Đúng rồi đúng rồi, các người là đối thủ không đội trời chung - 7

Cập nhật lúc: 2025-12-12 06:25:08
Lượt xem: 296

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

21

 

 

Bình luận:

 

 

[Duyên phận tới thì ai cũng chặn nổi ha ha ha ha!!]

 

 

[Miệng Tạ Quyết chịu nhận, chứ trong lòng chắc là vui c.h.ế.t, với làm trái quá trời~]

 

 

[Trời ơi nó còn xách vali cho Tống kìa, c.h.ế.t.]

 

 

[Ha ha ha ha lúc thấy một cái giường mặt thằng nhỏ méo luôn.]

 

 

[Lại ăn vạ? Lại? Ha ha ha ha ha Tống giờ ăn vạ ít nhỉ?]

 

 

[Muốn xót cho~~ Tống, gì với nữa .]

 

 

[Aaaaaa!!!! Chạm đúng !!!!!]

 

 

[Đệt! Hai đều đơ luôn, chắc chắn là chạm !!]

 

 

[Cái góc trời!!! Mau xoay camera coi cho rõ!!!]

 

 

[À, suýt đụng thôi?]

 

 

[Miệng cứng thôi mà.]

 

 

[Anh Tống, quen quá !!!]

 

 

[Tạ Quyết tự nhiên vui nữa kìa.]

 

 

22

 

 

Sáng hôm , tiếng chuông từ vang lên, khiến phát bực, trùm chăn kín mít.

 

 

Mẹ nó, hậu quả của việc emo nửa đêm là ngủ đủ.

 

 

Tôi tự mắng , bực bội đá một phát bên cạnh: "Tắt báo thức !"

 

 

"A." Tống Triết bất đắc dĩ: "Đạp mạnh như luôn hả? Không báo thức của , tiếng từ bên ngoài đó."

 

 

Tôi chui sâu hơn chăn, Tống Triết bật , vỗ nhẹ lên chăn: “Để xem."

 

 

gần như ngộp thở trong chăn cũng ngủ .

 

 

Tôi: "......"

 

 

Phiền c.h.ế.t .

 

 

Tôi bật dậy xuống giường, xỏ đại đôi dép ngoài, mặt còn rửa.

 

 

Vừa cửa thấy các khách mời khác cũng mắt sưng mặt phồng, lừ đừ ngái ngủ.

 

 

Trừ Tống Triết, cũng mặc đồ ngủ, nhưng thần sắc tỉnh táo, tóc rối kiểu cố ý, một tay đút túi, khác hẳn đám xác sống còn .

 

 

Tôi: "......" Làm màu.

 

 

Đạo diễn dùng loa hét: "Ai đến thì bữa sáng."

 

 

Tôi lạnh trong lòng, gọi dậy sớm như chỉ vì đồ ăn?

 

 

Rồi đầu, dép lê lẹp xẹp chạy thẳng tới chỗ đạo diễn.

 

 

Mấy còn sững sờ vài giây cũng ùa theo.

 

 

Vừa chạy thở hồng hộc, đến nơi thì ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt.

 

 

Menu buổi sáng còn phong phú nữa.

 

 

Tôi nuốt nước bọt: "Cho quẩy, sữa đậu nành, với một bánh sữa."

 

 

Nhân viên gói đồ nóng hổi, định lấy thì họ đưa.

 

 

Tôi: "?"

 

 

Đạo diễn tít mắt: "Trả lời đúng mới lấy."

 

 

Cơn quạu sáng sớm của bùng lên: "......"

 

 

Tôi cau mặt rút một tờ câu hỏi, ha ha, !

 

 

Đạo diễn thở dài diễn sâu: "Tiếc quá, xếp hàng nhé."

 

 

Tôi đen mặt về cuối hàng, mùi đồ ăn thơm ngập mũi hành cho mặt càng đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dung-roi-dung-roi-cac-nguoi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/7.html.]

 

 

Tôi đói c.h.ế.t.

 

 

Cuối cùng cũng đến lượt, rút câu hỏi.

 

 

"Trả lời sai!"

 

 

Tôi: "......"

 

 

Tôi sụp đổ: "Tôi ăn nữa......"

 

 

Cả phòng rần rần, miệng ai cũng đầy đồ ăn.

 

 

Tôi xổm một góc kéo tóc, thì mũi ngửi thấy mùi thơm. Ngẩng lên thấy quẩy và sữa đậu nành mặt.

 

 

Ngước thêm chút nữa, là cái mặt mỹ mãn của Tống Triết.

 

 

"Ăn ."

 

 

Tôi ngoảnh : "Đem ."

 

 

Tôi đầu bên nào là cái quẩy dí theo tới đó.

 

 

Tôi phát điên: "Tôi ăn , ớ!!"

 

 

Vô thức nhai hai miếng cái quẩy nhét miệng…ngon thật…

 

 

Ăn quẩy của thì ? Tôi cứ ăn, còn bắt nạt mà.

 

 

Tự thuyết phục xong chìa tay, Tống Triết đưa sữa đậu nành.

 

 

Tôi nhồm nhoàm sai : "Đi, lấy thêm bánh sữa."

 

 

Tống Triết .

 

 

Tôi ăn, nhưng cứ thấy ai đó . Quay qua thì cả đám đang .

 

 

Tôi: "......"

 

 

"Sao?"

 

 

Mọi đồng loạt lắc đầu: "Không gì."

 

 

Trang Hoan thêm : "Tống Triết đối với thật đó~"

 

 

Tôi nhai chậm hẳn.

 

 

, chỉ nghĩ thế.

 

 

Sau vụ tai nạn, Tống Triết như biến thành khác.

 

 

Chúng … vốn như ?

 

 

Kỳ lạ đúng ?

 

 

Vậy làm thế để làm gì?

 

 

Lại một câu hỏi lời giải. Miệng nhai nhưng quẩy còn thấy ngon.

 

 

Không đợi Tống Triết với bánh sữa, về nhà trọ .

 

 

Tống Triết hỏi sớm , chỉ ăn no .

 

 

Vừa thấy , đầu loạn lên: rốt cuộc gì?

 

 

Trong lòng bực kinh khủng.

 

 

Tôi dứt khoát mặc kệ.

 

 

Dù chương trình tàn nhẫn, nhưng đúng là một show du lịch thật sự.

 

 

Sau bữa sáng thì bắt đầu chuyến chơi, cảnh như tranh khiến tạm quên phiền não, cầm máy chụp lia lịa.

 

 

Tống Triết thì lúc nào chen đến gần , mặc kệ , thèm câu nào.

 

 

Có vẻ nhận sự khó chịu của , cũng im lặng.

 

 

Tưởng làm phiền thì sẽ dễ chịu hơn, nhưng .

 

 

Tôi thà đến quấy còn hơn.

 

 

Tối rửa mặt xong gương: "Tạ Quyết, mày tiêu ."

 

 

Loading...