Sáng hôm , bầu trời cơn mưa gột rửa trở nên trong vắt, nắng vàng như rót mật xuống sân trường. Việt Bân đến lớp sớm hơn thường lệ. Chàng trai nhỏ cẩn thận lấy chiếc áo khoác đồng phục giặt sạch và ủi phẳng phiu từ tối qua khỏi cặp, đặt gọn gàng ngăn bàn. Mùi bột giặt nhà thoang thoảng dịu nhẹ, át chút mùi hương nắng gió đặc trưng của Lãng Nghệ, nhưng cảm giác ấm áp tối qua dường như vẫn còn vương đó đầu ngón tay em.
Lớp học dần đông đủ. Tiếng , tiếng kéo ghế loạch xoạch tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của buổi sáng. Việt Bân cúi đầu sách, cố gắng duy trì vẻ ngoài bình thản nhất thể, dù tai em vẫn luôn nhạy bén bắt lấy tiếng bước chân quen thuộc ngoài hành lang.
"Này, trả nợ cho mày đây!"
Một hộp sữa dâu lạnh ngắt bất ngờ áp sát má Việt Bân khiến bé giật nảy . Lãng Nghệ hì hì, mái tóc rối vì chạy từ bãi gửi xe lên, trông tràn đầy sức sống. Không đợi mời, thản nhiên kéo ghế ngược , đối diện với bàn của em, hai tay khoanh đặt lên thành ghế.
"Cảm ơn..." Việt Bân nhận lấy hộp sữa, cảm giác lạnh thấm lòng bàn tay, làm dịu cái nóng đang âm ỉ bốc lên gương mặt trắng ngần.
"Áo tao ?" Anh hếch cằm về phía ngăn bàn của em.
Việt Bân vội lấy chiếc áo đưa cho đối phương: "Tao giặt , cảm ơn mày chuyện tối qua."
Lãng Nghệ nhận lấy áo, cất ngay mà đưa lên mũi hít một thật sâu mặt bao nhiêu , nhướn mày: "Thơm thế? Mày dùng nước xả gì đấy? Thơm hơn hẳn mấy cái mùi nồng nặc tao dùng ở nhà."
Hành động tự nhiên đến mức đường đột đó của làm Việt Bân hình. Chàng trai nhỏ lắp bắp, mặt đỏ lựng: "Thì... thì nước xả bình thường thôi. Mày đừng làm trò đó ở đây, ."
Lãng Nghệ khoái chí, đôi mắt híp thành hình bán nguyệt: "Người thì ? Bạn bè mượn đồ của , khen thơm một câu cũng ? Bân, mày nhát quá đấy."
Việt Bân đáp, em chỉ cúi đầu cắm ống hút hộp sữa dâu. Vị ngọt lịm lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng dường như hôm nay nó ngọt đến mức khiến lòng em thắt . Cậu bé lén mặt qua hàng mi dài. Anh đang tán gẫu với mấy đứa bạn trong đội bóng rổ, thỉnh thoảng vỗ vai , đập tay .
Em nhận , Lãng Nghệ giống như một khối nam châm, luôn thu hút về phía . Còn em, chỉ là một mẩu sắt nhỏ bé, âm thầm hút vòng xoáy mà cách nào thoát , cũng chẳng dám tiến quá gần.
Giờ học Toán hôm đó, thầy giáo giao một loạt bài tập nâng cao. Trong khi Việt Bân nhanh chóng thành thì phía , tiếng thở dài của Lãng Nghệ cứ vang lên đều đặn. Anh vò đầu bứt tai, cây bút chì xoay tít ngón tay một cách thiếu kiên nhẫn.
Bỗng nhiên, một mẩu giấy nhỏ vo tròn ném nhẹ lên bàn em. Việt Bân mở , bên trong là nét chữ rồng bay phượng múa: "Cứu tao với! Câu 3 như chữ tượng hình . Mày giải xong ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/duoi-hien-nha-cho-nang/vi-ngot-chom-no.html.]
Chàng trai chuyên văn khẽ mỉm — một nụ hiếm hoi mà chỉ khi lưng với , em mới dám lộ . Việt Bân lời giải vắn tắt một tờ giấy khác, giả vờ làm rơi bút để nghiêng đưa cho .
"Mày đúng là cứu tinh của đời tao!" Anh thì thầm, ánh mắt lấp lánh niềm vui em.
Giờ chơi, khi Việt Bân định lên thư viện như khi thì Lãng Nghệ đột ngột nắm lấy quai cặp của em kéo : "Đi thư viện làm gì mãi thế? Ra sân bóng với tao , hôm nay tao chỉ mày ném rổ."
"Tao chơi, với chỗ đó đông lắm." Việt Bân tìm cách từ chối.
"Thì tao mới bảo là tao chỉ cho mày." Lãng Nghệ để em kịp phản ứng, cứ thế nắm lấy bàn tay bé, kéo dọc hành lang.
Lần là cổ tay, mà là bàn tay. Bàn tay to lớn, bao trọn lấy bàn tay gầy gò của em. Cảm giác da thịt chạm giữa thanh thiên bạch nhật khiến tim Việt Bân như nhảy khỏi lồng ngực. Em rút tay , nhưng sức mạnh và sự kiên quyết của khiến trai nhỏ chỉ thể lủi thủi bước theo , bóng lưng rộng lớn của chắn hết cả tầm phía .
Ra đến góc sân tập vắng , Lãng Nghệ mới buông tay . Anh nhặt quả bóng lên, xoay xoay đầu ngón tay em:
"Bân , tao thấy mày lúc nào cũng lủi thủi một . Mày thấy chán ?"
Việt Bân im lặng một lúc đáp nhỏ: "Tao quen . Một cũng mà, phiền đến ai."
Lãng Nghệ bỗng bước gần, thu hẹp cách giữa hai xuống còn đầy hai gang tay. Anh cúi xuống, thẳng mắt em, giọng trở nên nghiêm túc một cách lạ thường:
" từ giờ tao ở đây , mày cần 'quen' với việc một nữa . Sau gì cứ ới tao một tiếng, ?"
Gió mùa hè thổi qua, làm tung bay những sợi tóc mai trán Việt Bân. Trong khoảnh khắc , em thấy thế giới xung quanh như tĩnh lặng , chỉ còn thấy tiếng gió, tiếng tim đập, và lời hứa chân thành của trai mặt.
Cậu bé tự hỏi, liệu lời sức nặng thế nào đối với một kẻ đơn phương như em ? Hay đó cũng chỉ là một sự t.ử tế bộc phát của một vốn dĩ bụng với cả thế giới?
"Này, đực đó làm gì? Cầm lấy bóng !"
Quả bóng cam ném tới, Việt Bân luống cuống đón lấy. Buổi trưa hôm đó, nắng gắt hơn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng đầu tiên em thấy sân bóng rổ còn là một nơi quá ồn ào đáng sợ nữa. Bởi vì ở đó, một đang kiên nhẫn nắm tay em, chỉ em cách ném bóng rổ, và cũng vô tình ném luôn một tia hy vọng trái tim vốn dĩ khép kín bấy lâu nay.