(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 29: Những Thứ Này Là Cho Trẻ Con (đại Tu)
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:12:59
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Có một sự khác biệt gọi là lớn cảm thấy hổ, còn trẻ con chỉ thấy vui mừng. Thời Diệc Sở bao nhiêu tâm như tro tàn, thì Thời Niệm khi thấy đều ở nhà bấy nhiêu vui vẻ.
“Oa, ba ba, phụ , ca ca và tiểu cữu phu đều ở nhà!”
Thời Niệm reo hò định chạy qua tìm bọn họ, nhưng giây tiếp theo tay Thời Diệc Sở kéo .
Thời Niệm mờ mịt ngửa đầu y: “Tiểu cữu cữu?”
Thời Diệc Sở ngay khi thấy đám lầu liền trúng kế. Cho dù trong lòng hoảng sợ c.h.ế.t, mặt y vẫn cố duy trì vẻ trấn định.
Chỉ là sự run rẩy trong giọng cách nào che giấu : “Tiểu Niệm Niệm, đỡ cữu cữu một chút, chân cữu cữu mềm.”
“Tiểu cữu cữu cẩn thận nha.” Thời Niệm vội vàng làm chiếc nạng nhỏ cho Thời Diệc Sở, khẩn trương đỡ y xuống cầu thang, miệng lẩm bẩm: “Từ từ thôi, từng bước một, đúng , tiểu cữu cữu thật ngoan.”
Thời Diệc Sở một đứa trẻ đối xử như trẻ con, mặt đỏ tim đập. Để tránh ánh mắt c.h.ế.t chóc từ trai ruột, y cố ý cúi đầu chuyện với Thời Niệm.
“Tiểu Niệm Niệm thật thông minh, cái gì cũng .”
“Bảo bối của cữu cữu, con cữu cữu sống đây.”
“Yêu con c.h.ế.t.”
Tiếng lải nhải của Thời Diệc Sở dừng khi y bước trung tâm tầm của . Y lặng lẽ kéo Thời Niệm đến xuống một chiếc sô pha trống.
Morpheus lập tức lên, cạnh Thời Diệc Sở, nhưng y trừng mắt một cái liền tủi trở vị trí cũ.
Thời Niệm nhận sóng ngầm cuộn trào giữa những lớn, vui vẻ nắm tay Thời Diệc Sở, Thời Diệc Vũ và những khác: “Hôm nay ba ba ở nhà cả ngày ? Chúng ở nhà chơi cùng tiểu cữu cữu .”
Thời Diệc Vũ chằm chằm Thời Diệc Sở đang chỗ chui xuống đất, khẽ một tiếng: “ , hôm nay đều ở nhà, sẽ hảo hảo bồi tiểu cữu cữu của con…… chơi một chút.”
Mấy chữ cuối cùng nhấn mạnh chậm, hình Thời Diệc Sở run lên, ánh mắt né tránh, hận thể trốn lưng Thời Niệm.
“Cùng chơi ~” Thời Niệm nhảy nhót lắc lắc tay Thời Diệc Sở: “Ba ba cùng chơi với chúng , vui quá ~”
Thời Diệc Sở: “……”
Trong khoảnh khắc , Thời Diệc Sở thấu hiểu triết lý nhân sinh rằng niềm vui và nỗi buồn của con hề giống . Y thậm chí dám ngẩng đầu chạm mắt với Thời Diệc Vũ.
Úc Thần ngó trái ngó , cảm thấy hiện tại là thời gian để lớn giải quyết chuyện của họ, nên bế đứa trẻ duy nhất ở đây chỗ khác.
khi dậy về phía Thời Niệm, hai tay luồn nách chuẩn bế lên tầng hai, Thời Diệc Sở đè tay , nước mắt cầu xin: “Tiểu A Thần, cho tiểu cữu cữu của con một con đường sống , cữu cữu chỉ em thôi, một cữu cữu sợ lắm.”
Úc Thần: “……”
Morpheus một nữa lên thể hiện sự tồn tại của : “Thân ái, em còn mà.”
Thời Diệc Sở mặt cảm xúc: “Cút.”
Morpheus lập tức im, luống cuống y, thất vọng cúi đầu, trông đáng thương bất lực.
Úc Lộ Hàn nhịn lên tiếng đỡ cho Morpheus: “Cậu bình tĩnh một chút .”
Thời Diệc Sở: “Anh cũng cút.”
