Đúng rồi đúng rồi, các người là đối thủ không đội trời chung - 1

Cập nhật lúc: 2025-12-12 06:21:04
Lượt xem: 100

Đối thủ đội trời chung của , Tống Triết, nhập viện.

 

 

Tôi chạy suốt đêm đến thăm bệnh, ngờ chụp hình, còn lập tức leo lên hot search.

 

 

Trong video, một thằng đàn ông to xác như mặt đầy hoảng hốt, còn lao tới nắm lấy tay Tống Triết, ánh mắt như vỡ nát.

 

 

Tôi vội vàng đăng bài thanh minh: "Ai mà quan tâm chứ, chỉ quan tâm chuỗi lửa thôi, với cũng nắm tay, là đang lấy điện thoại của mà."

 

 

Cư dân mạng: [Chuỗi lửa gì cơ?]

 

 

Tôi đăng tấm ảnh chụp biểu tượng chuỗi lửa (streak) trong app chat mà chúng duy trì liên tục suốt 1800 ngày: "Liên tục trò chuyện trong 1800 ngày, cái mà đứt thì ai chịu nổi!!”

 

 

Không ngờ thanh minh xong, lên hot search trong đêm: 

 

 

#TốngTriếtTạQuyếtTuyênBố#

 

 

Bình luận top: [Hai đàn ông mà trò chuyện liên tục 1800 ngày? Lại còn bảo là đối thủ đội trời chung? Thôi nhận luôn là yêu cho ?]

 

 

Tôi: "......"

 

 

Đệt?!

 

 

1

 

 

Điện thoại yên lặng như c.h.ế.t.

 

 

Đã 23:03 , kiểm tra mạng định , pin đầy bao nhiêu , mà điện thoại vẫn chẳng lấy một tin nhắn mới, gấp đến mức cứ mở thoát khỏi khung chat với Tống Triết.

 

 

Chỉ còn đúng một giờ cuối cùng, nếu Tống Triết trả lời thì chuỗi lửa sẽ biến mất!

 

 

Càng , biểu tượng chuỗi lửa đỏ au đầu khung chat dường như càng lúc càng nhạt .

 

 

Tuyệt đối .

 

 

Trong khoảnh khắc đó, nỗi hoảng loạn và bất an trong lòng kém gì cái năm đó Tống Triết vượt điểm để nhất khối.

 

 

Cả đời ngay cả việc điểm danh thi chứng chỉ ngoại ngữ còn chẳng kiên trì nổi bảy ngày, thế nên chuỗi lửa trò chuyện suốt 1800 ngày đúng là kỳ tích.

 

 

Không thể đứt! Không thể biến mất!

 

 

Dù để duy trì nó, nhờ cái tên đáng ghét Tống Triết !

 

 

" là c.h.ế.t thật!"

 

 

Đã 23:05 , thật sự chịu hết nổi, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn liên tục:

 

 

[Lên mạng ngay để chửi!]

 

 

[Cảm thấy bản giỏi lắm ? Ảnh đế thì ngon lắm ? Đến chút thời gian trả lời tin nhắn cũng hả?]

 

 

[Hôm nay mà dám để chuỗi lửa đứt, ngày mai cho gãy chân!!]

 

 

Bình thường chỉ cần khiêu khích thế , Tống Triết dù trả lời sáu dấu chấm thì cũng thả cho một dấu chấm câu.

 

 

hôm nay trống .

 

 

Khung chat vẫn dừng ở ngày hôm qua:

 

 

[Tôi: Không hiểu diễn xuất rách nát như lấy ảnh đế.]

 

 

[Ảnh chụp vé xem phim.jpg]

 

 

[Tống Triết: Phá kỷ lục phòng vé cũng một phần công lao của .]

 

 

[Tôi: Cút!!]

 

 

[Tống Triết: Bài mới của cũng khá trừu tượng, xong góp đủ lượt phát tiện tay báo cáo luôn, đừng khách sáo.]

 

 

[Tôi: Bị điên !!!]

 

 

23:08, lôi điện thoại của khỏi danh sách chặn gọi, nối máy, gào lên: "Lên mạng ngay!!"

 

 

"Xin , máy quý khách gọi hiện đang tắt..."

 

 

Tôi: "......"

 

 

Đệt?

