(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 62: Có Thuốc Ức Chế Không?
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:22:15
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những video của Thời Diệc Sở lan truyền cực kỳ rộng rãi, thậm chí còn cư dân mạng thích đùa dùng các từ khóa "Thời Diệc Sở", "ba đứa trẻ", "bột lạnh nướng" để miêu tả tuyết rơi lớn.
Trong lúc nhất thời, những cư dân mạng thích hóng hớt sợ chuyện lớn cứ ha hả ngớt.
cảnh tượng vui vẻ kéo dài bao lâu, thông tin liên quan đến chủ đề Tinh Võng đều biến mất sạch sẽ, hình ảnh gửi , bình luận đăng lên cũng biến mất một cách kỳ dị.
Sau đó suy đoán, là vị Alpha tỷ phú bí ẩn của Thời Diệc Sở thấy đáng thương nên đón về. Nhìn thấy dòng chữ , trái tim nhỏ bé của Morpheus đập thình thịch loạn nhịp, vội vàng lệnh cho xóa .
Morpheus thở hắt một , nâng tách lên uống một ngụm để ép cơn hoảng sợ xuống. Hắn chỉ thể cầu nguyện Thời Diệc Sở thấy mấy thứ , bằng trắng tay đuổi khỏi nhà chính là .
Thời Diệc Sở gì về sóng gió Tinh Võng. Sau khi sắp xếp cho ba đứa nhỏ Thời Niệm trong xe, trực tiếp ghế lái, bật hệ thống sưởi.
Bên trong xe vang lên một giọng máy móc: [Đã chuyển từ chế độ lái tự động sang chế độ lái thủ công.]
Thời Niệm đang thắt dây an , tay khựng , ngước mắt Thời Diệc Sở: “Tiểu cữu cữu, tự lái xe đưa bọn con về ?”
Trong ánh mắt Thời Diệc Sở ánh lên sự phấn khích, chờ nổi mà nắm lấy vô lăng: “ , kỹ thuật lái xe của siêu , nhân tiện cho mấy đứa nhóc các con mở mang tầm mắt một chút.”
Cảm giác đáng tin cậy mà Thời Diệc Sở tạo cho Thời Niệm vẫn biến mất, càng thêm khâm phục tiểu cữu cữu năng , đồng ý ngay tắp lự: “Dạ ạ.”
Nobby cuống cuồng, kéo cửa xe : “Ani! Nếu ba cứ khăng khăng lái thủ công, ba gọi Morpheus tới đây .”
Thời Diệc Sở đang nóng lòng thử: “Ây da, Nobby tin Ani mà.”
“Non!” Nobby mới tin , xổm bên vệ đường, vô cùng kháng cự, “Con xe ba , ba gọi chồng ba tới đón con ...”
Thời Diệc Sở đành thỏa hiệp: “Được .”
Cậu gọi điện cho Morpheus, bảo đến đón Nobby. Morpheus sảng khoái đồng ý, cầm lấy áo khoác ngoài: “Được, ngay đây.”
Nobby đến một quán cà phê đợi Morpheus một . Thời Niệm chào tạm biệt Nobby, tựa lưng ghế, hiểu tại Nobby kháng cự đến .
Chiếc xe lơ lửng bay lên chuẩn xuất phát. Thời Niệm kịp phòng , nghiêng sang một bên. Thân xe trực tiếp xoay 360 độ, chuyển từ chế độ bay thấp sang chế độ bay cao, lao vút lên trời với tốc độ chóng mặt.
Coles bò từ trong túi Thời Niệm lên vai, suýt chút nữa văng ngoài, hai chân bám chặt lấy vai Thời Niệm: “Trời ơi trời ơi! Coles sắp nôn !”
Daniel động tác nhanh nhẹn bò đến bên cạnh, kéo nó nhảy trong túi.
Thời Niệm cũng kêu lên một tiếng kinh hãi. Trong lúc trời đất cuồng, vội bám lấy cánh tay Ezel bên cạnh để giữ thăng bằng. Ezel cũng kéo lòng ôm chặt, an ủi: “Không .”
Thời Diệc Sở ha hả: “Mấy nhóc tì, vui , thấy kích thích nào!”
Thời Niệm từ sợ hãi chuyển sang phấn khích chỉ mất vài giây. Cậu bầu trời tuyết rơi ngoài cửa sổ, cảm nhận sự kích thích do tốc độ và những cú nhào lộn mang , đôi mắt sáng rực: “... Vui quá !”