Úc Lộ Hàn: “……”
Thời Diệc Vũ nhẹ nhàng liếc y một cái: “Em đang chuyện với ai đấy? Cho em một cơ hội tổ chức ngôn ngữ.”
Thời Diệc Sở co dãn , nháy mắt xin : “Em xin , em sai .”
vẫn dám.
Thời Diệc Vũ thể tâm tư nhỏ của y, vẫy tay với Thời Niệm: “Tiểu Hoa Hồng qua đây với ba.”
Thời Niệm vô cùng lời, nhảy xuống sô pha, nhưng kịp bước chân nào Thời Diệc Sở ôm lên.
Y ôm chặt lấy , giống như đang tức giận với Thời Diệc Vũ: “Em em sai , còn gọi thằng bé làm gì?! Anh còn bắt em xin tiếp ? Gọi cái gì mà gọi!”
Khí thế thì đủ đấy, đáng tiếc lời hèn.
Thời Diệc Vũ cũng dám ép y, lùi một bước: “…… Thôi bỏ , Niệm Niệm con cứ đó .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thời Niệm một nữa ngây thơ mờ mịt trong lòng Thời Diệc Sở.
Thời Diệc Sở bĩu môi bọn họ, cằm gác lên đỉnh đầu Thời Niệm, hai tay ôm chặt lấy , sợ chạy mất thì sẽ tứ cố vô .
Nhìn im lặng vài phút, Thời Diệc Vũ thong thả bóc một quả quýt, ngước mắt Thời Diệc Sở mặt: “Tại lén bỏ trốn?”
Thời Diệc Sở rũ mắt nghịch tóc Thời Niệm: “Chán, ngoài dạo.”
Morpheus nhỏ giọng : “Anh thể cùng em mà.”
“Sau đó bên cạnh một đám vệ sĩ vây quanh?” Thời Diệc Sở quét mắt một cái, thấy cúi đầu lời nào, hừ một tiếng: “Em em ghét nhiều vây quanh như , ngột ngạt đến c.h.ế.t mất.”
Morpheus ồm ồm giải thích: “ bên ngoài quá nguy hiểm, em đang mang thai, như mới yên tâm.”
Thời Diệc Sở lạnh: “Trong mắt , em hít một ngụm khí bên ngoài cũng thể độc c.h.ế.t đúng ?”
Morpheus quan tâm quá hóa loạn, căn bản nhận lời là đang trào phúng, nghiêm túc suy nghĩ: “Cũng là khả năng, , xem mua thêm mấy cái máy lọc khí.”
Thời Diệc Sở: “……”
Y tức giận cầm lấy ly thủy tinh bàn, định ném xuống, Thời Diệc Vũ liếc y một cái, nhàn nhạt : “Anh mua đấy, em dám ném thử xem.”
Tay Thời Diệc Sở khựng , từ từ đặt ly xuống. Để bản quá khó xử, ngón tay y gõ gõ ly: “Ân…… Cái ly khá , , gu thẩm mỹ của như một vẫn .”
khi khóe mắt liếc thấy Úc Lộ Hàn bên cạnh y, y bĩu môi: “Trừ cái .”
Thái độ của Thời Diệc Sở rõ ràng là rời cùng Morpheus, mà thái độ của Thời Diệc Vũ cũng kiên quyết, bắt buộc y về cùng Morpheus.
Cuối cùng Thời Niệm và Thời Diệc Sở cưỡng chế tách . Thời Niệm Úc Lộ Hàn bế lên, còn Thời Diệc Sở Morpheus bế lên hệt như bế trẻ con, chuẩn rời .
“Em ! Tên khốn buông em !”
Thời Diệc Sở vẫn ngoan cường kéo tay Thời Diệc Vũ, sống c.h.ế.t buông, miệng la lối: “Tại chứ , em ở đây còn thể giúp chăm sóc Tiểu Niệm Niệm, Coles căn bản chăm trẻ con.”
Coles phục véo tai mèo màu hồng của Daniel: “Nói bậy, chăm trẻ con.”
Daniel giật tai , Thời Diệc Sở và Thời Diệc Vũ, xuất thần.
Thời Diệc Vũ thèm để ý đến y, gỡ tay y : “Không cần, hôm nay đưa Niệm Niệm đến chỗ Chung lão, cần em.”
Thời Diệc Sở chấn động, vỗ vỗ vai Morpheus: “Anh mau thả em xuống, em về cùng là chứ gì, để em chuyện với trai em một lát .”