 

 

Tôi gọi cho quản lý: "Mười vạn hỏa cấp!"

 

 

Giọng của quản lý run lên: "Cậu làm gì nữa thế?"

 

 

"Cho điện thoại của quản lý Tống Triết!"

 

 

Quản lý: "......"

 

 

Tôi cắt đứt sự im lặng của : "Đừng lãng phí thời gian, bây giờ bắt buộc liên lạc với Tống Triết, trong vòng 40 phút mà thấy thì c.h.ế.t chắc!!"

 

 

Quản lý: "Không cũng dính phết đấy?"

 

 

Tôi tức đến suýt nghẹn, quản lý ý thức nguy hiểm nhanh, ừ một tiếng cúp máy luôn.

 

 

Chưa đến một phút, điện thoại gửi đến.

 

 

"Alô, xin chào?"

 

 

"Tôi là Tạ Quyết, Tống Triết ?"

 

 

Đầu dây bên im lặng hai giây: "Cậu ?"

 

 

Tôi: "?"

 

 

"Biết gì? Mau đưa điện thoại cho , việc gấp."

 

 

Đối phương thở dài: "Bây giờ điện thoại ."

 

 

Nhìn thời gian nhảy sang 23:20, lòng gấp đến phát điên: "Tại ?"

 

 

Hình như bên nghẹn một tiếng: "Cậu gặp t.a.i n.ạ.n xe."

 

 

Tôi sững vài giây: "Điện thoại của chứ?"

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dung-roi-dung-roi-cac-nguoi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/1.html.]

Đối phương: "......?"

 

 

2

 

 

Khi chạy đến bệnh viện thì 23:50.

 

 

Thang máy từ tầng 23 chạy xuống, mỗi tầng đều dừng một , liếc thời gian lập tức lao sang cầu thang thoát hiểm.

 

 

Cả đời , bạn từng vì ai mà liều mạng như thế .

 

 

Khi thở như chó, tay chân mềm nhũn đẩy cửa thang bộ tầng mười , câu bỗng trôi ngang qua đầu.

 

 

23:55, chạy khắp khu nội trú tìm phòng.

 

 

23:56, lao phòng bệnh của Tống Triết, nhào tới giường , mắt chỉ thấy cái điện thoại đặt cạnh tay.

 

 

23:57, má nó! Điện thoại tắt ngúm.

 

 

Tôi trợn mắt khuôn mặt đang nhắm nghiền mắt của Tống Triết trong 0.1 giây, đó rút nhanh cục sạc dự phòng từ túi quần, rút sạc điện thoại cắm cho .

 

 

23:58, điện thoại khởi động, khởi động, khởi động, khởi động.

 

 

Tròn một phút, nó cứ im ở màn hình logo.

 

 

"C.h.ế.t thật!" Tôi nhịn quát lên, "Kiếm nhiều tiền như mua cái điện thoại ngon tí , bật máy gì mà lâu chứ.”

 

 

Quản lý ở bên cạnh há miệng: "......"

 

 

"Điện thoại xịn mấy cũng chịu nổi xe cán, nó lên nguồn nổi là may lắm ." Giọng khàn từ bên cạnh truyền đến, quen thuộc một cách đáng ghét.

 

 

Tôi rảnh , đợi máy lên nguồn xong là lập tức nắm tay ấn mở bằng vân tay, nhảy khung chat gửi cho một tin bất kỳ.

 

 

Vừa gửi xong, 00:00.

 

 

Chuỗi lửa đỏ rực vẫn còn nguyên.

 

 

Tôi thở phào một , bệt xuống ghế bên cạnh, ngước mắt Tống Triết.

 

 

Khà, trông t.h.ả.m phết.

 

 

Tay chân đều quấn băng, vết thương mặt dù xử lý nhưng vẫn khủng khiếp, đúng y như quản lý điện thoại, nghiêm trọng đến mức nguy hiểm nhưng cũng chẳng nhẹ.

 

 

Tầm hướng lên, bắt gặp ánh mắt đang khẽ rũ xuống , đột nhiên nghẹn lời.

 

 

Bình thường gặp là châm chọc hoặc móc , lúc nào cũng chậm rãi mà phản đòn , từng thấy bộ dáng chật vật như .

 

 

Hắn nhếch môi, đau đến mức "xì" một tiếng: "Xót ?"

