(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 64: Đón Năm Mới Tại Nhà Cũ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:22:18
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Điểm những chuyện hoang đường ngày hôm nay, đầu tiên là Thời Niệm và Úc Thần giấu giếm một vị Nguyên soái quyền cao chức trọng đang mang bệnh trong nhà, trơ mắt mất nửa cái mạng mới chịu với phụ . Tiếp đó là Thời Diệc Sở hiểu con gái ruột đốt nhà, cả nhà ba lưu lạc đầu đường xó chợ ngay dịp Tết.
Thời Diệc Vũ mệt mỏi vô cùng, xuống chiếc ghế đẩu nhỏ của Thời Niệm, tháo kính xuống xoa xoa mi tâm, giọng rã rời: “Từng đứa các thể để bớt lo một chút ?”
Thời Niệm ngập ngừng : “Con xin ...”
Thời Diệc Vũ kéo Thời Niệm lòng ôm lấy, vùi đầu lên bờ vai nhỏ gầy của , ngửi mùi tin tức tố Hoa hồng Menta của đứa trẻ, tâm trạng mới thoáng dịu .
Thời Diệc Vũ lấy một chùm chìa khóa ném cho Úc Lộ Hàn: “Anh giúp em đưa bọn Diệc Sở đến nhà cũ , chúng ở đây đợi Nguyên Vân Khanh, lát nữa sẽ đến nhà cũ luôn.”
Úc Lộ Hàn hiểu ý Thời Diệc Vũ, cúi hôn lên trán y: “Được, đợi đưa bọn họ sẽ đón hai .”
Thời Niệm vẫy tay với : “Phụ tạm biệt.”
Úc Lộ Hàn xoa đầu : “Tạm biệt, Tiểu Hoa Hồng.”
Úc Lộ Hàn chân , Úc Thần chân . Cả bao trùm một luồng khí tức trầm thấp, xổm ở góc tường, dấu tay mặt hiện rõ mồn một mặt Thời Diệc Vũ và Thời Niệm.
Thời Niệm kinh ngạc: “Anh, mặt ...”
“Không , tự đ.á.n.h đấy.” Úc Thần nghiêng đầu, giọng điệu bình thản, Thời Diệc Vũ khó nhọc mở miệng, “Ba...”
Lời mở đầu thể tiếp nữa, Úc Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức móng tay sắp đ.â.m thủng lòng bàn tay.
Thời Diệc Vũ dùng ngón tay vuốt tóc cho Thời Niệm, ngũ quan tinh xảo pha trộn những cảm xúc khiến thấu, y ngẩng đầu lên mà dặn dò Úc Thần: “Nếu con mang về, thì chịu trách nhiệm đến cùng.”
“Ta Nguyên Vân Khanh nào, bệnh tình của tái phát thể rời chăm sóc. Lát nữa bảo cùng chúng về nhà cũ, con chuẩn phòng cho .”
Trong mắt Úc Thần tỏa tia sáng vui mừng, kích động bật dậy, ôm chầm lấy Thời Diệc Vũ, khó tránh khỏi nghẹn ngào: “Ba... cảm... cảm ơn ba...”
Đứa trẻ do chính tay nuôi lớn, Thời Diệc Vũ đại khái cũng đoán tâm tư của . Giống như đối xử với Úc Thần hồi nhỏ, y xoa đầu : “Được , tự con hiểu rõ trong lòng là .”
Thời Niệm trai và ba ba chuyện, tựa lòng Thời Diệc Vũ, giọng nhảy nhót: “Vậy là Nguyên năm nay sẽ ăn Tết cùng chúng ạ?”
Thời Diệc Vũ điểm nhẹ lên cái mũi nhỏ của : “Cụ thể còn xem ý của Nguyên con .”
Thời Niệm ăn Tết cùng Nguyên Vân Khanh, mong ngóng mau chóng tỉnh , như thể hỏi xem ca ca xinh nguyện ý về nhà cùng bọn họ .
Thời Niệm lo lắng sốt ruột, nắm lấy tay áo Thời Diệc Vũ: “Vậy nếu thì ạ?”
