Đừng Tham Lam Đồ Không Phải Của Mình - Chương 1: Dùng một thỏi son kiểm tra ra được chồng đã ngoại tình rồi
Cập nhật lúc: 2025-03-19 10:50:43
Lượt xem: 931
[FULL] Đừng Tham Lam Đồ Không Phải Của Mình
Tác giả: Mưa bụi cả đời
Edit: Yêu Phi
☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★
Thực tập sinh mà tôi từng hướng dẫn đã có thai với chồng tôi.
Tiền của tôi, đàn ông của tôi, thành quả học thuật của tôi, cô ta đều muốn!
Cô ta còn lén lút bỏ thuốc tôi, muốn chụp ảnh không đứng đắn của tôi!
Tôi tương kế tựu kế, chuẩn bị một vở kịch lớn cho bọn họ.
1
Lần đầu tiên phát hiện ra điều bất thường, là mùi sữa tắm trên người đàn ông.
Ở nhà chúng tôi, tôi dùng sữa tắm, còn anh ta dùng xà phòng, hãng và mùi hương cố định, vì vậy, hôm đó vừa về đến nhà, anh ta đến gần hôn tôi, tôi liền phát hiện ra.
"Hôm nay anh tắm ở ngoài à?"
"Ừ, anh bị dính phân chim, sợ mùi đến em nên anh đã tắm ở trường học rồi mới về."
Tôi cười, ánh mắt nhanh chóng lướt qua mặt anh ta.
Anh ta quá bình tĩnh.
Thế là tôi nói đùa, may giờ đang không ở quê anh ta, nếu không gặp phải chuyện này, phải đi xin "gạo trăm nhà" để nấu "cơm trăm nhà" mới xua đuổi được vận xui.
Đến tối, trước khi tắm, tôi lôi quần áo anh ta vứt trong máy giặt ra, ngửi đi ngửi lại, không phát hiện ra mùi gì ngoài mùi sữa tắm.
Một người đàn ông, từ sáng ra khỏi nhà đến tối về nhà, phải tiếp xúc với bao nhiêu người, sao có thể không có chút mùi thuốc lá, mùi nước hoa, mùi mồ hôi, mùi thức ăn?
Tôi lại cẩn thận lật xem quần áo của anh ta.
Một người đàn ông trưởng thành bình thường mỗi ngày rụng khoảng 50 cọng tóc, cổ áo là nơi dễ bẩn nhất, nhưng chiếc áo này của anh ta lại không có một sợi tóc nào!
Sạch sẽ như thể vừa thay trước khi về nhà.
Tối hôm đó, anh ta cực kỳ “mạnh”, tôi chợt nhớ đến hai từ: trả bài.
Trong lòng tôi hơi ghê tởm, tôi mắc bệnh sạch sẽ, dù chuyện này chưa chắc chắn nhưng toàn bộ thời gian làm, tôi như ăn phải ruồi chết.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
“Vợ à, hôm nay em có vẻ không được vui.” Sau khi xong việc, Triệu Chính Vũ ôm tôi từ phía sau: “Em lại nghe thấy điều gì đó khi trị liệu cho khách hàng à?”
Tôi khẽ "Ừ" một tiếng.
Với ngành của tôi, nhiều người nghĩ chúng tôi có tâm hồn trong sáng, giống như hoa lan thơm ngát giữa thung lũng. Thực tế, ngày nào chúng tôi cũng phải đối mặt với những người có vấn đề về tâm lý.
Như câu nói "Khi bạn nhìn vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại bạn", những con quái vật nhỏ trong lòng khách hàng, ít nhiều đều phản chiếu vào tâm trí chúng tôi, trở thành những con quái vật mới.
Phần lớn thời gian, chúng tôi có thể tự điều chỉnh, nếu không được thì tìm đồng nghiệp giúp đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dung-tham-lam-do-khong-phai-cua-minh/chuong-1-dung-mot-thoi-son-kiem-tra-ra-duoc-chong-da-ngoai-tinh-roi.html.]
“Lần này là một ca ngoại tình lâu năm.” Tôi buột miệng nói: “Người đàn ông kia nổi tiếng đào hoa, trước đây lén lút ngoại tình, sau đó bị vợ phát hiện, cuối cùng đưa luôn người phụ nữ bên ngoài về nhà.”