Thời Diệc Sở thấy Thời Niệm thích thú hùa theo thì càng thêm vui vẻ. Nếu bên ngoài đang tuyết rơi, mở cửa sổ để cảm nhận sự tự do .
“Vậy chúng lượn thêm một vòng hẵng về nhé.”
Thời Niệm: “Dạ ~”
Chỉ là Thời Niệm thuộc kiểu "gà mờ" nhưng thích chơi trò cảm giác mạnh. Vừa tận hưởng sự kích thích như tàu lượn siêu tốc, một tay vẫn bám chặt lấy Ezel buông.
Đôi mắt màu xanh t.ử đinh hương của Ezel ngậm ý , lặng lẽ ôm lấy vai Thời Niệm, phòng ngừa vì quá phấn khích mà va đập làm bản thương.
Nửa giờ , chiếc xe lơ lửng trung một nữa đáp xuống mặt đất. Thời Diệc Sở đưa Ezel về . An Nam đợi sẵn trong sân từ lâu, tay cầm một hộp bánh kem nhỏ, thấy xe của họ liền bước tới.
Ezel đẩy cửa xuống xe, mỉm gọi: “Ba ba.”
An Nam con trai cao hơn một cái đầu, vỗ vỗ vai : “Lại cao lên .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thời Niệm thò cái đầu nhỏ từ lưng Ezel, lanh lảnh gọi: “An Nam thúc thúc.”
“Niệm Niệm!” An Nam kinh ngạc vui mừng , lách qua Ezel để ôm lấy Thời Niệm, cọ cọ khuôn mặt mềm mại của , “Càng ngày càng đáng yêu, đây cho thúc thúc thơm một cái nào.”
An Nam hôn lên má , trong mắt tràn ngập sự yêu thích.
Thời Niệm hì hì rúc lòng y, ngửi mùi hương tin tức tố hoa diên vĩ thơm ngát của y, giọng nũng nịu: “An Nam thúc thúc, con nhớ thúc thúc lắm.”
An Nam xoa xoa cái đầu nhỏ của , trong mắt đong đầy ý : “Thúc thúc cũng nhớ con.”
Ezel hai Omega đang ôm ấp thiết, hôn cọ , vẻ mặt bất đắc dĩ, nhịn bật họ.
An Nam ôm Thời Niệm, cằm tựa lên mái tóc mềm mại của : “Trưa nay ăn cơm ở nhà thúc thúc nhé?”
Thời Diệc Sở hạ cửa kính xe xuống: “Không cần An Nam, chắc trai em cũng sắp về , lát nữa sốt ruột chờ.”
Thời Niệm cũng gật đầu: “Ba ba con đang đợi ở nhà ạ.”
“Vậy cũng , cái con cầm lấy.” An Nam đưa hộp bánh ngọt trong tay cho Thời Niệm, “Đây là bánh quy hạnh nhân và một ít bánh kem nhỏ thúc thúc mới làm, con chia cho Nobby cùng ăn nhé. Ủa? Nobby ?”
“Haiz, con bé đó thèm chơi với em.” Thời Diệc Sở thở dài một tiếng, tiếc nuối vì Nobby bỏ lỡ chuyến xe bay cảm giác mạnh , “Morpheus đón .”
An Nam mỉm , dang tay : “Lại đây ôm một cái nào?”
Thời Diệc Sở bật , xuống xe ôm y một cái: “Tết đến nhà em chơi nhé.”
An Nam sảng khoái đồng ý: “Được, em nấu cơm ?”
Thời Diệc Sở kéo dài giọng, thẳng y : “Dù thì, chắc chắn trai em bếp .”
Thời Niệm lớn chuyện, ngẫm nghĩ một lúc. Trong ký ức của gần như là phụ nấu cơm, ba ba nhiều nhất chỉ nhặt rau phụ ở bên cạnh, từng thấy ba ba bếp bao giờ.
Tất nhiên, cũng thể là quên.
Thời Niệm ngây thơ mờ mịt: “Ba ba con thích bếp ạ? Con cũng từng thấy ba ba nấu ăn.”
An Nam và Thời Diệc Sở buồn , cũng gì. An Nam thần bí vuốt một lọn tóc của : “Vậy thì con may mắn đấy.”
Thời Niệm: “?”
Mãi cho đến khi Thời Diệc Sở đưa về nhà, Thời Niệm vẫn hiểu lời An Nam thúc thúc ý gì. Cậu mang theo sự thắc mắc cửa quét , cánh cửa nhận diện danh tính tự động mở .
