bọn đưa con học.”
Thời Niệm gật gật đầu, chẳng bao lâu thở dài một tiếng. Kỳ thực đang suy nghĩ vấn đề về Tự Lâm. Sau khi tình cờ phát hiện Tự Lâm ẩn danh, nên đối mặt với ông thế nào.
Coi ông là thầy giáo ? Gặp mặt nên xưng hô thế nào đây?
Thời Niệm quả thực là một cái đầu hai cái to.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thời Niệm thở ngắn than dài ăn xong bữa sáng, chuẩn đến trường đối mặt với vấn đề nan giải của thế giới thì Carnet vội vã chạy tới.
Trong lòng ôm một hộp quà lớn, nhét lòng Thời Niệm, ngượng ngùng xoắn xít tỏ vẻ: “Đây là quà tặng Erich, em giúp đưa cho nhé.”
“Đây là cái gì?” Thời Niệm ôm hộp quà lớn, hỏi. “Nếu nhận thì ?”
“Anh mua gói quà đồ ăn vặt lớn Tinh Võng, bên trong cái gì cũng .” Carnet gói quà với ánh mắt như đang thần khí tình yêu. “Không nhận... nhận thì em ăn . Đừng vứt thùng rác nha, lãng phí lắm.”
Thời Niệm: “Được .”
Thời Niệm mang theo ký thác tình cảm của Carnet lên xe huyền phù. Cậu đặt gói quà lớn sang một bên, tiếp tục suy nghĩ vấn đề ban đầu.
Thời Diệc Vũ và Úc Lộ Hàn đều thấy dáng vẻ của kỳ lạ. Úc Lộ Hàn Thời Niệm trầm mặc , thì thầm với Thời Diệc Vũ: “Chắc là đến tuổi dậy thì .”
Trẻ con tuổi dậy thì là thể cân nhắc .
Khi họ đưa Thời Niệm đến phòng ngủ và chuẩn rời , Thời Niệm túm lấy ống tay áo Thời Diệc Vũ, tò mò hỏi: “Ba ba, con nên xưng hô với ba của bà nội thế nào ạ?”
Thời Diệc Vũ hiểu đột nhiên hỏi cái , suy tư vài giây: “Hẳn là thái gia gia (cụ).”
Thời Niệm gật gật đầu, kiễng chân hôn lên má Thời Diệc Vũ, ôm Úc Lộ Hàn: “Ba ba, phụ tạm biệt ~”
Tiễn các ba ba xong, Thời Niệm đặt gói quà lớn lên bàn Erich. Trong phòng ngủ những khác đều tới, căn phòng trống trải vô cùng yên tĩnh.
Thời Niệm gửi tin nhắn cho Erich, bảo quà để bàn, hỏi khi nào tới.
Erich trả lời nhanh: [Ngay lập tức, Tiểu Niệm Niệm yêu em nha! Moa!]
Thời Niệm biểu tượng cảm xúc ôm hôn Erich gửi tới, , cũng chọn một cái biểu tượng ôm gửi .
Nói chuyện với Erich xong, Thời Niệm đầu tiên là giường một chút, thật sự cảm thấy chán c.h.ế.t, quyết định dậy dạo quanh trường.
Sân trường náo nhiệt hơn nhiều, khắp nơi là học sinh nô đùa. Thời Niệm từ khu chăn nuôi đến phố ăn vặt, khi ngang qua một quán cà phê thì dừng bước, Alpha lớp kính.
Tự Lâm mặt mang nụ , đối diện với một Omega tướng mạo xinh . Lớp kính cách âm , Thời Niệm Tự Lâm gì, tóm ông vui vẻ với thúc thúc Omega đối diện.
Mặt Thời Niệm sắp dán lên kính. Tự Lâm cũng phát hiện củ cải nhỏ , nhướng mày, vẫy tay với .
Thời Niệm bước quán cà phê, bên cạnh Tự Lâm ông, dùng đôi mắt to đen trắng phân minh đối phương.