 

 

Tôi: "......"

 

 

Cái cảm giác khó chịu và buồn bực trong lòng cắt đứt ngay lập tức, miệng nhanh hơn não đáp ngay: "Đừng nữa, quá xí."

 

 

Nghe xong, Tống Triết ngửa đầu sâu hơn, yết hầu cái cổ dài trượt lên trượt xuống, lông mi khẽ run đôi mắt cong.

 

 

"Cười cái gì..." Tôi còn kịp mắng thì thấy nhíu mày ôm bụng.

 

 

Tôi giật lùi hai bước: "Gì đấy, định ăn vạ ?”

 

 

Tống Triết nhăn mặt mà vẫn bật , giọng yếu đến đứt quãng: "Cậu đừng chọc nữa là ."

 

 

 

Tôi: "......"

 

 

Tôi chần chừ quản lý của : "Kiểm tra não ?"

 

 

Quản lý: "......"

 

 

Nhìn Tống Triết đến rơi nước mắt đau đến vã mồ hôi lạnh, quản lý bấm chuông gọi y tá: "Cậu mới tỉnh, đừng kích động."

 

 

Tôi cũng gật đầu theo, ánh mắt mang theo ý của Tống Triết cứ dán lên mặt , nhịn trừng : "Nhìn cái gì, thấy trai bao giờ ?"

 

 

Tống Triết , nổi cả da gà, chịu hết nổi, dậy tính ngoài: "Thôi , đây."

 

 

Cổ tay một bàn tay ấm áp giữ chặt, đầu thấy bàn tay tái nhợt của , ngước lên thì rơi đôi mắt đen thẫm.

 

 

"Tạ Quyết, ngày mai còn đến thăm nữa ?"

 

 

Trong thoáng chốc cảm giác t.a.i n.ạ.n xe là .

 

 

Xa lạ quá, trong mắt chẳng chút khiêu khích nào, ngược là dịu dàng và mong đợi, giọng thì mềm mại, phối với cái đầy thương tích trông đáng thương dã man. Ông là ai, ông từ tới hả?

 

 

Tôi sợ gần c.h.ế.t, vội vàng rút tay khỏi bàn tay : "Đây là chiêu mới để làm ngứa hả?"

 

 

Dứt lời, chạy như bay cửa phòng, khi bước còn hiểu nổi liếc một cái, đúng cái ánh mắt đầy tình ý đó, còn pha chút buồn nữa...

 

 

Đệt... thật sự đụng hỏng đầu chứ đùa.

 

 

Tôi rùng , trừng : "Đừng quên chuỗi lửa. Cậu mà dám để chuỗi đứt, ngại làm vết thương của nặng thêm ."

 

 

Hắn chẳng chút tự giác khi đe dọa, ngược mắt còn sáng lên: "Tay gãy , nhắn tin bất tiện lắm, ngày mai đến tự làm ."

 

 

Tôi xông tới dùng cái tay lành lặn còn của đ.ấ.m thẳng mắt .

 

 

Hiển nhiên cũng lý do chả hợp lý, nên nghỉ diễn luôn: "Cậu đến thì đảm bảo cho chuỗi lửa ."

 

 

Tôi: "......" nắm đ.ấ.m của cứng .

 

 

"Nhường đường nào, nhà tránh để bác sĩ ." Tôi định gì đó thì một đoàn y tá bác sĩ từ chen qua, đẩy sang một bên.

 

 

"Tôi nhà!" Ai thèm là nhà với cái đồ ngốc chứ.

 

 

Thế mà Tống Triết còn ?

 

 

Bác sĩ , dám lên tiếng, chỉ bức xúc thì thầm bên tai bác sĩ: "Bác sĩ, hình như não vấn đề. Đã khám qua ?"

 

 

Tống Triết đó một tay gối đầu, kiểu đó chẳng khác gì chụp tạp chí, lố bịch thấy ghê, còn nhướng mày với : "Không quan tâm ?"

 

 

Tôi hét lên: "Bác sĩ xem !”

 

 

Bác sĩ: "......"

 

 

Bị bác sĩ mời khỏi phòng bệnh vẫn còn ói, đối thủ đội trời chung tự nhiên nâng cấp thành lưu manh, cái đối phó kiểu gì đây chứ.

 

 

Loading...