Thời Diệc Vũ đầu Úc Thần. Khóe môi Úc Thần cong lên, đảm bảo với Thời Niệm: “Anh sẽ đồng ý thôi.”
Thời Niệm lòng tin Úc Thần, ca ca xinh nhất định sẽ cùng bọn họ ăn Tết, hì hì : “Năm nay ăn Tết nhất định sẽ náo nhiệt.”
Khoảng 3 giờ chiều, tình trạng của Nguyên Vân Khanh mới chuyển biến . Kudrian đưa cho Úc Thần một túi thuốc, dặn dò những điều cần lưu ý.
Úc Thần chăm chú, để phòng ngừa sai sót còn đặc biệt ghi chú Trí não.
Thời Niệm thì tìm Chung lão, dẫn ông về nhà ăn Tết.
Sau khi Thời Niệm trở thành học trò của Chung lão, mối quan hệ giữa Chung lão và Thời Diệc Vũ hòa hoãn hơn nhiều. Năm nào Thời Diệc Vũ cũng mời Chung lão về nhà cùng bọn họ, nhưng nào Chung lão cũng từ chối.
Năm nay Chung lão định từ chối, Thời Niệm chịu bỏ cuộc mà ôm tay Chung lão làm nũng: “Ông nội, con ăn Tết cùng ông mà. Năm nay đều về nhà cũ ăn Tết, tiểu cữu cữu và cũng về , đông vui náo nhiệt bên ạ?”
Chung lão xưa nay luôn yêu thương Thời Niệm, đối mặt với sự làm nũng kiên trì của , đành gật đầu đồng ý.
Nhà cũ của Thời gia là một khu nhà mang phong cách kiến trúc cổ điển Trung Hoa với diện tích rộng lớn. Đình đài lầu các, cây cầu nhỏ bắc ngang dòng nước chảy đều thể thấy ở đây. Sàn nhà sưởi ấm nên sẽ cảm thấy lạnh, các loại hoa cỏ trong vườn vẫn nở rộ rực rỡ lớp lồng kính giữ nhiệt.
Thời Niệm thích ngôi nhà cũ mang đậm hương sắc cổ kính , nhưng ngoại trừ dịp Tết thì ít khi về, bởi vì nó quá rộng lớn, ít sẽ cảm thấy quá đỗi quạnh quẽ, bằng ở căn biệt thự nhỏ hiện tại ấm áp hơn.
Úc Thần bế Nguyên Vân Khanh xuống xe, ngượng ngùng gật đầu chào Chung lão: “Ông nội, con đưa thầy giáo của con về phòng chơi với ông , thật sự xin ông ạ.”
Chung lão nắm tay Thời Niệm, ánh mắt kìm mà dừng Nguyên Vân Khanh đang ngủ say sưa trong lòng Úc Thần, sững sờ vài giây mới nhớ trả lời: “Được, , con , bé ngoan ở đây chơi với ông , con cứ lo việc của con .”
Úc Thần cúi : “Cảm ơn ông nội.”
Thời Niệm hai rời , thở vắn than dài: “Cũng khi nào Nguyên mới tỉnh.”
“Anh?” Chung lão ngạc nhiên với cách xưng hô của dành cho Nguyên Vân Khanh, trong đôi mắt màu nâu xám đầy vẻ nghi hoặc, “Bé ngoan, đó chẳng là thầy giáo của trai con ? Con nên gọi là chú chứ.”
Thời Diệc Vũ xách hành lý xe xuống, khi ngang qua hai ông cháu liền thuận miệng : “Gọi cũng khá , cùng thế hệ thể giảm bớt nhiều rắc rối cần thiết, thuận tiện cho việc đổi phận .”
Chung lão: “……”
Thời Niệm hỏi thắc mắc trong lòng Chung lão, đôi mắt to ngấn nước chớp chớp ngây thơ vô tri: “Ba ba, con hiểu.”
“Một thời gian nữa con sẽ hiểu thôi.” Thời Diệc Vũ cố ý úp mở, đợi đến khi Úc Lộ Hàn xách nốt đồ đạc xuống xe, y cùng sánh vai cất đồ, “Tiểu Hoa Hồng chăm sóc ông nội cho nhé, dẫn ông về phòng của ông .”
