Đúng rồi đúng rồi, các người là đối thủ không đội trời chung - 5

Cập nhật lúc: 2025-12-12 06:23:41
Lượt xem: 350

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13

 

 

Tôi xổm bên vệ đường, đúng tương tác với camera, nhưng đầu óc kiểm soát mà nghĩ đến Tống Triết.

 

 

Tống Triết vụ t.a.i n.ạ.n thì kỳ quái vô cùng, giờ thì sự kỳ quái đó bắt đầu truyền sang .

 

 

Tôi "khà" một tiếng vò đầu.

 

 

"Tạ Quyết." Tôi thấy tên liền ngẩng đầu, cách mấy bước là Tống Triết đang khom lưng thở dốc, ngẩng lên , đôi mắt cong cong: "Tôi đến ."

 

 

Tôi: "......Ồ."

 

 

Hắn hít sâu điều chỉnh thở, bước gần đưa tay : "Đi nhé?"

 

 

Tôi đảo mắt, đập tay , chống gối bật dậy.

 

 

Rồi trời đất tối sầm...

 

 

Tôi cúi và đ.â.m thẳng lòng Tống Triết.

 

 

"Cẩn thận." Bờ vai giữ chặt, mùi hương quen thuộc bao phủ lấy , khiến vô thức nín thở.

 

 

Vừa thấy sáng lập tức thoát khỏi lòng , mặt vô cảm : "Dẫn đường."

 

 

Tống Triết bật , chìa tay cúi : "Mời."

 

 

Tôi lười quan tâm ...

 

 

lúc ngang vẫn nhịn mà lẩm bẩm: "Làm màu."

 

 

Sau lưng, tiếng lớn của Tống Triết vang lên đuổi theo .

 

 

Bình luận:

 

 

[Vậy Tạ Quyết, bảo đợi lên show để là…đợi xem hai ôm hả?]

 

 

[Aaa Tạ Quyết bực bội đáng yêu quá trời.]

 

 

[Trời ơi từ lúc gặp Tạ Quyết, nụ của Tống Triết tắt một giây. Tôi hít cặp thật .]

 

 

[Aaaa thật sự Tống Triết chạy đến mà tim cũng rung theo luôn.]

 

 

[Tống Triết Tạ Quyết mù đường nên cố ý đến tìm , mất.]

 

 

[Ủa Tống Triết bắt taxi từ đầu?]

 

 

[Bạn lầu , chắc chắn là để tiết kiệm tiền gom taxi chung với Tạ Quyết.]

 

 

Người đúng thật, Tống Triết đưa lên xe buýt tàu điện, mà chọn bắt taxi.

 

 

Tôi nhét 30 tệ trong túi tay : "Lát nữa mà đủ tiền thì tự lo, mặc kệ."

 

 

Hắn bảo .

 

 

Hai đứa cùng lên xe, im lặng suốt quãng đường.

 

 

Tôi thì chằm chằm đồng hồ tính tiền, sợ nó nhảy quá 60.

 

 

Xuống xe, đồng hồ dừng ở 52 tệ, thở phào như thoát nạn.

 

 

Tống Triết , nghiến răng đá một cái, nhẹ nhàng.

 

 

Nhìn mà phát cáu!

 

 

14

 

 

Đến sân bay thấy đội ngũ chương trình mới yên tâm.

 

 

Sau khi lượt chào các khách mời khác, đều lên máy bay.

 

 

Thấy Tống Triết ngay cạnh , : "......"

 

 

Tống Triết biểu cảm của làm cho bật : "Không cạnh như ?"

 

 

Tôi nhắm mắt, mặt : "Biết ."

 

 

Tống Triết nhẹ, gì nữa, vốn chỉ định nhắm mắt nghỉ một chút, nhưng cơn buồn ngủ do dậy sớm ập đến, bao lâu ngủ mất.

 

 

Chỉ là dựa đầu máy bay thì kiểu gì cũng khó chịu, cổ mỏi đến mức cứ chốc lát tỉnh.

 

 

Cho đến lúc nửa tỉnh nửa mơ thấy Tống Triết khẽ : "Ngủ ."