Morpheus lúc mới đặt y xuống, yên tâm nắm lấy tay y.
Thời Diệc Sở hưng phấn bừng bừng: “Ông cụ chịu chuyện với Tiểu Niệm Niệm , ông đổi tính ?”
“Ừ, ông định dạy Niệm Niệm học cơ khí phỏng sinh.”
Lúc Thời Diệc Sở càng kích động hơn, chạy đến bên cạnh Úc Lộ Hàn véo má Thời Niệm: “Lợi hại quá bảo bối của cữu cữu, ngay cả ông cụ đó mà con cũng thu phục . Con nhất định học hành chăm chỉ theo ông nha, đó là vinh dự mà ngay cả ba ba con cũng .”
Thời Diệc Vũ nhiều về cơ khí phỏng sinh. Coles cũng là do Thời Tiêm Vân lúc còn sống cầm tay chỉ việc dạy y làm.
Thời Tiêm Vân cấm bọn họ chạm những thứ thuộc lĩnh vực , hai em cũng bỏ bê kiến thức về mảng đó. Hiện giờ Thời Niệm thể theo học thầy của Thời Tiêm Vân, tự nhiên là còn gì hơn.
Thời Niệm c.ắ.n ngón tay, hiểu vì tiểu cữu cữu như , nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ , Niệm Niệm sẽ vặn ốc vít.”
Trước khi Morpheus và Thời Diệc Sở rời , Thời Diệc Vũ ôm Thời Diệc Sở một cái, sờ sờ bụng y: “Cố chịu đựng sáu tháng nữa là , em là ba ba của con bé, càng trách nhiệm với con bé.”
Thời Diệc Sở rũ mắt, gật đầu: “Em .”
Thời Niệm vẫy vẫy tay: “Tạm biệt tiểu cữu cữu nha.”
Sau đó chào tạm biệt em bé trong bụng: “Tạm biệt em bé nha ~”
Thời Diệc Sở mỉm , hôn lên trán : “Tạm biệt, Tiểu Niệm Niệm.”
Nhìn bọn họ lên xe lơ lửng rời , Thời Niệm ôm chặt cổ Úc Lộ Hàn, trong giọng tràn đầy mong đợi: “Niệm Niệm cũng là ca ca , em bé gọi Niệm Niệm là ca ca.”
Úc Lộ Hàn mỉm , bế nhà.
Hoa cỏ trong sân trải qua cái nóng oi bức của mùa hè, đón lấy cơn gió thu tiêu điều, chớp mắt tuyết lớn bao phủ.
Vào tháng hai, em bé mà Thời Niệm ngày đêm mong ngóng rốt cuộc cũng chào đời. Cậu cũng theo các ba ba đến bệnh viện thăm tiểu cữu cữu.
Thời Niệm theo Úc Lộ Hàn và Úc Thần đến phòng trẻ sơ sinh xem em bé, còn Thời Diệc Vũ thì xem tình hình của Thời Diệc Sở.
Bệnh viện do Merovin đầu tư tư nhân, bộ nhân viên y tế đều xoay quanh Thời Diệc Sở và đứa trẻ. Lúc Thời Niệm bước phòng trẻ sơ sinh, thấy một đôi vợ chồng già đang bên nôi đứa trẻ.
Úc Lộ Hàn dắt tay Thời Niệm, gật đầu chào bọn họ: “Đây là ba của tiểu cữu phu con, con thể gọi họ là……”
Về cách xưng hô, Úc Lộ Hàn lúng túng.
“Gọi là ông nội và bà nội .”
Mái tóc vàng rực rỡ của bà nội trở nên xỉn màu, nhưng che giấu khuôn mặt phúc hậu. Khi về phía Thời Niệm, giữa hàng lông mày bà tràn ngập sự dịu dàng: “Đây là con của Diệc Vũ , đây, cho bà nội xem nào.”
Thời Niệm do dự bước những bước nhỏ. Bà nội nhẹ nhàng kéo tay , đưa đến bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-29-nhung-thu-nay-la-cho-tre-con-dai-tu.html.]
Bà nhẹ nhàng chạm mái tóc Thời Niệm, giọng hiền từ hòa ái: “Đừng sợ tiểu gia hỏa, lúc con còn nhỏ, bà nội từng bế con, còn giúp con tã nữa đấy.”