Trong nhà ai, Thời Diệc Vũ và Úc Lộ Hàn vẻ vẫn tan làm về nhà, ngay cả Paige - chú mèo luôn xuất hiện khi thấy tiếng động - cũng thấy bóng dáng.
Cậu hướng lên tầng hai gọi tên chú mèo: “Paige?”
Trên tầng hai truyền đến một tiếng động. Thời Niệm tưởng Paige đang phá phách, cố ý hạ giọng: “Paige cào đồ lung tung , ba ba về sẽ tức giận đấy.”
Theo lý thuyết, lúc mèo con hẳn chạy , dùng ánh mắt vô tội c.h.ế.t cũng hối cải để , nhưng Paige vẫn xuất hiện.
Thời Niệm định lên tầng hai xem thử, Thời Diệc Sở liền đặt tay lên vai : “Có cần ở đợi ba ba cùng con ?”
Thời Niệm cảm thấy phiền : “Không cần ạ...”
“Thời Diệc Sở!”
Giọng kìm nén sự tức giận của Thời Diệc Vũ vang lên từ phía . Thời Niệm xoay , chú ý tới sắc mặt âm trầm của y, vui vẻ chạy tới ôm chầm lấy y: “Ba ba!”
Thời Niệm hiện tại chỉ thấp hơn Thời Diệc Vũ một cái đầu, thể dễ dàng vòng tay ôm cổ y, bám dính lấy y như một chú gấu koala.
Thời Diệc Vũ xoa đầu Thời Niệm, liếc em trai sinh đôi của , trong đôi mắt đen thẳm ẩn chứa sự nguy hiểm.
Thời Diệc Sở quá hiểu y. Khi Thời Diệc Vũ gọi cả họ lẫn tên , liền tình hình , lùi thanh minh cho bản : “Anh, em dám thề là em làm chuyện gì ngu ngốc , thật đấy, đừng giận mà.”
Thời Niệm cái đầu nhỏ ngó nghiêng, khó hiểu Thời Diệc Vũ: “Ba ba?”
Thời Diệc Vũ sắc mặt Thời Diệc Sở liền em ngốc phần lớn vẫn chuyện, thấm thía lắc lắc vai Thời Diệc Sở: “Em thể để tâm một chút ? Bị chụp lén mà cũng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-62-co-thuoc-uc-che-khong.html.]
Thời Diệc Sở chớp chớp mắt, xua xua tay: “Không , em chụp lén còn ít ? Em quen , chuyện gì lớn , Morpheus sẽ xử lý.”
Thời Diệc Vũ: “……”
Y nên khéo thế nào cho em ngốc nghếch hiểu, bọn họ đang dùng chung một khuôn mặt đây?
Bây giờ phẫu thuật thẩm mỹ còn kịp ?
Thời Diệc Vũ mệt mỏi vô cùng.
Thời Diệc Sở ôm y làm nũng, đặt ngón tay lên khóe môi y kéo lên: “Ây da, mà, trai đừng nhíu mày nữa, nào, một cái .”
Thời Diệc Vũ hất tay : “Cười nổi.”
Thời Diệc Sở cứ bám riết lấy y, đủ loại lời ngon tiếng ngọt tuôn như cần tiền. Thời Niệm ngơ ngác lắng , tài dỗ ngọt của tiểu cữu cữu thuyết phục .
Thời Diệc Vũ hết cách với trò ăn vạ của , vô cùng ghét bỏ đẩy , nhưng rốt cuộc cơn giận lúc mới đến cũng tiêu tan: “Đi mau .”
Thời Diệc Sở hì hì gửi cho y một nụ hôn gió: “Vậy chúng gặp ở nhà cũ dịp Tết nhé ~”
Nhìn theo lên xe rời , Thời Niệm nắm tay Thời Diệc Vũ nhà, ngẩng đầu hỏi: “Năm nay nhà vẫn về nhà cũ ăn Tết ạ?”
Bọn họ một căn nhà cũ ở trung tâm thành phố, lớn hơn căn nhà hiện tại nhiều. Thường ngày lễ Tết đều tụ tập ở đó, cũng sẽ mời nhiều bạn bè, nào cũng náo nhiệt, Thời Niệm cũng thích nơi đó.
Nghe đến hai chữ "nhà cũ", ánh mắt Thời Diệc Vũ khẽ động, thu liễm thần sắc: “Ừm, cuối tuần sẽ về nhà cũ, năm nay ăn Tết con quà gì?”