Phòng của Chung lão chuẩn sẵn từ mấy năm , chỉ là vẫn luôn đợi chủ nhân của nó, năm nay mới dịp dùng đến.
Thời Niệm ngoan ngoãn , dìu ông cụ về phía , trò chuyện: “Phòng của ông nội là do con tự tay chọn đấy ạ, trong một sân nhỏ, trong sân hồ nuôi cá chép Koi, còn trồng cả hoa sen nữa.”
“À đúng , con còn nuôi cho ông một đôi chim sơn tước trắng nữa.”
Từ lâu đây Thời Niệm Chung lão thích chim sơn tước. Trên sổ tay công tác của Chung lão thường xuyên vẽ loài tinh linh núi rừng lanh lợi hoạt bát . Ông vẽ cẩn thận, ngay cả những sợi lông tơ nhỏ xíu bộ lông cũng phác họa rõ nét bằng bút.
Chung lão Thời Niệm lải nhải, khóe môi vẫn luôn nở nụ hiền từ, chỉ là khi đến đôi chim sơn tước trắng , ánh mắt ông nhạt , bàn tay đầy nếp nhăn cuộn .
Thời Niệm chú ý tới sự bất thường của Chung lão, khi nhắc đến đôi chim sơn tước trắng, giọng điệu cao lên: “Chúng ngoan lắm ạ, thả khỏi lồng cũng bay , còn quấn , cứ thấy là hót líu lo, còn nhảy nhót chui tay đòi xoa đầu nữa.”
Chung lão thở dài một tiếng, xoa xoa cái đầu nhỏ của Thời Niệm, ngẩng đầu bầu trời rộng lớn: “Đó là chim sơn tước con thuần hóa, từ bỏ tự do, chim sơn tước thực sự sẽ như .”
Thời Niệm sâu đôi mắt Chung lão, từ câu của ông, cảm nhận nỗi bi thương và đau buồn sâu sắc.
Thời Niệm dùng bàn tay nhỏ bé của bao bọc lấy bàn tay to lớn của ông lão, giọng điệu mang theo sự áy náy, cụp mắt xuống: “Ông nội đang buồn ạ? Con xin , con cứ tưởng ông thích chúng.”
“Con thể thả chúng .”
Chung lão ngăn Thời Niệm , mỉm lắc đầu: “Ông nội buồn, lẽ là tuổi già dễ sinh lòng hoài cổ xót xa thôi. Cứ giữ chúng , chúng ngoài hoang dã cũng sống nổi .”
Thời Niệm liếc hành lang đang lất phất tuyết rơi, thầm nghĩ, nếu hai chú chim nhỏ thả lúc , phần lớn sẽ c.h.ế.t cóng bên ngoài mất, vẫn là đợi thời tiết ấm lên tính tiếp .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Còn bước sân, hai chú chim nhỏ trong lồng hót líu lo.
Thời Niệm dìu Chung lão phòng mới lấy ngũ cốc cho hai chú chim nhỏ ăn. Nhìn chúng vui vẻ mổ thức ăn, lo lắng cho chúng: “Bây giờ ăn nhiều một chút, sang năm các em ngoài hoang dã bươn chải , sẽ ai cho các em ăn .”
Giọng già nua của Chung lão vang lên từ trong phòng: “Bé ngoan, ông mệt , ông ngủ đây, con tìm ba ba con .”
“Dạ thưa ông.”
Thời Niệm sợ chim sơn tước làm ồn đến ông nội, liền xách lồng chim mang chúng cùng.
Cậu thích nhất là những loài động vật nhỏ nhắn đáng yêu , đặc biệt là hai cục bông trắng muốt nuôi béo tròn , nhất là khi chúng mở to đôi mắt đen láy tròn xoe thì càng đáng yêu đến mức khiến rụng tim.
Thời Niệm cúi đầu trò chuyện với hai chú chim nhỏ. Chợt từ phía , một đám ồ ạt xông tới. Bọn họ lách qua Thời Niệm, chạy thẳng sảnh lớn, theo đó là một trận ồn ào.
