(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 31: Dượng Chờ Con (dinh Dưỡng Dịch Thêm Chương)
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:13:01
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn tay Thời Niệm quá nhỏ, dùng cả hai tay mới ôm trọn khẩu s.ú.n.g , trông vô cùng chật vật.
Thời Niệm từng thấy s.ú.n.g ở chỗ Úc Lộ Hàn, chỗ chú Wayne cũng nhiều loại súng. Cậu lắc đầu: “Cái nguy hiểm lắm, trẻ con chạm , Niệm Niệm là trẻ con, thể cầm súng.”
Cậu cố gắng nâng khẩu s.ú.n.g lên, trả cho Vân Ninh.
Vân Ninh thấy cầm vất vả, bèn thu s.ú.n.g : “Được , chú sẽ đặt làm riêng cho cháu một khẩu s.ú.n.g dành cho trẻ con.”
Thời Niệm: “……?”
Trên đời loại s.ú.n.g như tồn tại ?
Bên , đội trưởng đội hộ vệ rốt cuộc cũng liên lạc với Hoàng đế. Khi thấy giọng từ đầu dây bên , suýt chút nữa thì rơi những giọt nước mắt già nua mà nấc lên: “Bệ hạ…… Thần đưa tiểu điện hạ về…… Bọn họ đều ở đây…… Thần đ.á.n.h ……”
Đầu dây bên yêu cầu kết nối cuộc gọi đến chỗ Thời Niệm. Đội trưởng đội hộ vệ ánh mắt đề phòng của , nơm nớp lo sợ tiến gần Thời Niệm, đưa tay chạm trí não mu bàn tay .
Giây tiếp theo, Thời Niệm thấy một giọng xa lạ vang lên bên tai, giọng của một Alpha trưởng thành trầm thấp, khàn khàn: “Là Tiểu Niệm Niệm ? Ta là dượng của con, Alpha của cô cô con.”
Thời Niệm ngẩn : “Dượng……”
Giọng ngọt ngào, mềm mại của tiểu Omega truyền tai Hoàng đế, khiến đối phương bật nhẹ.
Giây tiếp theo, Thời Niệm thành thật : “ mà dượng ơi, con quen dượng, cũng quen cô cô.”
Hoàng đế: “……”
Hoàng đế dường như lời thẳng thắn của làm cho nghẹn họng, nửa ngày nên lời. Vài giây mới chậm rãi lên tiếng: “Không , hẹn với ba ba con , ngày mai ba ba sẽ đưa con đến hoàng cung gặp chúng , đến lúc đó là thể gặp dượng và cô cô .”
“Dạ ~ Ra là , thế, thế dượng là Hoàng đế ?”
Giọng điệu mềm mại đặc trưng của trẻ con khiến Hoàng đế nhịn mỉm : “ , thế tiểu gia hỏa?”
Thời Niệm nhớ ba ba từng nhắc đến mối quan hệ giữa An Nam thúc thúc và Hoàng đế: “Vậy dượng là trai của An Nam thúc thúc, dượng cũng trông ạ.”
Vân Ninh vẫn luôn chú ý đến cuộc trò chuyện giữa Thời Niệm và Hoàng đế, thấy câu , mí mắt giật giật.
Hình phu nhân cũng câu chọc , ánh mắt Thời Niệm chứa chan sự trìu mến.
Đứa trẻ thật giống ba ba của nó.
Hoàng đế nắm bắt mạch não của trẻ con, mỗi câu Thời Niệm đều rơi những điểm ngờ tới, khiến Hoàng đế cũng ngẩn vài giây mới phản ứng .
Hoàng đế dở dở : “Vậy , ngày mai liên hoan gọi cả An Nam thúc thúc của con đến, con xem hai chúng ai hơn nhé.”
“Dạ ~ Cảm ơn dượng ~”
Thời Niệm để lộ hai lúm đồng tiền, tràn đầy mong đợi buổi liên hoan ngày mai.
Thời Niệm câu câu chuyện với Hoàng đế nửa ngày. Người cũng sẵn lòng hùa theo những chủ đề kỳ lạ của , bầu khí lập tức trở nên sôi nổi.
