(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 4: Ba Ba Hôn Hôn Nào
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:12:28
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tính tình Thời Diệc Vũ giờ bao giờ coi là . Y chứng ám ảnh cưỡng chế cực kỳ rõ ràng nhiều phương diện, ngay cả mỗi bình sữa của Thời Niệm cũng y xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Nếu một bình sữa uống xong mà chỉ còn một chút cặn ở đáy bình, Thời Diệc Vũ sẽ chằm chằm , đôi mắt xinh xếch lên nheo đầy nguy hiểm, cho đến khi Thời Niệm uống hết sạch, y mới hài lòng hôn lên khuôn mặt nhỏ của .
Úc Lộ Hàn bế Thời Niệm lên tầng cao nhất, còn Coles sống c.h.ế.t chịu lên, phỏng chừng là sợ Thời Diệc Vũ giáo huấn.
Tầng cao nhất cũng tràn ngập hình chiếu tinh hệ, mà tinh hệ là tinh hệ Plant, cũng chính là tinh hệ trung tâm của đế quốc.
Nếu phóng to hình chiếu của những tinh cầu ảo , liền thể thấy rõ mỗi một nơi tinh cầu đều tương ứng từng chút một với hiện thực. Apsu kiểm soát ngóc ngách của đế quốc, lời đồn cũng là ngoa.
“Lão đại, bên Hoàng thất xin điều động một quả cầu Dyson, trả lời thế nào đây?”
“Hoàng thất quả cầu Dyson làm gì? Mở tiệc tùng ? Thế thì đúng là thể cho bọn họ nhảy đến c.h.ế.t cũng lo mất điện.”
Omega đang chuyện mái tóc đen mềm mại, ngũ quan tinh xảo rực rỡ lấp lánh ánh trời, sự dịu dàng như nước độc thuộc về Omega che giấu bởi sự sắc bén giữa hai hàng lông mày.
Thời Niệm quen những thúc thúc , nhưng phụ bế, cũng như thêm tự tin, gọi với về phía Omega biển : “Ba ba ~”
Thời Diệc Vũ đầu , về phía . Ba nghiên cứu viên khác cũng đồng thời xoay sang, ánh mắt của lạ khiến Thời Niệm nhịn trốn tránh.
Úc Lộ Hàn vỗ vỗ lưng : “Không tâm tâm niệm niệm tìm ba ba ?”
“Vâng, tìm ba ba.” Cánh tay trắng nõn của Thời Niệm ôm chặt cổ Úc Lộ Hàn, vụng về xoay , cố gắng lờ ba ông chú lạ mặt , dang hai tay đòi bế: “Ba ba, bế nào.”
Omega mặc chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình, dáng thon dài cân đối hiện lên vẻ đầy thẩm mỹ, đôi mắt phượng sắc bén khi quét qua tiểu Omega liền nhiễm vài phần nhu tình, tiến lên vài bước ôm lấy .
Tóc đen mắt đen của Thời Niệm đúng là di truyền từ Thời Diệc Vũ, hai Omega xinh tinh xảo giống như cùng một khuôn đúc .
Thời Niệm vui mừng ôm lấy cổ Thời Diệc Vũ, miệng liên tục gọi ba ba, cái đầu nhỏ đầy lông tơ cọ cọ hõm cổ thon dài của y.
Úc Lộ Hàn đặt ba lô lên bàn thực nghiệm trống: “Đồ của con để ở đây.”
Thời Diệc Vũ ừ một tiếng, đặt Thời Niệm xuống đất, nhận lấy bó hoa Ngưng Tâm Ngữ Úc Lộ Hàn đưa tới, tự nhiên như nhiên đặt một nụ hôn lên má Alpha nhà .
Úc Lộ Hàn nhéo nhéo má Tiểu Thời Niệm, xoay về Quân bộ.
Thời Niệm thấy ba ba hôn phụ , cũng kiễng chân lên, đôi mắt sáng long lanh.
Cậu cũng hôn hôn.
Thời Diệc Vũ hiểu bao, cúi cũng hôn một cái lên khuôn mặt mềm mại phúng phính của , bế lên: “Không bảo Coles đưa con chơi ?”
