Đúng rồi đúng rồi, các người là đối thủ không đội trời chung - 8
Cập nhật lúc: 2025-12-12 06:25:32
Lượt xem: 441
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
23
Rửa mặt xong bước thì thấy Tống Triết .
Tôi ló đầu quanh, thấy đang trong một góc tối phía xa.
Ánh lửa lập loè trong bóng đêm, Tống Triết đang hút thuốc.
Vết thương còn lành mà hút cái gì?
Tôi tới, ngẩng đầu : "Thối quá."
Gương mặt trong tối rõ, nhưng giọng mang ý : "Vậy mà còn cố gần để ngửi?"
Tôi: "......"
Tôi trợn mắt, giật điếu t.h.u.ố.c khỏi tay , tàn t.h.u.ố.c nóng quẹt lòng bàn tay : "A..."
"Bỏng ?" Tống Triết lập tức thẳng, nắm lấy tay .
Trời tối rõ, kéo về phòng, bất đắc dĩ: "Cậu vứt thì vứt, cần gì tay?"
Chỗ bỏng đó chẳng tính là gì, nhưng thấy nhíu mày lo lắng, nhịn hỏi: "Tôi bỏng tí xíu thôi, gấp ?"
Bước chân khựng , ngẩng lên một thoáng.
Tưởng sẽ trả lời, nhưng chỉ im lặng.
Hắn lấy thuốc, cúi đầu bôi cẩn thận.
Tôi đỉnh đầu : "Nhẹ thôi, đau."
Lòng bàn tay lập tức cúi xuống thổi nhẹ.
Ngón tay khẽ co , tim đập mạnh hơn: "Tống Triết."
Hắn ngẩng đầu, ánh đèn rơi mắt , trong đó là bóng dáng .
Tôi còn kịp thì đưa tay lên, ngón cái khẽ lướt qua môi : "Về phòng ."
Tôi lúc mới nhớ vẫn còn đang hình.
Tôi gật đầu, định rút tay nhưng kéo .
Hắn thẳng, cúi mắt , chậm rãi cong khoé môi: "Nói gì thì cũng tuyệt giao."
Tôi: "......"
Tôi giật tay về thật nhanh, mắng một câu: "Đồ thần kinh."
tâm trạng kỳ lạ mà bay bổng, khiến bối rối.
Tôi lưng , từ bóng phản chiếu cửa kính thấy chính đang mím môi nén , còn phía là ánh mắt Tống Triết vẫn dõi theo rời.
24
Chương trình mỗi tập là du lịch hai ngày một đêm ở một nơi.
Tiến độ nhanh, điểm tham quan nhiều, hai ngày mệt đến mức trời tối ngủ say, còn chẳng nhận thời gian trôi nhanh thế nào.
Ở sân bay, đạo diễn thu thiết thanh toán chúng : "Vậy hẹn gặp tuần .”
Mỗi về một thành phố khác, ai nấy tạm biệt tại sân bay.
Tôi lấy điện thoại định gọi cho quản lý, nhưng thông báo Weibo làm chú ý.
Tôi mở , và thấy hai ngày nay với Tống Triết vẫn còn hot search.
#TốngTriếtTạQuyếtquanhệthật#
#CamerachươngtrìnhĐiXemThếGiớiquá thiếu#
#Aiđidulịchmàyêuđươngtôikhôngnói#
Tôi: "......"
Bình luận còn náo nhiệt hơn:
[Chương trình ơi, 360 độ , bỏ mấy cảnh ai chịu trách nhiệm ?]
[Tạ Quyết đừng mạnh miệng nữa!]
[CP Chuỗi Lửa là thật đó!!!]
[Tạ Quyết, còn cãi kiểu gì nữa ?]
Tôi lạnh mặt tắt điện thoại.
Không gì để cãi cả.
Mặt cũng đau...
"Tạ Quyết?" Tống Triết kéo vali đến: "Đi thôi."
"Ừ."
Trên máy bay chúng ngủ mấy tiếng, im lặng câu nào.
Xuống máy bay thì quản lý của Tống Triết và Lưu đợi.
Cả hai qua giữa chúng , ánh mắt vô cùng đáng nghi.