Ở một góc khác, một thanh niên đội mũ dựa lưng tường, miệng lẩm bẩm: “Omega ba tuổi, tóc đen mắt đen, tai đeo khuyên tai màu đỏ, bên cạnh một đứa trẻ tóc bạc theo……”
Sau khi ghi nhớ đặc điểm của Thời Niệm, nhẹ giọng với ở đầu dây tai bên : “Không thành vấn đề, ngay cả một đứa trẻ mà cũng xử lý thì làm lăn lộn giang hồ nữa? Phụ lợi hại …… Chuyện nhỏ, tránh là chứ gì……”
Thanh niên Alpha xoay , tình cờ chạm mặt Vân Ninh đang bế Thời Niệm, cùng với Hình phu nhân và đội trưởng đội hộ vệ bên cạnh. Hắn liếc mắt một cái liền nhận Thời Niệm chính là mục tiêu của .
đồng thời cũng nhận phận của những bên cạnh . Hắn nuốt nước bọt, gượng gạo: “Xin xin , nhầm đường, cút ngay đây.”
Thanh niên Alpha bỏ , nụ nịnh nọt mặt biến mất thấy tăm ngay khi lưng .
Hắn nghiến răng nghiến lợi với liên lạc: “Nhiệm vụ lão t.ử làm , các mong tìm c.h.ế.t đúng ! Các bảo làm chuyện thì khác gì ị đầu Hoàng đế ! Tìm c.h.ế.t cũng tìm kiểu ! Cút!”
Thời Niệm đang chuyện vui vẻ với Hoàng đế, đối phương đột nhiên hắt xì một cái.
Thời Niệm lo lắng hỏi: “Dượng ốm ?”
Hoàng đế xoa xoa mũi: “Không , chỉ là hắt xì thôi.”
“Dạ, ốm khó chịu lắm đó, lớn ốm cũng tiêm, sẽ đau lắm.”
Ấn tượng ban đầu của Thời Niệm về Hoàng đế , cho rằng đối phương là một ông chú hòa ái dễ gần, kiểu luôn nở nụ môi, nên cũng dành cho sự quan tâm như .
Hoàng đế tiểu gia hỏa mềm mại dặn dò, dường như hiểu vì nhiều cặp vợ chồng một đứa con của riêng đến .
Con nhà khiến thương yêu thế , huống hồ là con nhà .
Hoàng đế cũng bất giác dịu giọng: “Vậy ngày mai dượng sẽ đợi Tiểu Niệm Niệm của chúng đến chơi nhé, và cô cô sẽ cùng đợi con và các ba ba của con.”
Thời Niệm mềm mại gật đầu: “Dạ , tạm biệt dượng.”
“Tạm biệt Tiểu Niệm Niệm.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi, đội trưởng đội hộ vệ hành lễ với từng : “Điện hạ, Thiếu tướng, phu nhân, cáo từ.”
Nói xong, bước như bay chui tọt trong xe, lái xe vội vã rời , nóng lòng thoát khỏi cái nơi thị phi khiến chịu đủ áp bức .
Hình phu nhân cũng lời tạm biệt với Thời Niệm, chuẩn đưa Cam Nịnh rời . Cam Nịnh muôn vàn lưu luyến ôm lấy Thời Niệm, đặc biệt là khi Thời Niệm là con của Thời Diệc Vũ, bé càng thêm hưng phấn.
Cậu bé lắc lắc cánh tay Thời Niệm năn nỉ: “Tớ thể đến nhà chơi ? Tớ siêu cấp thích ba ba , chú là thần tượng của tớ! Mục tiêu của tớ là Apsu.”
Thời Niệm Cam Nịnh nhiệt tình tỏ tình với ba ba , trong lòng tự hào nhưng cũng khỏi chút ghen tị: “Ba ba tớ bận công việc lắm.”
Cam Nịnh: “Không , tớ thể đợi chú tan làm.”
Thời Niệm mím môi, vụng về dối: “Chú …… Chú tan làm xong giúp ca ca tớ…… nuôi heo, thời gian gặp , còn nữa nha, chú còn tắm cho tớ…… còn truyện cổ tích cho tớ nữa.”