Thời Niệm ôm cổ y, ồm ồm : “Nhớ ba ba, nhớ phụ , chơi.”
“Vậy mà ngày thường con còn luôn đòi ngoài.”
Thời Niệm cọ cọ lên khuôn mặt trắng nõn tinh xảo của Thời Diệc Vũ, làm nũng : “Không giống , hai đưa con cơ.”
Thế giới của nhỏ, chỉ nhà của , cũng vô cùng ỷ song . Tuy cũng coi Coles như , nhưng chỉ coi là bạn cùng trang lứa, giống với bậc trưởng bối thể dựa dẫm.
Thời Niệm là do Thời Diệc Vũ sinh , tự nhiên y hiểu con .
Thời Diệc Vũ thỏa hiệp: “Được , chờ bọn thời gian sẽ đưa con chơi.”
Thời Niệm lanh lảnh gọi: “Cảm ơn ba ba!”
Úc Lộ Hàn , ba vị nghiên cứu viên cấp cao lập tức xông tới, Thời Niệm với thái độ nghiêm cẩn như quan sát nghiên cứu học thuật.
“Ừm, giống, cần làm kiểm tra gen.”
“Ý thức độc lập của trẻ hai tuổi hẳn là phát triển , còn cần lớn bế ? Hay là cho bế một cái, kiểm tra xem.”
“Mắt to, sáng ngời thần, màu môi nhạt, bình thường lắm, xem trời sinh thể nhược. Lão đại, tiểu bảo bối nhà ngài sức khỏe ?”
Thời Niệm họ chằm chằm đến mức cả nổi da gà, ôm chặt lấy ba ba. Thời Diệc Vũ hít sâu một : “Tôi nhớ lầm thì các vị đây dường như chuyên ngành y học nhỉ.”
Bọn họ cứ như đang diễn tấu hài .
“Lão đại, lời sai , khoa học biên giới, thiên tài năng chính là bản nhân đây.”
“Lão đại, thừa nhận, chính là bế tiểu tháp chủ một cái, ngài cho bế , còn bế trẻ con bao giờ.”
Người cuối cùng lời ít ý nhiều: “Lão đại, oa, cho bế ?”
Thời Diệc Vũ ngữ khí âm trầm: “... Đừng nhảm với , hoặc là mở lớp vỏ chip , hoặc là các cũng giống như Dịch Lê, mau chóng cút cho .”
Dứt lời, đám nghiên cứu viên đang đòi bế Thời Niệm lâm trầm mặc.
Lúc Thời Niệm mới thấy bàn thực nghiệm đặt một quả cầu nhỏ màu bạc, dường như làm bằng bạc, chỉ , bề mặt quả cầu còn dấu vết cắt rõ ràng.
Thời Diệc Vũ lười phản ứng với họ, đặt Thời Niệm lên cái ghế bên cạnh, lấy giấy , soạt soạt xuống mấy đề bài, đưa bút cho Thời Niệm.
Sau đó y lấy từ giá sách xuống mấy quyển sách, đó các công thức lý thuyết liên quan đến đề bài. Thời Diệc Vũ đặt sách mặt Thời Niệm: “Không thì hỏi ba.”
Thời Niệm gật gật đầu, những con giấy.
Cậu ít chữ, thứ Thời Diệc Vũ dạy đầu tiên chính là con . Lúc chán thì cho vài đề toán đơn giản, cũng đặc biệt dạy , chỉ đưa cho một quyển sách, thời gian thì cho , thời gian thì bảo tra từ điển điện tử.
Không thể thừa nhận, phương pháp hiệu quả, con đường tự học Thời Niệm cũng ghi nhớ sâu sắc nhiều chữ. Cũng sẽ cảm thấy nhạt nhẽo nhàm chán.
Thời Niệm chiếc ghế co giãn cao cao, chân chạm đất, đung đưa giữa trung. Cậu mở sách , những dòng chữ chi chít đó, kiên nhẫn từng chữ một.
Chữ nào liền ấn trí não loại nhỏ cổ tay, quét phông chữ, trong trí não truyền đến giọng máy móc vô cảm: “π.”
Thời Niệm học theo: “π.”
“π tương đương 3.1415926...”