Omega cảm thấy Thời Niệm lớn lên tinh xảo đáng yêu, hỏi : “Tiểu khả ái, cháu và quan hệ gì thế?”
Thực trong lòng y đáp án, hoặc là con cháu họ hàng nhà Tự Lâm, hoặc là học sinh của .
“Ông là thái gia gia của cháu.”
“Nó là học sinh của .”
Thời Niệm và Tự Lâm đồng thời mở miệng. Tự Lâm xưng hô thì ngẩn , thẳng nhóc con .
Omega: “...”
Y hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt đảo quanh giữa Thời Niệm và Tự Lâm, phát hiện họ xác thật vài phần giống , biểu cảm chấn động, chất vấn Tự Lâm: “Nó là chắt của ?!”
Tự Lâm phủ nhận: “Ách... đúng .”
Sắc mặt Omega đổi, giận dữ dậy, tát Tự Lâm một cái: “Dưa chuột già quét sơn xanh (cưa sừng làm nghé), đồ hổ!”
Trên khuôn mặt tuấn tú của Tự Lâm in một dấu tay mới lò, u ám đặt ánh mắt lên Thời Niệm.
Thời Niệm đại khái là làm sai chuyện, lấy lòng , đến vô cùng rạng rỡ đáng yêu, thể khiến trái tim sắt đá cũng tan thành nước.
Điểm "cách thế hệ thiết" ở Tự Lâm cũng hữu dụng, mềm lòng hơn nửa, cố ý dùng sức vò rối mái tóc đen mềm của Thời Niệm: “Cháu a...”
Thời Niệm ông trách , cảm giác chột tức khắc vơi hơn nửa, ngọt ngào gọi ông: “Thái gia gia.”
Tự Lâm xưng hô quả thực đau răng, xoa xoa giữa mày: “Cháu vẫn nên gọi là thầy , cảm thấy còn trẻ.”
Thời Niệm đối với khuôn mặt trẻ trung gọi là cụ, áp lực tâm lý cũng lớn, sảng khoái mở miệng: “Thầy giáo!”
Mặt mày Tự Lâm giãn , quả nhiên, xưng hô thoải mái hơn nhiều.
Tự Lâm định gọi cho Thời Niệm một ly cà phê, nhưng Thời Niệm thích uống loại đồ uống đắng ngắt nên từ chối. Tự Lâm liền dẫn sang bên cạnh mua Coca, hai cùng ghế dài bên cạnh vườn hoa.
Trí não Thời Niệm đột nhiên rung lên, qua phát hiện là cuộc gọi của Erich, theo bản năng Tự Lâm.
Tự Lâm hất cằm: “Cháu , đây đang trong giờ học.”
Thời Niệm bắt máy: “Ca ca Erich.”
Giọng Erich truyền từ bên trong, lúc đang cầm một bức thư tình màu hồng phấn: “Tiểu Niệm Niệm, gói quà lớn là em tặng ?”
Thời Niệm giải thích: “Không , là ca ca Carnet nhờ em tặng giúp.”
Bên Erich trầm mặc thật lâu.
Thời Niệm cảm thấy phản ứng của Erich kỳ quái, khó hiểu : “Sao ạ?”
“Cậu ... tặng một hộp cải bẹ.” Giọng Erich là khó tin. “Anh đoán dụng ý của .”
Anh tung hoành tình trường bao nhiêu năm, vẫn là đầu gặp tình huống thái quá . Tỏ tình giống tỏ tình, Erich cảm thấy đây càng giống một loại vũ nhục thị uy hơn.
Thời Niệm nghi ngờ lỗ tai : “... Cải bẹ? Trong gói quà là cải bẹ?”
“Hơn phân nửa là , còn mấy gói que cay.”
Thời Niệm: “...”
Cậu cũng hiểu, nhịn suy đoán, chẳng lẽ tỏ tình tặng cải bẹ là phong tục cần thiết giữ gìn gì đó của Hoàng thất ?