Anh Lưu ghé định gì, nhỏ giọng chặn : "Chưa , , đừng nghĩ nhiều."
Lưu ca: "!!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dung-roi-dung-roi-cac-nguoi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/8.html.]
Anh đè giọng xuống: "Cái mà cái mà cái nọ? Cậu đùa ?"
Tôi: "......"
Trước khi lên xe, vẫy tay với Tống Triết: "Chuỗi lửa. Đừng để đứt."
Không ngờ tiến thẳng đến xe chúng : "Tôi cùng."
Quản lý , Lưu, và : "......"
Hắn : "Không chuyện ?"
Thế là theo chúng về tận nhà .
Anh Lưu cửa nhà , run run: "Ờm… cẩn thận paparazzi chụp."
Tôi: "......"
25
Về đến nhà, đá giày trong, còn Tống Triết vẫn ở cửa nhúc nhích.
Tôi nghi ngờ liếc một cái: "Vào chứ."
Tống Triết : "Cậu chỉ một đôi dép."
Tôi: "......"
Tôi gãi mặt, chạy phòng ngủ lấy đôi dép lông hình khủng long đưa cho .
"Cậu cái gì?"
Tống Triết lắc đầu, nhưng nụ mặt vẫn đổi.
Chúng cùng xuống sofa, nhất thời ai cũng im lặng.
Tôi vò nhẹ ngón tay, nên mở miệng thế nào.
"Tạ Quyết."
Tống Triết là lên tiếng . Tôi ngẩng đầu , khẽ hít một : "Tôi thích ."
Tôi sững : "......"
Hắn đưa tay móc lấy ngón út của : "Tôi cảm thấy vụ t.a.i n.ạ.n kỳ lạ."
"Giống như thành một khác, làm sợ đúng ?”
Ngón cái ấm áp của lướt lên, thêm một ngón nữa, hai ngón chậm rãi trượt từ đầu ngón tay xuống tận lòng bàn tay, nhẹ nhàng ôm lấy.
"Cậu khi đất, đau đến chẳng còn ở , m.á.u chảy đầy , nghĩ gì ?"
"Tôi nghĩ đến ."
Tim lệch nhịp một cái. Tôi giật ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt đen sâu mất tiêu cự, như đang nhớ .
"Đầu óc là và hối hận."
"Hối hận vì bản nhát gan."
"Hối hận vì chọn cái cách , cái phận để thu hút sự chú ý của ."
Tống Triết , khóe mắt đỏ: "Tôi còn nghĩ, thì xong , đáng đời thôi, c.h.ế.t Tạ Quyết chắc còn chẳng thèm đến một cái."
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y : "Nói linh tinh."
Vai thả lỏng, dựa sofa, vẫn nắm tay lắc nhẹ: "Tôi thật sự hối hận c.h.ế.t."
"Hồi đó, mắt ai cũng giống như , chẳng ai đặc biệt cả."
Hắn nghiêng đầu : " thì tham lam."
Nói tự bật : "Tôi phát hiện mỗi trêu một câu, sẽ nhảy dựng lên, đáng yêu đến buồn ."
"Thế là chịu nổi, cứ gần , cứ làm bộ khó chịu, chỉ để thêm một chút."
Hắn nhướng mày với : "Rõ ràng là khá hiệu quả."
Tôi nghẹn lời: "Nên là não khi đó bình thường đúng ."
Tống Triết bật : "Nên mới là hối hận còn gì..."
Hắn kéo tay lên, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay: "Tôi sợ tỉnh nữa, sợ thấy nữa."
Cảm giác bỏng rát nơi bàn tay lan thẳng tim, chua căng.
"Vì khi tỉnh , giả bộ nữa."
"Muốn gặp mỗi ngày."
"Muốn gọi mỗi ngày."
Tống Triết dậy, buộc ngẩng đầu .
Hắn cúi xuống, để hai ánh mắt ngang : "Bạn trai."
Hơi thở quấn trong cách chỉ một gang tay. Trong mắt Tống Triết là cảm xúc còn , như van nài, như cổ vũ.
Tôi nâng cằm, rút nốt phần cách cuối cùng: "Được thôi."
(Hoàn)