Những Thời Niệm chẳng quen ai, thắc mắc trong nhà lạ đến, tò mò bước đến cửa sảnh lớn, thò đầu trong.
Morpheus đám vây quanh. Nobby và Thời Diệc Sở nhàn nhã ghế thái sư uống , đến một ánh mắt cũng thèm bố thí cho đám .
Nobby thấy Thời Niệm, vui vẻ vẫy tay với .
Thời Niệm xách lồng chim lẻn từ cửa, rón rén xuống chiếc ghế cạnh Nobby, đám lạ mặt : “Bọn họ là ai ?”
“Mấy thuộc nhánh phụ của gia tộc em mà.” Nobby vô cùng hứng thú chằm chằm đám , chỉ là ánh mắt đó giống như đang xem một trò khỉ buồn nào đó, “Chắc là nhận tin trang viên cháy, đặc biệt vội vã chạy về xem Morpheus còn sống .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-64-don-nam-moi-tai-nha-cu.html.]
Thời Niệm nhớ nội dung cuộc trò chuyện giữa tiểu cữu cữu và ba ba, hiểu hỏi: “Đang yên đang lành em đốt nhà làm gì? Một trang viên như , tiếc lắm đó.”
Nobby thần thần bí bí ghé sát Thời Niệm, đôi mắt cong cong: “Bởi vì, thứ dơ bẩn mà.”
Thời Niệm: “……?”
Thứ dơ bẩn gì cơ?
Nobby nhảy xuống khỏi ghế, tháo chiếc băng đô hình quả dâu tây nhỏ xuống, vuốt mái tóc vàng dài, lấy dây buộc tóc từ cổ tay Thời Diệc Sở, đó buộc thành một kiểu tóc đuôi ngựa lỏng lẻo.
Thời Diệc Sở thấy Nobby để sót một lọn tóc buộc lên: “Từ từ , để ba buộc tóc cho con.”
“Lát nữa ạ.”
Nobby đám gọi là họ hàng , tiện tay cầm lấy một tách , tung hứng trong tay, bước đến cạnh đám đó, ném mạnh tách xuống đất.
Tiếng đồ sứ vỡ vụn vang lên chói tai, những mảnh vỡ b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
“Á ——!”
Đám nhánh phụ sợ hãi đồng loạt , dùng ánh mắt kinh hoàng Nobby. Trong đó, một Omega trang điểm đậm chỉ tay Nobby, cố nén sự sợ hãi lên tiếng quở trách: “Nobby Merovin, mày, mày làm gì? Bọn tao đều là trưởng bối của mày!”
“Có làm gì .” Nobby làm như chuyện gì xảy bước đến cạnh Morpheus, đôi mắt xanh thẳm quét qua những , “Morpheus là Vati (phụ ) của , cho dù thiêu c.h.ế.t thì cũng là đến tang, các vội vã chạy đến đây làm gì? Giành bát cơm của ?”
Sắc mặt đám nhánh phụ lúc xanh lúc đen.
“Chúng cũng chỉ là lo lắng cho gia chủ thôi.” Một ông chú vô hại , “Đều là một nhà cả, chuyện đừng xa lạ như ...”
“Trang viên là do đốt.” Nobby một câu lật đổ luôn bài ca tình , khuôn mặt còn non nớt tràn ngập ý , trông vô cùng đơn thuần vô hại, “Bên trong đó, chắc hẳn còn một t.h.i t.h.ể Omega. Theo như lời ông chú , thì đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con của Vati .”
“Nói cách khác, cha dượng và đứa em trai nhỏ của chắc hẳn đều ngọn lửa của thiêu c.h.ế.t .”
Nobby nhanh chậm, nhưng đám nhánh phụ cảm thấy như rơi hầm băng. Có vài khống chế cảm xúc khuôn mặt, tiểu gia hỏa bằng ánh mắt như ác quỷ, cơ thể ngừng run rẩy.
Trong lòng Morpheus giật thót, theo bản năng Thời Diệc Sở, sốt sắng giải thích: “Diệc Sở, liên quan đến , ngay cả tên Omega đó là gì cũng , càng thể con của !”