Thời Niệm lắc đầu: “Con gì cả.”
Nhu cầu vật chất của thấp, ngoại trừ việc ăn uống và máy móc thì tiêu xài hoang phí một chút, những thứ khác đều mấy hứng thú.
Thời Diệc Vũ suy nghĩ một lát: “Chỗ ba một Lõi năng lượng cấp S, cho con nhé.”
Người phỏng sinh càng cao cấp thì yêu cầu cấp bậc của Lõi năng lượng càng cao. Thời Niệm theo học Chung lão ngần năm cũng chỉ mới đạt đến cấp A. Có Lõi năng lượng cấp S cũng đồng nghĩa với việc thể bắt tay chế tạo Người phỏng sinh cấp S.
Mà Người phỏng sinh cấp bậc cao nhất của Đế quốc chính là Coles và Daniel, Người phỏng sinh quân dụng mang tính hủy diệt cấp 3S.
“Thật ạ? Cho con ạ?”
Thời Niệm rõ tầm quan trọng của Lõi năng lượng cấp S. Sau khi thấy Thời Diệc Vũ gật đầu, kích động đến mức xoay vòng quanh y. Vui mừng là thế nhưng lo lắng: “Nếu con chế tạo thành công Người phỏng sinh cấp S thì làm ạ? Như lãng phí quá ?”
Lõi năng lượng chỉ thể dùng một . Thời Niệm lo lắng nếu một thành công, Lõi cấp S đó sẽ mất tác dụng.
Thời Diệc Vũ đến phòng khách, bật hệ thống sưởi trong nhà: “Sẽ , thất bại cũng là kinh nghiệm...”
“Ba!”
Từ tầng hai truyền đến giọng hoảng hốt của Úc Thần. Thời Niệm ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc: “Anh? Anh ở nhà ? lúc nãy em về nhà thấy ai mà.”
Úc Thần lén lút liếc phòng Thời Niệm, bẻ các khớp ngón tay kêu răng rắc, nhanh đó mỉm với Thời Niệm và Thời Diệc Vũ: “Ừ, hôm nay cũng nghỉ, lúc nãy đang ngủ, Niệm Niệm, chắc là chú ý tiếng em mở cửa.”
Thời Niệm bộ quân phục chút xộc xệch , ngập ngừng : “Vậy ?”
tại ngủ quần áo chứ?
Thời Diệc Vũ cũng cảm thấy biểu hiện hôm nay của Úc Thần kỳ kỳ lạ lạ, dò hỏi: “A Thần, con chắc chắn là giấu bọn làm chuyện gì chứ?”
“Không !” Úc Thần phản ứng cực kỳ gay gắt. Nói xong cảm thấy hiềm nghi giấu đầu lòi đuôi, vội vàng giải thích: “Chủ yếu là con thấy về sớm như nên ngạc nhiên. Niệm Niệm, tuần em mới nghỉ ?”
Thời Niệm nghiêng đầu , giọng điệu chậm rãi: “Lớp bọn em đều xin thi sớm ạ.”
Úc Thần sờ sờ mũi: “Ra là ...”
Thời Niệm quan sát những hành động nhỏ của , một nữa cảm thấy Úc Thần kỳ lạ, giống như đang giấu giếm tâm sự gì đó, chậm rãi về phía : “Anh, ?”
Úc Thần nắm chặt lấy cổ tay , ngẩng đầu với Thời Diệc Vũ: “Ba, bọn con chuyện riêng một lát.”
Nói kéo Thời Niệm hành lang. Thời Diệc Vũ hai em thần thần bí bí, cũng ý định tò mò chuyện riêng tư của bọn họ, bếp.
Thời Niệm nghi hoặc Úc Thần: “Anh gì với em ?”
“Tiểu Hoa Hồng, em...” Úc Thần bối rối ấn vai , thôi, “Cái đó... Tiểu Hoa Hồng, chỗ em Thuốc ức chế ?”
Thời Niệm sửng sốt: “... Omega trong kỳ phát tình cần Thuốc ức chế á?”
“!” Mắt Úc Thần sáng lên, tràn đầy mong đợi, “Có thể cho một ống ?”
Thời Niệm mím môi, phổ cập kiến thức khoa học cho ông trai bỗng dưng trở nên ngốc nghếch: “Anh, em năm nay mới mười tuổi, Omega bước thời kỳ trưởng thành mới cần Thuốc ức chế là 18 tuổi, em căn bản Thuốc ức chế cho .”