Có lẽ vì bà giống Chung lão, Thời Niệm cũng dần dần tin tưởng bà, dùng giọng sữa nhỏ xíu gọi một tiếng bà nội.
Trong đôi mắt màu lam xỉn màu của bà nội lộ ý , vuốt ve khuôn mặt Thời Niệm: “Đứa trẻ ngoan, thật sự ngoan.”
“Con đến xem Nobby , con bé vẫn đang ngủ, giờ vẫn mở mắt .”
Thời Niệm em bé trong nôi, đôi mắt mở to: “Em nhỏ xíu .”
Em bé mới sinh chỉ bé tí tẹo, mặc dù tắm rửa sạch sẽ, nhưng làn da vẫn nhăn nheo, màu da cũng đỏ tím.
Mặt Thời Niệm nhăn thành một cục, tiểu gia hỏa xinh bằng tiểu cữu cữu của .
Bà nội phản ứng của chọc : “Con cũng từ nhỏ xíu như mà lớn lên đấy, đúng, lúc con mới sinh còn nhỏ hơn cơ, chỉ bằng hai bàn tay thôi.”
Thời Niệm sinh non, đời sớm một hai tháng. Nếu nhờ y thuật và thiết tiên tiến của bác sĩ Apsu, Thời Niệm chắc sống sót .
Thời Niệm khép hai bàn tay , chiều dài chỉ một chút như , chấn kinh : “Con nhỏ xíu , chỉ một tí tẹo thôi á.”
Lời của khiến mấy vị trưởng bối mặt ở đó đều bật .
Ngay cả ông nội luôn nghiêm túc nhíu chặt mày cũng giãn cơ mặt, trong mắt xẹt qua ý . Ông vẫy tay với Thời Niệm, dùng tiếng Pushini gọi: “Rertir rte (Lại đây).”
Thời Niệm ngay cả ngôn ngữ duy nhất còn sõi, tự nhiên hiểu lời ông cụ .
Bà nội giải thích ông nội: “Ông con qua chỗ ông đấy.”
Thời Niệm do dự dám bước tới. So với bà dịu dàng như nước, cảm thấy sợ ông nghiêm túc .
Úc Lộ Hàn xoa đầu : “Không , .”
Thời Niệm Úc Lộ Hàn, sự bất an vơi đôi chút, chậm rãi đến bên cạnh ông cụ.
Cơ thể ông cụ vẫn còn tráng kiện, trực tiếp bế Thời Niệm đặt lên đùi. Ông thấy Thời Niệm vẫn luôn về phía Úc Lộ Hàn, trong đôi mắt xanh lam tràn đầy sự ngạc nhiên: “El turi ton. (Thằng bé ỷ )”
Úc Lộ Hàn gật đầu: “Weu, el a peul de stuie. (Vâng, thằng bé khá sợ lạ)”
Thời Niệm hiểu ba ba và ông quen đang gì, đôi mắt to tròn đen láy đảo quanh giữa hai , theo bản năng c.ắ.n ngón tay.
“Non, Non (Không c.ắ.n ngón tay).”
Ông cụ lắc đầu, kéo tay Thời Niệm khỏi miệng, đó kẹp Thời Niệm trong ngực, mở trí não lên. Chẳng bao lâu , trí não vang lên tiếng "bính boong" báo tin nhắn.
Thời Niệm tin nhắn nhảy trí não, mờ mịt hiểu gì.
“ Đinh —— Ngài nhận thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần từ gia tộc Merovin. ”
“ Đinh —— Ngài nhận thỏa thuận đổi quyền sở hữu mỏ quặng tinh thạch tại tinh hệ thứ 3. ”
“……”
Thời Niệm: “……”
Thứ gì ?
Trí não của Thời Niệm cài đặt ở chế độ trẻ vị thành niên, những khoản chuyển nhượng tiền lớn như sẽ tự động hiển thị trí não của Úc Lộ Hàn. Hắn lập tức uyển chuyển từ chối: “Xin , những thứ đều quá quý giá, chúng thể nhận.”
Ông cụ liếc một cái, vài câu bên tai bà nội. Bà nội truyền đạt ý của ông: “Những thứ vốn dĩ là chuẩn cho đứa trẻ . Lễ thôi nôi của Tiểu Thời Niệm chúng thật sự xin vì vắng mặt, những thứ coi như bù đắp cho đứa trẻ.”