Thời Diệc Sở gì, chỉ chăm chú Nobby. Cậu dường như tại Nobby đột nhiên phóng hỏa.
“Vati, ba cũng đừng căng thẳng thế, con cũng chẳng quan tâm đó rốt cuộc là con của ba .”
“Dù đó cũng chỉ là một thứ hèn mọn, cũng chẳng đe dọa địa vị của con, thật thật giả giả cũng quan trọng đến thế ? Chỉ là... bọn họ làm con thấy chướng mắt quá.”
Nobby chuyển chủ đề: “Cho nên con g.i.ế.c bọn họ. Để bồi thường, cái trang viên trị giá hơn 1 tỷ đó cứ coi như đồ bồi táng cho . Kẻ đó chẳng vẫn luôn tâm tâm niệm niệm dọn ở ? Con giúp toại nguyện .”
“Các xem, nào?”
Nobby khẽ một tiếng, ánh mắt tối tăm khó đoán. Ánh mắt lướt qua từng nhánh phụ mặt ở đó, tất cả những chạm mắt với cô bé đều né tránh ánh .
Cả hội trường chìm trong sự im lặng đáng sợ. Chú chim sơn tước trong tay Thời Niệm là đứa chịu yên, nó bắt đầu cất tiếng hót líu lo, lập tức thu hút ánh của .
Thời Niệm ngượng ngùng ôm chặt lồng chim, kịp suy nghĩ liền mở lồng thò tay bóp chặt cái mỏ nhọn hoắt của chú chim sơn tước nhỏ. Chú chim còn thấy đồng bọn bịt miệng, run rẩy trốn góc lồng, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Hai chú chim sơn tước nhỏ của Thời Niệm dường như trở thành lối thoát để đám họ hàng nhánh phụ giảm bớt sự bối rối, thi mở miệng khen ngợi.
“Nhìn hai chú chim tước nhỏ xem, lông vũ đầy đặn, tiếng hót vang dội, qua là giống quý hiếm .”
“ đúng , thiết kế linh vật thương hiệu thể dùng tiểu gia hỏa .”
“Hôm nào cũng nuôi một con, cho trong nhà thêm phần náo nhiệt. Tiểu thiếu gia, mua mấy vạn tệ ?”
Thời Niệm ngượng ngùng giải thích: “Là cháu mua ở chợ hoa chim, 50 tệ hai con ạ.”
Đám họ hàng: “……”
Càng thêm hổ.
Thật sự là còn mặt mũi nào để ở , đám nhánh phụ thi tìm cớ rời , vội vàng như thể ma đuổi phía .
Thời Niệm xem mà há hốc mồm, dậy đến cạnh Nobby: “Cho nên em thứ dơ bẩn chính là...”
Nobby một cách tùy ý: “Ông cha dượng c.h.ế.t yểu của em, còn cả đứa em trai Schrodinger c.h.ế.t yểu nữa.”
Thời Niệm: “……”
Thời Diệc Sở, Morpheus: “……”
Thời Niệm tin tiểu cữu phu sẽ phản bội tiểu cữu cữu, liên tưởng đến thái độ của Nobby đối với đám họ hàng , một suy đoán: “Là do nhánh phụ nhà em làm? Omega cũng là do bọn họ đưa tới?”
Nobby buông thõng tay: “Nếu thì còn ai đây? Nhìn em mắt, sợ gia tộc Merovin rơi tay em, ngày tháng của bọn họ cũng đến hồi kết.”
Thời Niệm tán thành. Cứ thái độ đe dọa đám của Nobby , đợi Nobby lên làm gia chủ, chừng sẽ thật sự đuổi bọn họ khỏi nhà.
Hóa đây chính là tranh đấu hào môn ?
Thật đáng sợ.
Thời Niệm thầm cảm thấy may mắn trong lòng, may mà nhà nhiều tiền đến mức khiến thèm , các vị họ hàng cũng đều .
Sau khi đuổi đám nhánh phụ phiền phức , gia đình ba Thời Diệc Sở yên ở nhà cũ. Việc đám nhánh phụ chia rẽ tình cảm của bọn họ cũng thành công, Thời Diệc Sở vẫn với Nobby, Nobby vẫn ghét bỏ Morpheus như cũ.