“Người vợ đó, cũng chính là khách hàng của em, cô ấy rất đau khổ.” Tôi lật người, nhíu mày: “Anh nói xem, tại sao đàn ông các anh lại đa tình như vậy?”
“Em đang đánh đồng tất cả đấy!” Triệu Chính Vũ véo nhẹ vào eo tôi: “Không phải đàn ông nào cũng đa tình! Việc có đa tình hay không phụ thuộc vào giới hạn đạo đức của họ.”
“Có người không có giới hạn đạo đức, thấy ai cũng muốn chiếm đoạt; có người, ví dụ như chồng em, giới hạn đạo đức rất cao, người đầu tiên và cũng là người cuối cùng của anh ấy chính là em.”
Tôi không nhận ra bất kỳ vấn đề gì từ biểu cảm của anh ta.
Không nhận ra vấn đề là chuyện bình thường, nhận ra mới là bất thường. Là phó giáo sư khoa Toán tại đại học, một người đàn ông thuần kỹ thuật, riêng về chỉ số IQ, anh ta đã áp đảo tôi.
2
Tôi và Triệu Chính Vũ quen nhau từ thời còn đi học.
Cả hai chúng tôi đều học liên thông từ cử nhân lên thạc sĩ, tôi học ngành Tâm lý học, còn anh ta học ngành Toán. Lúc chúng tôi yêu nhau, mọi người đều nói chúng tôi là sự kết hợp giữa mạnh mẽ và mạnh mẽ, sự va chạm giữa lý trí và lý trí.
Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, chúng tôi kết hôn như một điều hiển nhiên.
Anh ta giảng dạy tại trường, hướng dẫn sinh viên đại học, vừa làm vừa học tiến sĩ; còn tôi, với sự hỗ trợ của người hướng dẫn và tài chính từ cha mẹ, đã mở một văn phòng tư vấn tâm lý.
Tôi chuyên về Tâm lý học ứng dụng, thôi miên là một nhánh của Tâm lý học ứng dụng.
Tâm lý học trong nước phát triển muộn, trước đây, đừng nói là thôi miên, đến tâm lý học cũng bị mọi người bài xích, luôn cảm thấy đây là việc lừa đảo.
Giai đoạn đầu của công ty rất khó khăn, sau này mới dần dần tốt lên, rồi sau đó, tôi đã thực hiện một số vụ lớn, tôi mới có chút tiếng tăm trong ngành.
3
Tiếng tăm ấy thoạt nhìn có vẻ rất viển vông nhưng thực tế lại mang lại rất nhiều lợi ích.
Doanh thu của công ty tăng vọt.
Có câu nói thế này: “Cảm giác an toàn của phụ nữ không phải do đàn ông mang lại, mà là do tiền mang lại.”
Vì kiếm được nhiều tiền nên địa vị của tôi trong gia đình cũng cao hơn, cảm giác an toàn cũng nhiều hơn, tôi gần như chắc chắn Triệu Chính Vũ sẽ không ngoại tình, thế nhưng, thực tế lại là một cú tát trời giáng…
Ngày thứ hai sau khi phát hiện ra điều bất thường, anh ta đón tôi tan làm, vẫn ôm tôi như thường lệ.
Vì chuyện quần áo nên trong lòng tôi đã có nghi ngờ, khi nhìn thấy quần áo của anh ta quá sạch sẽ, tôi đã không ngần ngại nhét một thỏi son vào túi áo khoác của anh ta.
Sau đó, tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vui vẻ đi ăn tối với anh ta ở nhà hàng.
Trong lúc ăn tối, anh ta có một lần đi vệ sinh mất tới mười phút, sau khi quay lại, sắc mặt anh ta không được tốt lắm.
“Sao vậy?”
“Không có gì, trường có chút việc.”
“Cần về trường không?”
“Không cần, mai xử lý cũng được.”
Quả là hai diễn viên trời sinh, tôi diễn vai “hoàn toàn không biết gì” một cách hoàn hảo, còn anh ta thì hết sức nhập tâm với vai “gặp chuyện phiền lòng trong công việc”.
Sau khi về nhà, anh ta cởi áo khoác, cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh tắm, tôi sờ túi áo khoác của anh ta, thỏi son đã biến mất.