Thời Niệm sắp xếp lịch trình khi tan làm của Thời Diệc Vũ kín mít, chừa một chút thời gian trống nào để gặp Cam Nịnh.
Cam Nịnh đành tiếc nuối thở dài, ôm Thời Niệm một cái: “Ba ba vất vả quá, tạm biệt Niệm Niệm nha.”
Thời Niệm chột gật đầu: “Tạm biệt.”
Hình phu nhân dẫn Cam Nịnh rời , Vân Ninh cũng đưa Thời Niệm về nhà. Trên đường về, Thời Niệm thấy bán kẹo bông gòn liền xuống xe mua một cây, nhưng ăn mà cứ cầm khư khư trong tay.
Vân Ninh đưa Thời Niệm đến tận cổng lớn nhà , khi còn hẹn với Thời Niệm: “Lần chú sẽ mang s.ú.n.g đến cho cháu.”
Thời Niệm: “…… cháu dùng.”
“Chú dạy cháu, cháu s.ú.n.g màu gì? Màu hồng phấn chịu ?”
Trẻ con thể dùng vũ khí quá bạo lực, màu hồng phấn mềm mại là thích hợp nhất. Vân Ninh bắt đầu phác thảo hình dáng khẩu s.ú.n.g trẻ em trong đầu: “Thêm cho cháu mấy hình con mèo, con thỏ nữa nhé?”
Thời Niệm khi con thỏ của bác sĩ đá cho một cú đau điếng sinh bóng ma tâm lý với loài vật đáng yêu : “Cháu mèo con.”
“Được, mèo con màu hồng phấn.”
Màu sắc và hình dáng của khẩu s.ú.n.g cứ thế quyết định. Coles bĩu môi bên cạnh Thời Niệm: “Mèo con màu hồng phấn lắm, giống hệt Daniel.”
Trong lòng Coles, Daniel là sự tồn tại xí nhất đời.
Thời Niệm tranh cãi với , tâm ý bảo vệ cây kẹo bông gòn trong tay, sợ gió thổi làm nó nhỏ . Sau khi về đến nhà, Thời Niệm ăn một phần nhỏ, phần còn chia cho Thời Diệc Vũ và Úc Lộ Hàn mới về.
Cậu giơ kẹo bông gòn lên, trong mắt chứa chan niềm vui chia sẻ: “Ba ba và phụ ăn ạ, cái siêu cấp ngon luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-31-duong-cho-con-dinh-duong-dich-them-chuong.html.]
Thời Diệc Vũ thích đồ ngọt lắm, nhưng sẽ từ chối Thời Niệm. Y xé một miếng kẹo bông gòn bỏ miệng: “Ừm, ngon lắm.”
Úc Lộ Hàn cũng ăn một miếng: “Rất ngon, phần còn Tiểu Hoa Hồng tự ăn .”
Đồ ăn chia sẻ khen ngợi, Thời Niệm vui sướng vô cùng, sô pha đung đưa gót chân nhỏ, ăn ngâm nga bài thơ .
Thời Diệc Vũ Thời Niệm dùng giọng điệu non nớt ngâm nga bài thơ, hàng mi dài rũ xuống che khuất những suy nghĩ trong mắt. Bà nội Merovin cũng từng nhắc đến bài thơ với y.
bà thêm bất kỳ thông tin nào khác.
Bà nội Merovin từng với y ở hành lang bệnh viện: “Đó là bí mật của Thời gia các cháu, nếu cháu khi còn sống cho cháu , thì càng thể cho các cháu.”
Dưới sự gặng hỏi nhiều của Thời Diệc Vũ, bà nội Merovin rốt cuộc cũng nhượng bộ: “Ta sẽ liên lạc với Alvin, con bé theo cháu thời gian dài hơn, cũng rõ những chuyện , xem con bé nguyện ý cho cháu .”
Và hôm nay, Alvin chủ động liên lạc với y, hơn nữa còn bảo y ngày mai đưa đứa trẻ đến hoàng cung.
Thời Diệc Vũ ôm Thời Niệm, nắn nót bàn tay nhỏ bé của mà thưởng thức: “Muốn gặp cô cô ?”