Một chuỗi dài con trực tiếp làm Thời Niệm choáng váng đầu óc, ban đầu còn miễn cưỡng theo kịp, về liền vượt quá trình độ nhận thức của , hỏi ba ba một chút... mà ba ba trông vẻ đang tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-4-ba-ba-hon-hon-nao.html.]
Thời Diệc Vũ chăm chú con chip vài giây, giữa mày nhíu chặt, ánh mắt nguy hiểm. Thúc thúc nghiên cứu viên còn đang kích thích y: “Lão đại, vẫn mở a, loại vật liệu kim loại quá cứng.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thời Diệc Vũ mặt vô cảm khỏi phòng thí nghiệm, đầy vài phút , trong tay cầm một cái búa.
Dưới ánh mắt kinh hãi của các nghiên cứu viên, Thời Diệc Vũ vung búa lên, từng nhát từng nhát nện mạnh quả cầu sắt kim loại.
“Bình!”
“Bình!”
“Bình!”
Bên tai Thời Niệm vang vọng tiếng va chạm cực lớn, run lên bần bật, yên lặng đưa tay bịt tai , giọng run rẩy: “Ba ba... con sợ.”
giọng mỏng manh của tiếng gõ loảng xoảng át .
Dưới sự tấn công vật lý của Thời Diệc Vũ, bề mặt quả cầu sắt chỉ lõm xuống vài cái hố nhỏ, tổng thể vẫn kiên cường chống cự.
Y chằm chằm con chip vài giây, "xoảng" một tiếng ném cái búa xuống, ngoài vài giây, mang là một khẩu s.ú.n.g xung điện hạt.
Trong vài phút tiếp theo, phòng thí nghiệm tối tăm ngũ quang thập sắc, đủ loại tiếng s.ú.n.g và tiếng pháo kích liên tiếp ngừng.
Cuối cùng, quả cầu sắt kim loại sự đối đãi bạo lực của Thời Diệc Vũ vỡ thành mấy mảnh. Thời Diệc Vũ nhếch môi , phất tay : “Thế xong , mang .”
Các nghiên cứu viên vẻ mặt hoảng hốt nhặt con chip từ đống mảnh vụn , khi đến gần Thời Diệc Vũ thì nuốt nước miếng, bước chân phù phiếm dìu ngoài.
Hoàn là dọa đến mềm chân.
Thời Diệc Vũ dùng vũ khí độ giật lớn, lòng bàn tay tránh khỏi chấn đến tê dại: “Chậc, nên để Lão Úc sớm như , lãng phí thời gian của .”
Bên tai Thời Niệm dường như vẫn còn vang vọng tiếng động lớn , tim đập nhanh, kìm khuôn mặt xinh tinh xảo của Thời Diệc Vũ.
Ba ba vẫn xinh , nhưng cũng hung dữ quá .
So như , phụ dường như cũng hung dữ đến thế.
Thời Diệc Vũ thấy đứa nhỏ chằm chằm ngẩn , đến bên cạnh Thời Niệm, bế lên, tự xuống ghế, để Thời Niệm trong lòng : “Có chỗ nào ?”
Thời Niệm chỉ cái “π” .
Thời Diệc Vũ cầm bút liệt kê chi tiết quá trình suy luận giấy nháp cho , về phương diện dạy học, y cũng cực kỳ lợi hại, chỉ tiếc là đối tượng dạy dỗ của y là một em bé hai tuổi.
Sau một hồi giảng giải, Thời Niệm mở to đôi mắt trong veo, là trải qua sự ô nhiễm của tri thức y: “Ba ba, hiểu ạ.”
Thời Diệc Vũ lấy một tờ giấy, kiên nhẫn mười phần giảng cho một nữa.
Lần , Thời Niệm vẫn ngây thơ mờ mịt: “Ba ba, con hiểu gì cả, làm bây giờ ạ?”
Thời Diệc Vũ: “...”
Nếu Úc Lộ Hàn ở đây, nhất định sẽ ngăn cản Thời Diệc Vũ lặp việc giảng bài cho Thời Niệm, bởi vì Omega nhà là mấy kiên nhẫn, một khi kiên nhẫn tiêu hao hầu như còn, hậu quả đáng sợ.