“Thằng bé và trai mỗi một phần, các làm lớn cũng đừng từ chối, dù cũng cho các .”
Úc Lộ Hàn: “……”
Gia tộc Merovin là một thế gia lâu đời, cực kỳ coi trọng lễ nghĩa, đặc biệt là đối với một vị đại gia trưởng như ông nội Merovin, việc từ chối chính là nể mặt ông.
Úc Lộ Hàn thể từ chối, đành lời cảm ơn, sờ sờ đầu Thời Niệm: “Ông nội cho con nhiều đồ, cảm ơn ông nội con.”
Úc Lộ Hàn dạy Thời Niệm dùng ngôn ngữ của họ để lời cảm ơn.
Thời Niệm bắt chước nửa ngày mới đại khái: “Breter, wrdoe, tior (Cảm ơn ông nội bà nội)”
Tiếng Pushini là một ngôn ngữ nhịp điệu mạnh, cũng dân Đế quốc coi là ngôn ngữ nhất. Trẻ con dùng giọng sữa đặc trưng để tiếng Pushini càng thêm đáng yêu.
Bà nội cong mắt, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn núng nính của .
Ông nội Thời Niệm và em bé trong nôi, từ từ nở nụ của một già đang tận hưởng niềm vui tuổi già.
Morpheus chăm sóc Thời Diệc Sở hồi lâu mới đến xem em bé. Hắn thử bế em bé, nhưng cơ thể mềm oặt làm cho hoảng sợ. Bà nội còn ở bên cạnh uốn nắn tư thế bế trẻ của .
“Tay đặt lưng con bé, đầu cũng đỡ lấy, nếu sẽ làm tổn thương cột sống của con bé, trẻ con yếu ớt.”
Vừa sẽ làm tổn thương tiểu gia hỏa, Morpheus lập tức dám bế nữa, sợ nặng nhẹ làm tổn thương sinh mệnh nhỏ bé mới chào đời .
Úc Lộ Hàn một bên xem đến bật hai tiếng, ngay mặt bế Tiểu Thời Niệm lên, phảng phất như đang âm thầm khoe khoang: Nhà đứa cứ bế thoải mái.
Morpheus: “……”
Lần đầu tiên Thời Niệm thấy tiểu cữu phu lóng ngóng vụng về, còn bà nội Merovin quở trách, bò vai Úc Lộ Hàn tủm tỉm.
Morpheus véo khuôn mặt nhỏ nhắn của , thở dài một tiếng: “Tiểu Niệm Niệm mau đừng nhạo nữa, tiểu cữu phu thật sự bế mà.”
Ông bà nội hiển nhiên chỉ chờ câu .
Bà nội : “Vậy để Diệc Sở và đứa trẻ cùng chúng đến tinh cầu Pushida , khí hậu ở đó ôn hòa, cũng lúc để nó tĩnh dưỡng cơ thể. Đợi cơ thể nó khỏe , bốn chúng sẽ du lịch tinh tế.”
Ông bà nội đến tuổi nghỉ hưu, chẳng bao lâu nữa sẽ rời khỏi trung tâm của đấu trường quyền lực .
Morpheus ngớ : “Bốn …… Vậy còn con thì ?”
Sao tự nhiên đá khỏi cái gia đình một cách khó hiểu thế?
Bà nội xoa xoa mái tóc vàng của , giọng dịu dàng: “Bảo bối , Thương Hội cần con.”
Morpheus tự nhiên là trăm ngàn . Khi bà nội đề cập chuyện với Thời Diệc Sở, phản ứng đầu tiên của y cũng là .
Bà nội nắm tay Thời Diệc Sở: “Hài tử, chúng , theo chúng , chúng sẽ hại các con.”
Trong mắt bà chứa đựng những cảm xúc mà Thời Diệc Sở thể thấu. Trực giác mách bảo Thời Diệc Sở rằng họ một chuyện, y do dự một lát gật đầu.
Bà nội liếc Thời Diệc Vũ đang bế Thời Niệm, cùng với Úc Lộ Hàn và Úc Thần đang bên cạnh: “Tiểu Niệm Niệm và Tiểu A Thần chơi với tiểu cữu cữu của các con .”
Thời Diệc Vũ bà đuổi khéo bọn trẻ để chuyện riêng với họ, liền đặt Thời Niệm xuống đất: “Đi chơi với tiểu cữu cữu của con .”