Thời Niệm gật đầu: “Con quen cô cô, nhưng hôm nay con chuyện với dượng, dượng lắm ạ.”
Thời Diệc Vũ Thời Niệm đ.á.n.h giá về Hoàng đế, chút kinh ngạc. Phải rằng Hoàng đế bao giờ coi là , ngược tính đa nghi nặng, ngay cả với em trai An Nam cũng yên tâm.
Thời Diệc Vũ cho rằng Hoàng đế hẳn là nể mặt Alvin nên mới hòa nhã với Thời Niệm vài phần. Y nỡ đả kích đứa trẻ, nên cũng chuyện cho .
Trên bàn ăn, Úc Lộ Hàn cởi tạp dề, bên cạnh Thời Niệm trò chuyện với , chủ đề chủ yếu xoay quanh cuộc sống ở trường của Thời Niệm.
“Cuộc sống ở trường của Tiểu Hoa Hồng thế nào?”
“Trường học vui lắm ạ, con cùng Coles xếp gỗ.”
“Vậy ai bắt nạt Tiểu Hoa Hồng của chúng ?”
Thời Niệm khựng một chút, chậm rãi lắc đầu.
Úc Lộ Hàn nhắc nhở : “ Vân Ninh thúc thúc một tiểu béo bắt nạt Niệm Niệm mà, còn con lưng nữa.”
Thời Niệm mỉm , hề để tiểu béo trong lòng: “ con cũng mà, con gọi là tiểu béo, chúng con hòa .”
Úc Lộ Hàn khi xem đoạn video Coles gửi đến thì lửa giận ngút trời, lúc cố nén tính tình nhẹ giọng với Thời Niệm: “Tiểu Hoa Hồng, lúc ba đến con sợ ?”
Thời Niệm nhào lòng Úc Lộ Hàn, hì hì : “Không sợ ạ, ba ba và phụ của con cũng siêu cấp lợi hại, con sợ ba .”
Úc Lộ Hàn sửng sốt một lát, đứa trẻ nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, từ từ nở nụ , hôn lên đầu : “Ừ, chúng đều sẽ bảo vệ con thật .”
Ngày hôm , Thời Niệm theo các ba ba và tiểu cữu phu cùng đến hoàng cung. Cậu quần thể kiến trúc tinh mỹ tuyệt luân , kinh ngạc mở to mắt.
Người hầu mở cửa xe cho họ, Thời Niệm gục vai Úc Lộ Hàn, theo họ bước sảnh chính. Úc Lộ Hàn dặn dò : “Không rời xa chúng quá, nhất định với chúng .”
Daniel một nữa trèo lên vai Thời Niệm, vô tình chạm mắt với Úc Lộ Hàn.
Úc Lộ Hàn: “…… Tùy thời mang theo Daniel.”
Thời Niệm gật đầu. Sau khi bước sảnh chính, liếc mắt một cái liền thấy An Nam.
An Nam đến hoàng gia từ sáng sớm, lúc đang cạnh chiếc bàn dài, nhưng đôi mắt màu hoa diên vĩ xinh tràn đầy vẻ bực bội.
Một Alpha đôi mắt tương tự mặc trang phục lộng lẫy, mái tóc vàng dài buộc lưng, cau mày: “An Nam, em rốt cuộc nghiêm túc chuyện ?”
An Nam ăn bánh kem nhung đỏ, gật đầu lấy lệ: “Vâng , em đang .”
“Em về Plant hơn một năm , ngoại trừ gọi em tới, em một chủ động về nhà. An Nam Sid, trong lòng em rốt cuộc cái nhà , trai ?!”
An Nam tiếp tục lấy lệ: “Có, thật sự .”
Hoàng đế nghi ngờ lắc đầu: “Ta tin.”
“Anh tin thì tùy, tin thì thôi.”
Hoàng đế: “……”
Thời Niệm thấy An Nam vô cùng vui mừng, nhịn nhỏ giọng gọi : “An Nam thúc thúc ~”
An Nam đang Saltu lải nhải đến phiền c.h.ế.t , giọng sữa mềm mại lập tức khiến mắt sáng rực lên. Hắn đầu về phía Thời Niệm, chút do dự bỏ mặc trai, bước nhanh về phía họ.