Chỗ đáng sợ thể tham khảo quả cầu kim loại oanh tạc đến nát bấy .
Thời Diệc Vũ thầm niệm: Đây là sinh , cực khổ m.a.n.g t.h.a.i bao lâu mới sinh hạ tiểu bảo bối, thể tức giận với con...
Hồi lâu , y mới nặn một nụ , xoa đầu nhỏ của Thời Niệm: “... Không , chờ về nhà bảo phụ con giảng, hoặc là chờ ca ca con nghỉ, hỏi ca ca cũng .”
Tóm là y mặc kệ.
Thời Niệm gật gật đầu: “Vâng ạ.”
Chiều hôm đó tan làm, Thời Diệc Vũ đưa Thời Niệm về nhà, Coles cũng Thời Diệc Vũ xách tai lôi về theo.
Vừa đẩy cửa lớn , chỗ huyền quan một chú mèo con màu trắng đang . Nó nhẹ nhàng nhảy xuống, cái đuôi xù bông mềm mại quét qua chân Thời Diệc Vũ.
“Meo ô ~”
Giống mèo là Chinchilla, tự mang đường kẻ mắt, đôi mắt tròn xoe Thời Niệm, giọng nũng nịu, là một bé mèo điệu đà.
Thời Niệm tụt xuống khỏi Thời Diệc Vũ, ôm chặt lấy chú mèo béo : “Paige.”
Paige lớn hơn Thời Niệm một tuổi, Chinchilla ba tuổi lớn, cộng thêm bộ lông dài xù bông, trông giống hệt món đồ chơi nhồi bông mà trẻ con thích nhất.
Thời Niệm cọ cọ với nó. Paige vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc ấn xuống đất, phản kháng, thuận theo chơi cùng , cái đuôi xù bông lắc lư.
Nhóc con cũng chỉ lớn hơn mèo một chút thở hổn hển dịch chuyển chú mèo béo tám cân lên ghế sô pha. Thời Niệm dọn xong thì mệt đến mức bò lên mèo, sờ sờ cái bụng của nó: “Mập mạp, Paige béo thật đấy.”
Coles cũng hùa theo ồn ào: “Ha ha ha Paige là một cô bé mập!”
Paige tức giận kêu lên với họ: “Meo ô!”
Nó chỉ là nhiều lông thôi, mới béo nhé!
Ba kẻ bớt lo nhất chụm với , liếc mắt một cái là thể thấy động tĩnh của họ. Thời Diệc Vũ cũng bắt tay chuẩn việc của , khi về y mua chút đồ ăn, khéo thể thử một chút thành quả trù nghệ gần đây của .
Thời Niệm thấy y tay xách nách mang đồ đạc bếp, tò mò : “Ba ba, đói? Chờ phụ ạ.”
Trong nhà thường là Úc Lộ Hàn nấu cơm, Thời Niệm từng thấy ba ba xuống bếp.
Thời Diệc Vũ tan làm xong liền đeo kính gọng vàng, trong tròng kính ẩn hiện hình ảnh thu nhỏ của trời. Y bộ áo blouse trắng , một bộ đồ thể thao thường ngày khiến khí chất y bớt vẻ lạnh lùng xa cách, thêm vài phần ôn nhu của con .
Thời Diệc Vũ đẩy kính, với Thời Niệm: “Ba ba nấu cơm cho con, con ngoan ngoãn chơi với Paige bọn họ .”
Thời Niệm còn tính nghiêm trọng của sự việc, gật đầu: “Vâng ạ.”
Coles biểu hiện vô cùng kinh hãi, nhảy nhót lung tung, miệng ồn ào: “Trời ơi trời ơi, sắp xảy t.h.ả.m án nhân gian , cứu mạng! Cứu cứu , a , cứu cứu gia đình !”
Thời Diệc Vũ đeo tạp dề , buộc mái tóc đen dài thành cái đuôi ngựa nhỏ đầu, ánh mắt lạnh băng: “Câm miệng, Coles về phòng ngủ đông chờ lệnh.”
Coles thở dài một tiếng, đồng tình Thời Niệm một cái: “Vâng, chủ nhân.”