Chung lão xin Coles và Daniel , cũng để làm gì.
Thời Niệm thu hoạch hai chú chim tước nhỏ, treo ngoài phòng . Vui nhất kể đến Paige, chú mèo thấy chim tước nhỏ là mắt sáng rực lên, cả ngày nhảy lên nhảy xuống đòi bắt chim.
Hai chú chim nhỏ sợ hãi kêu líu ríu. Chỗ của Thời Niệm lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt.
Nobby cũng thường xuyên đến tìm Thời Niệm chơi, chỉ là cô bé sở thích khá ác liệt. Không những ngăn cản hành vi bắt nạt chim tước nhỏ tồi tệ của Paige, ngược còn bế cục mèo to bự lên, kiễng chân đưa nó gần lồng chim.
Thời Niệm chỉ cần thấy tiếng chim hót t.h.ả.m thiết là ngay Nobby và Paige đang bắt nạt chúng. Cậu đành chạy nhốt Paige phòng, đẩy Nobby , ném cho cô bé một chiếc cần câu, bảo cô bé hồ câu cá chép Koi.
Tính tình Nobby tuy nóng nảy, nhưng khi câu cá hiếm khi yên tĩnh . Chưa đầy hai ngày, mấy con cá chép Koi trong hồ biến mất sạch. Đợi đến khi thấy chúng bàn ăn, Thời Niệm mới mấy con cá đó thực chất là cá chép đỏ thể ăn .
Nguyên Vân Khanh cũng tỉnh ngày thứ ba đến nhà cũ. Anh tự nhiên là ở đây, nằng nặc đòi rời .
Úc Thần khuyên can hết lời cũng , đành gọi Thời Niệm tới, hai em cùng khuyên nhủ .
Thời Niệm lời trai chặn ở cửa, dùng hình nhỏ bé gầy gò của kiên quyết bảo vệ phòng tuyến cuối cùng.
Trơ mắt Nguyên Vân Khanh dễ như trở bàn tay đè ông ruột của xuống đất cọ xát, Úc Thần còn sức đ.á.n.h trả, Thời Niệm vội hoảng, trực tiếp ôm lấy đôi chân thon dài của Nguyên Vân Khanh: “Anh Nguyên đừng mà, chúng cùng ăn Tết ? Bữa cơm tất niên nhà em ngon lắm đó!”
Thời Niệm mỏng manh yếu ớt, da dày thịt béo như Úc Thần, Nguyên Vân Khanh thể dùng vũ lực trấn áp . Anh nhíu nhíu mày, đưa tay kéo , nhưng Thời Niệm ôm càng chặt hơn, bày dáng vẻ chơi sống c.h.ế.t buông tay.
Trong đôi mắt màu xanh lục đậm của Nguyên Vân Khanh tràn ngập sự bất đắc dĩ: “Bữa cơm tất niên là để nhà đoàn tụ ăn cùng , nhà em, em cản làm gì?”
Thời Niệm vẫn buông tay. Dưới ánh mắt gửi gắm hy vọng của Úc Thần, đầu óc xoay chuyển cực nhanh. Cậu ngẩng đầu lên, giọng kiên định mạnh mẽ: “Chỉ dựa mối quan hệ giữa Nguyên và trai em, chúng chính là một nhà mà!”
Úc Thần câu , khuôn mặt tiền đồ mà đỏ bừng lên: “Tiểu Hoa Hồng...”
Sao thể những lời táo bạo như mặt chứ, quả thực là... hổ c.h.ế.t.
Ánh mắt Nguyên Vân Khanh trở nên kỳ quái: “Anh và trai em quan hệ gì?”
Thời Niệm như một lẽ đương nhiên: “Thầy giáo dạy , một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Anh Nguyên chính là ba ba của trai em, tự nhiên cũng là một nhà với chúng .”
Nguyên Vân Khanh: “……”
Úc Thần suýt chút nữa câu của kích thích đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, vội vàng bịt miệng Thời Niệm : “Tổ tông ơi, xin em đừng nữa, em là của !”