“Tiểu Niệm Niệm, Diệc Vũ, đây ôm một cái nào.”
An Nam lượt ôm từng , đến lượt Thời Niệm thì một tay ôm gọn lòng, cọ cọ má, cọ cọ mũi, vô cùng thiết.
Thời Niệm mùi tin tức tố hoa diên vĩ bao bọc, cong cả mắt, gọi An Nam thúc thúc. Cậu chú ý thấy Ezel trong sảnh: “Thúc thúc, Ezel ca ca ạ?”
An Nam thoải mái ôm Tiểu Thời Niệm mềm mại: “Nó , mấy đứa em họ kéo .”
Thời Niệm gật đầu, ánh mắt vẫn luôn tò mò đ.á.n.h giá đại sảnh tráng lệ huy hoàng . Không cẩn thận chạm mắt với Saltu, nhỏ giọng ngập ngừng gọi: “Dượng?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Saltu Sid vây quanh bước tới. Hắn tiên lướt qua các phụ phía Thời Niệm, vươn tay về phía : “Đến chỗ dượng nào.”
Thời Niệm dang tay định nhào về phía , nhưng An Nam ấn chặt lòng.
An Nam nghiêng trả Thời Niệm cho Úc Lộ Hàn, giọng điệu pha lẫn sự ghét bỏ quá rõ ràng: “Đứa trẻ sợ lạ, ở trong vòng tay quen sẽ đấy, đừng sấn tới.”
Saltu đôi mắt sáng lấp lánh của Thời Niệm, nghi ngờ : “Sao tin nhỉ? Thằng bé rõ ràng trông thích .”
An Nam cứng họng: “…… Là ảo giác thôi, cái đồ Alpha tự luyến nhà .”
“An Nam Sid!”
Saltu một nữa thái độ của An Nam chọc giận, nhưng chỉ là vô năng cuồng nộ, nhiều nhất cũng chỉ trừng mắt đối phương, kết quả là vô tình ngó lơ.
Có An Nam ở đây, nhóm Thời Diệc Vũ cũng cần trực tiếp giao phong với Saltu.
Còn Thời Niệm, nhận các ba ba thích dượng lắm, liền chọn cách ngoan ngoãn rúc lòng Úc Lộ Hàn, mở to đôi mắt họ.
Trong đại sảnh nhiều quý tộc, nhưng khu vực của Thời Niệm từ đầu đến cuối chỉ vài bọn họ. Những quý tộc quyền thế khác đến thăm hỏi chỉ vì phép lịch sự, đó trở về vòng tròn của .
“Niệm Niệm!”
Giọng trong trẻo của một đứa trẻ đột nhiên vang lên.
Thời Niệm sửng sốt, gục vai Úc Lộ Hàn , ngờ thấy Cam Nịnh.
Cam Nịnh ba dắt tay, nhiệt tình vẫy tay với Thời Niệm. Khi thấy Thời Diệc Vũ, mắt bé sáng rực lên.
“Ba ba, ôm ~”
Chuông cảnh báo trong đầu Thời Niệm vang lên inh ỏi. Cậu dang tay đòi Thời Diệc Vũ ôm. Khi rơi vòng tay ba ba, lập tức vươn tay ôm chặt lấy cổ y, khuôn mặt trắng trẻo dán sát y, giống như sợ sẽ cướp mất ba ba.
Hình phu nhân liếc mắt một cái thấu tâm tư của Thời Niệm, che miệng , dắt Cam Nịnh đến bên cạnh nhóm Thời Niệm.
Sau một hồi hàn huyên, Thời Diệc Vũ mới Cam Nịnh và Thời Niệm học cùng trường mẫu giáo, cùng một lớp. Vì thế y đặt Thời Niệm xuống đất: “Bạn học của con kìa, chơi với bạn .”
Thời Niệm kéo tay Thời Diệc Vũ rời .
Cam Nịnh sán tới kéo tay của Thời Niệm, lén Thời Diệc Vũ, giọng điệu kích động: “Ba ba quá, tớ thể chuyện với chú ……”
Thời Niệm buồn bực thầm nghĩ, .