Dương Liễu - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-02-18 08:33:10
Lượt xem: 150
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bổ sung: Độc thoại của Từ Thanh Dã
1
Tôi nghe đám anh em của tôi kể về Dương Lưu.
Tôi nghe nói gần đây có một nữ sinh đại học đi đâu cũng khoe khoang có khuôn mặt giống cô Phạm.
Cô Phạm?
À, Phạm Băng Băng. Crush đã đi du học của tôi.
Thực ra, tôi đã không gặp Phạm Băng Băng hơn hai năm rồi.
Lúc đầu tôi không nhớ rõ cô ấy trông như thế nào.
Nhưng vì anh em tôi đã mở miệng nên tôi đành dùng tiền để giải quyết.
Không ngờ, chỉ trong vòng vài ngày, anh em của tôi nói rằng cô gái đó ngày càng đi tìm việc làm thêm, đến lúc phát hiện ra thì đã bị lừa hơn 500.000 nhân dân tệ.
Phản ứng đầu tiên của tôi là đây quả là một thiên tài kinh doanh.
Tôi rất muốn được gặp cô gái này.
2
Tôi đến câu lạc bộ để gọi cô ấy.
Tôi biết cô ấy cố tình đến câu lạc bộ với tư cách là nhân viên tiếp rượu để dụ tôi ra ngoài.
Tôi muốn làm cô ấy sợ.
Vì cô ấy còn quá trẻ và quá kiêu ngạo, dám chơi khăm tôi.
Nhưng cô gái đó rất xinh xắn với đôi môi anh đào hồng nhuận, líu lo rất nhiều.
Ngay khi chúng tôi gặp nhau, cô ấy lại đánh lừa được tôi.
Cô ấy nói Phạm Băng Băng là crush của tôi, tôi phải bảo vệ danh dự của crush, tôi không thể lườm cô ấy, nếu không tôi sẽ là một tên khốn nạn.
Tôi cảm thấy như thể mình đang bị cô ấy dẫn vào tròng.
Khi tôi tỉnh lại thì tiền đã được chuyển đi rồi.
Mỗi lần cô ấy nói chuyện với tôi, tôi đều vui vẻ đưa tiền cho cô ấy.
Tôi không quan tâm đến tiền.
Suy cho cùng, công ty tôi thành lập vào năm thứ nhất đã bắt đầu kiếm được bộn tiền, số tiền này cũng chỉ là một giọt nước trong đại dương.
Người đàn ông có trách nhiệm chi tiền cho người phụ nữ của mình - đây là điều mẹ tôi đã dạy tôi từ khi tôi còn nhỏ.
Mãi cho đến khi ngộ nhận ra, tôi mới biết mình đã coi Dương Liễu như người phụ nữ của mình.
Thật ra, khi tôi nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên, tôi không thấy cô ấy giống Phạm Băng Băng cho lắm.
Tôi nghĩ cô ấy xinh hơn Phạm Băng Băng nhiều.
Cô ấy là cô gái dễ thương nhất mà tôi từng gặp, tiên nữ còn không xinh bằng.
Nhưng tôi biết cô ấy không thích tôi chút nào.
3
Dương Liễu chỉ thích tiền.
Mỗi lần nhìn thấy tiền, mắt cô ấy sáng rực lên.
Tôi đã kiểm tra lý lịch của cô ấy.
Thì ra cô ấy không có bố mẹ cũng không có nhà.
Một người phải làm việc chăm chỉ để tự nuôi sống bản thân, thi đỗ đại học. Cô ấy đã từng bán xúc xích tinh bột, làm bồi bàn và giao đồ ăn mang về.
Cô ấy không có gì cả.
Cô ấy thích tiền, điều đó không có gì sai cả.
Cô ấy lừa tôi thì sao chứ.
Tôi cho phép cô ấy lừa tôi.
Mỗi lần nhận được tiền, cô ấy đều sẽ mỉm cười, khi cô cười rộ lên, hai lúm đồng tiền lún sâu, đôi mắt cong thành hình lưỡi liềm, trông rất xinh đẹp.
Khi nhìn thấy điều này, tôi cảm thấy ngay cả thần tiên cũng chẳng bằng.
Một cô gái như thế này sao có thể không có gì được?
Cô ấy xứng đáng có được mọi thứ.
4
Khi Dương Liễu ngồi vào lòng tôi, thực ra tôi rất hồi hộp.
Tôi chưa bao giờ gần gũi với bất kỳ cô gái nào, tôi không thực sự hứng thú với chuyện đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/duong-lieu/chuong-7.html.]
Mỗi lần tôi đi bar, mọi người đều biết tôi có crush, nên không cô gái nào đến gần tôi mà không biết hậu quả.