Vai Úc Thần sụp xuống, mệt mỏi tựa tường, vô cùng hối hận. Hắn đúng là bệnh thì vái tứ phương, nghĩ đến chuyện tìm Thời Niệm xin Thuốc ức chế cơ chứ?
“Chỗ ba ba chắc là .” Thời Niệm cho một lựa chọn, nghiêng đầu hỏi , “ cần Thuốc ức chế làm gì?”
Alpha tuy kỳ dễ cảm, nhưng cũng cần Thuốc ức chế mà.
Úc Thần bỏ qua nửa câu của , đầu định tìm Thời Diệc Vũ, nhưng nửa đường : “Tiểu Hoa Hồng, một Alpha như xin thì kỳ cục quá, em giúp tìm ba ba xin Thuốc ức chế ?”
Thời Niệm cũng : “Một Omega vị thành niên như em xin Thuốc ức chế cũng kỳ cục mà.”
Úc Thần chắp tay ngực, năn nỉ: “Tiểu Hoa Hồng, xin em đấy, em giúp mà.”
Úc Thần ít khi tỏ yếu đuối. Thời Niệm tuy hiểu rốt cuộc làm gì, nhưng khẩn cầu như tự nhiên cũng mềm lòng, đành chịu đựng sự hổ tìm Thời Diệc Vũ.
Thời Diệc Vũ lấy mấy quả ớt chuẩn xào trứng cho bữa trưa, thấy yêu cầu của Thời Niệm liền ngẩn , tiểu Omega mới cao đến vai : “Con cần Thuốc ức chế làm gì?”
“Con...” Ánh mắt Thời Niệm né tránh, lắp bắp dối, “Con, con chỉ là tò mò... ... tò mò! Con còn từng thấy Thuốc ức chế bao giờ.”
Thời Niệm ôm lấy cánh tay Thời Diệc Vũ, làm nũng: “Ba ba, ba cho con một ống xem thử .”
Úc Thần đang ở hành lang thấy Thời Diệc Vũ dẫn Thời Niệm trở về phòng, theo bản năng nở nụ , đến cạnh phòng ngủ chính chờ đợi.
Trong phòng ngủ chính, Thời Diệc Vũ xé vỏ một ống Thuốc ức chế mở nắp đặt tay Thời Niệm, dạy cách sử dụng: “Loại t.h.u.ố.c tiêm chủ yếu tiêm Tuyến thể, nhất là để khác giúp đỡ, nếu dễ làm tổn thương chính .”
“Thuốc ức chế rẻ tiền ở các tiệm t.h.u.ố.c bên ngoài tuyệt đối đừng đụng , trong đó là t.h.u.ố.c kém chất lượng, nếu gây tổn thương Tuyến thể thì rắc rối to đấy.”
Thời Niệm gật đầu tỏ vẻ nhớ, tờ hướng dẫn sử dụng bao bì Thuốc ức chế: “Ba ba, con thể xem thêm một lát ?”
“Được, nhưng dùng lên đấy.” Thời Diệc Vũ chỉ sợ Thời Niệm giống như một chú mèo con tò mò lấy bản làm thí nghiệm, xoa xoa đầu , “Ba thái rau đây.”
Thời Niệm ôm y một cái: “Vâng ạ, cảm ơn ba ba.”
Thời Niệm ghế tờ hướng dẫn sử dụng của Thuốc ức chế, khóe mắt liếc thấy Thời Diệc Vũ khỏi phòng, thấy tiếng bước chân xuống lầu mới cầm Thuốc ức chế lén lút chuồn ngoài.
Úc Thần nhỏ giọng hỏi : “Lấy ?”
Thời Niệm vẫy vẫy ống Thuốc ức chế: “Chính là cái .”
Úc Thần thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay với , hai rón rén đến... cửa phòng Thời Niệm.
Úc Thần nhỏ giọng giải thích với Thời Niệm: “Anh để Nguyên của em trong phòng em, em tiêm Thuốc ức chế cho giúp , đợi tình hình định thì em gọi nhé.”
Thời Niệm: “?”
“Tại để ở phòng em?”
Rõ ràng trai và Nguyên thiết hơn, nên để ở phòng ?
Úc Thần chắc như đinh đóng cột: “Anh là một Alpha lập gia đình, cũng là một Omega hứa hôn, để ở phòng thì đường đột quá.”
Thời Niệm nghĩ thấy cũng lý, nắm chặt Thuốc ức chế, giống như đang gánh vác một sứ mệnh thiêng liêng, chậm rãi đẩy cửa .