Thời Niệm thích nhất là chơi với Thời Diệc Sở, vui vẻ gật đầu, nắm tay Úc Thần đến bên cạnh Thời Diệc Sở.
Trong phòng bệnh nhanh chỉ còn một lớn và hai đứa trẻ. Thời Diệc Sở đưa cho mỗi đứa một quả táo. Thời Niệm ôm quả táo to gần bằng mặt gặm nửa ngày.
Úc Thần chán nản cầm con d.a.o nhỏ gọt vỏ trái cây. Thấy Thời Niệm gặm nửa ngày mà sức sát thương đối với quả táo gần như bằng , thở dài một tiếng, cũng chê nước bọt của dính quả táo, trực tiếp cắt thành từng miếng nhỏ đút cho .
Thời Niệm cầm một miếng dùng những chiếc răng sữa nhỏ xíu để gặm, làm miếng táo dính đầy nước bọt.
Sự thật về việc Thời Diệc Sở và đứa trẻ theo ông bà nội định đoạt. Vào ngày họ rời , Thời Niệm theo nhà đến trang viên Merovin.
Trang viên một bãi đỗ tinh hạm khổng lồ. Đồ đạc của nhóm Thời Diệc Sở thu dọn xong xuôi, sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào.
Thời Diệc Sở lượt ôm Thời Diệc Vũ, Thời Niệm và Úc Thần, hôn lên mặt mỗi một cái: “Em sẽ nhớ , vài năm nữa em sẽ về.”
Thời Niệm tiểu cữu cữu sắp xa, lưu luyến vẫy vẫy tay: “Tạm biệt tiểu cữu cữu và Tiểu Nobby.”
Thời Diệc Sở ôm tiểu gia hỏa, vẫy vẫy cánh tay ngắn ngủn của cô bé: “Tạm biệt nha, đợi chúng trở về, tiểu gia hỏa sẽ gọi con là ca ca .”
Thời Niệm vô cùng mong đợi viễn cảnh gọi là ca ca, mỉm gật đầu.
Morpheus ôm Thời Diệc Sở sướt mướt: “Em làm đây? Anh sẽ buồn bực, sẽ trầm cảm sinh mất. Thân ái, em nhất định nhớ mỗi ngày gọi video thực tế ảo cho , mỗi ngày ít hơn sáu , mỗi nhất là bốn tiếng đồng hồ.”
Thời Diệc Sở: “…… Một ngày chỉ 24 tiếng thôi.”
Ông nội chướng mắt bộ dạng lóc t.h.ả.m thiết của Morpheus, thổi râu trừng mắt, chống gậy dùng tiếng Pushini mắng: “Breism soxueni swoai qosie swosu qoshz yicu zoxu…… (Một Alpha mà suốt ngày lóc ỉ ôi thì thể thống gì?! Trước lúc Diệc Sở mày sống thế nào thì bây giờ cứ sống thế ! Đồ vô dụng).”
Thời Diệc Sở cũng đau đầu, đưa cho Thời Niệm một chùm chìa khóa: “Con thỉnh thoảng đến trang viên xem thử, nếu phát hiện tiểu cữu phu uống rượu thì gọi video cho cữu cữu.”
Thời Niệm cất chìa khóa túi: “Dạ! Con sẽ làm!”
Thời Niệm tiểu cữu cữu và bước lên tinh hạm, vẫy vẫy cánh tay: “Tiểu cữu cữu…… Tạm biệt nha.”
Thời Diệc Sở cao giọng đáp : “Các bảo bối của cữu cữu, tạm biệt tạm biệt!”
Tinh hạm cất cánh vững vàng, hướng về phía bầu trời bao la vô tận mà lao . Thời Niệm tinh hạm ngày càng nhỏ dần, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt. Nỗi buồn ly biệt khiến tựa đầu vai Thời Diệc Vũ.
Sau đó, Morpheus với đôi mắt đỏ hoe, thò đầu hỏi: “Tiểu cữu phu, chú nhiều rượu ạ?”
Morpheus hít hít mũi, gật đầu: “Tiểu cữu phu cả một hầm rượu cơ.”
Thời Niệm nuốt nước bọt: “Tiểu cữu cữu nãy với con, chú uống rượu.”
Morpheus cảm động đau lòng: “Ừ, chú uống nhiều sẽ đau dày……”
Thời Niệm thuận lý thành chương hỏi: “Vậy tiểu cữu cữu cho chú uống, thể cho con uống ạ?”
Morpheus: “……”