Cho nên sau này tôi cũng không giải thích nữa, dù sao crush gì đó cũng là một tấm khiên tốt.
Nhưng khi cơ thể Dương Liễu tiến gần đến tôi, tim tôi gần như nhảy ra ngoài.
Khuôn mặt cô ấy tiến lại gần tôi.
Tôi dùng hết sức lực để chống lại sự thôi thúc đó.
Tôi thực sự muốn ôm cô ấy và nói với cô ấy rằng tôi thích cô ấy.
Nhưng cô ấy lại nói một điều khiến tôi tức giận lần nữa.
Tôi không đậu được lòng mà hôn cô ấy.
Khoảnh khắc tôi hôn môi cô ấy, tôi cảm thấy thỏa mãn hơn bao giờ hết.
Thiết Mộc Lan
Thật ngọt ngào.
5
Dương Liễu đang trò chuyện với Phạm Băng Băng bằng điện thoại của tôi.
Cô ấy đang chăm chú nhìn vào điện thoại.
Còn tôi chăm chú nhìn cô ấy.
Tôi cảm thấy cô ấy thực sự xinh đẹp.
Cô ấy hỏi tôi về chuyện giữa Phạm Băng Băng và tôi, nhưng tôi không nhớ gì cả. Tôi chỉ muốn mãi nhìn cô ấy như thế này.
Cô ấy lại nói những lời trêu chọc đó với tôi lần nữa.
Tôi thực sự không thể làm gì được.
Tôi mạnh bạo hôn cô ấy rồi bế cô ấy lên lầu.
Ngay khi có được cô ấy, tôi đã quyết định rằng mình phải cưới cô ấy.
6
Nhưng Dương Liễu vẫn nhất quyết ký hợp đồng với tôi.
Tôi biết cô ấy thích tiền, và tôi cũng biết rằng cô ấy không hề yêu tôi, thậm chí không thích tôi.
Tôi không dám nói trực tiếp với cô ấy vì sợ cô ấy sẽ bỏ trốn.
Tôi bình tĩnh phân tích và biết rằng tôi không có chút hấp dẫn nào với cô ấy. Nếu phải nói, có lẽ chỉ có vóc dáng và tiền bạc của tôi mới thu hút được cô ấy.
Đơn giản thôi, tôi sẽ sử dụng hai cái này.
Tôi đã đê tiện nói dối cô ấy, làm theo những gì cô ấy nói để theo đuổi Phạm Băng Băng.
Lại cho cô ấy rất nhiều tiền.
Vậy là tôi đã nuôi cô ấy được hơn bốn tháng.
Chỉ có trời mới biết tôi đã hạnh phúc thế nào trong suốt thời gian đó.
Chỉ cần ở bên cô ấy, lắng nghe cô ấy ríu rít trò chuyện, nghe cô ấy thuyết giảng, nhìn cô ấy chống nạnh, trừng mắt hay mỉm cười, tôi đều cảm thấy rất hạnh phúc.
Tôi đã chuẩn bị để tỏ tình với cô ấy.
Tôi không ngờ Phạm Băng Băng lại đột nhiên trở về, cũng không ngờ Dương Liễu lại đột nhiên nói muốn rời xa tôi.
Khi cô ấy gửi tin nhắn cho tôi, lần đầu tiên tôi thấ hoảng sợ như vậy, liên tục chỉnh sửa tin nhắn, tự hỏi tôi nên thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy như thế nào cho phải.
Nhưng Dương Liễu không cho tôi thời gian.
Tôi bỗng nhận được ngày càng nhiều phong bì và chỉ trong nửa tháng, tôi đã nhận về được gần nửa triệu.
Tôi tức quá.
Dương Liễu thật sự đã bỏ chạy.
Cô ấy đã đi du học.
Nhưng tôi nghĩ đó là lỗi của tôi.
Là vì tôi đã không nói rõ ràng trước, không cho cô ấy đủ cảm giác an toàn.
Cô ấy chưa bao giờ có được cảm giác an toàn.
Tôi đuổi theo cô ấy, đợi gần căn hộ của cô ấy.
Dùng tiền để chuyển đến căn hộ của cô ấy, quyến rũ cô ấy bằng đồ ăn, quyến rũ cô ấy bằng nhan sắc và quyến rũ cô ấy bằng tiền.
Cô ấy muốn gì tôi cũng có.
Tiền đề là cô ấy chỉ có thể là của tôi.
Tôi sẽ sử dụng mọi nguồn lực tài chính, nhân lực và vật lực của mình để có được cô ấy.
Và sau đó giữ cô ấy trong tay cho đến hết cuộc đời.
Chỉ cần tôi không buông tay, tôi nghĩ một ngày nào đó cô ấy sẽ yêu tôi nhiều như tôi yêu cô ấy.