 

 

Đầu đặt một vị trí thoải mái, yên tâm ngủ tiếp.

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dung-roi-dung-roi-cac-nguoi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/5.html.]

Đến khi mở mắt thì phát hiện đang dựa vai Tống Triết.

 

 

Tôi: "......" Thà mệt c.h.ế.t còn hơn thấy cảnh !!!

 

 

Tống Triết thấy đần mặt, chỉ khóe miệng : "Chảy nước miếng ."

 

 

Hắn giở trò. Tôi đang bực nên mặc kệ luôn.

 

 

Đến khi dậy chuẩn lấy hành lý, nữ khách mời Trang Hoan “Ể?” lên một tiếng: "Tạ Quyết, khóe miệng của ."

 

 

Tôi theo phản xạ quệt một cái, má nó, ướt thật.

 

 

Tôi sống nữa!!!!!

 

 

15

 

 

Cho đến khi đến nơi vẫn thèm để ý Tống Triết.

 

 

Đạo diễn đang chuẩn bối cảnh, còn các khách mời thì tự nghỉ ngơi.

 

 

Tống Triết cứ xán gần , mắng từng câu "Cút" mà vẫn chịu .

 

 

Hắn bất lực: "Sao giận , nhắc ?"

 

 

Tôi nghiến răng: "Cái biểu cảm giở trò của , làm mà tin ."

 

 

Tống Triết làm bộ khoa trương: "Ôi, oan ức cho quá."

 

 

Thấy lười để ý đến, cúi đầu đến gần: "Là sai, đừng giận nữa."

 

 

Tai tê rần, giơ tay day tai: "Tránh xa ."

 

 

Tống Triết còn định thì loa của đạo diễn cắt ngang: "Được . Trạm du lịch đầu tiên của chúng , chính thức bắt đầu!"

 

 

Tôi sơ ý một chút xoa đầu một cái, lúc còn đơ thì Tống Triết mất.

 

 

Tôi nghiến răng trừng theo bóng lưng , ước gì ánh mắt thể b.ắ.n xuyên thành cái lỗ.

 

 

Nghe tiếng “phụt” bên cạnh, sang, thấy Trang Hoan đang nhịn .

 

 

Tôi: "......"

 

 

Tôi thu mặt mày dữ tợn về, cố tìm thể diện, giọng nhạt: "Sao ?"

 

 

Dám .

 

 

Không ngờ Trang Hoan cong mắt, miệng tít: "Không, chỉ là thấy đáng yêu~"

 

 

Tôi: "......"

 

 

Tôi , điều khó trong lòng. Vốn định im lặng, nhưng vẫn nhịn , mặt lạnh bước lên một bước.

 

 

Tôi bất ngờ giơ tay, khiến Trang Hoan giật , đó trong ánh mắt hoảng hốt của cô , đưa tay khoe cơ bắp: "Tôi là đàn ông lực lưỡng."

 

 

Đừng gọi đáng yêu.

 

 

Trang Hoan: "......"

 

 

"Phụt ha ha ha!!" Trang Hoan phản ứng , đến gập cả , các khách mời khác thấy cũng sang.

 

 

Tôi: "......" Có gì buồn ?

 

 

Trang Hoan: "Càng đáng yêu hơn!"

 

 

Tôi: "............"

 

 

Tôi cạn lời bỏ , đầu thấy Tống Triết ở xa.

 

 

Hắn đang cạnh đạo diễn, ông gì đó.

 

 

Hắn nghiêng đầu, vẻ mặt nghiêm túc lắng .

 

 

mặt chẳng , đang chằm  chằm Trang Hoan ở phía , còn đang đỏ mặt.

 

 

Rồi khẽ ngước mắt, tầm mắt rơi đúng , chậm rãi cụp mi, khóe mắt cong lên thành nụ .

 

 

Cười , cái gì mà , coi chừng bố đây đ.ấ.m c.h.ế.t !

 

 

Tôi trừng , giơ nắm đ.ấ.m hăm dọa, đổi là nụ càng dịu dàng hơn của .

 

 

Tôi: "......"

 

 

Không đọ độ lươn, thua.

 

 

Loading...