Đừng động vào nam chính, để tôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:32:56
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

03

 

Phó Trọng Tiêu lên giường, tắt đèn chuẩn rời thì kéo vạt áo.

 

Anh : “Sao thế, Tiểu Bảo?”

 

“Mai sáng dậy thấy nữa ?” hỏi.

 

Trên mặt Phó Trọng Tiêu thoáng hiện vẻ áy náy. Anh tới bên giường, đôi chân dài khẽ co đặt mép giường.

 

Anh cúi đầu, chậm rãi vuốt tóc , giọng thấp: “Lần vụ thâu tóm xuyên biên giới nhiều việc quá, chăm sóc em . Có thứ gì ? Anh mua cho em.”

 

Tôi nghiêng ôm lấy cánh tay , tựa : “Em ở đây với em… đến khi em ngủ.”

 

Phó Trọng Tiêu bất lực, nhưng vẫn chiều : “Được, đợi em ngủ .”

 

Tôi ôm cánh tay rắn chắc, thon dài của , chóp mũi thoang thoảng mùi hương quen thuộc .

 

Trong cơn mơ hồ, bỗng cảm giác như chiếc giường gỗ ở khu nhà tập thể năm xưa. Ngoài cửa sổ mưa giông gió giật, còn mặt là lồng n.g.ự.c nóng ấm, rắn chắc của Phó Trọng Tiêu - khiến thiếu niên ngày vô cùng yên tâm.

 

Cơn buồn ngủ dần dần ập đến.

 

Tôi với : “Anh , em một bí mật.”

 

Phó Trọng Tiêu khẽ hỏi: “Bí mật gì?”

 

Tôi khẽ ngoắc tay. Anh bật , cúi xuống đưa tai gần miệng .

 

Môi khẽ mấp máy, bằng giọng thì thầm: “Anh … em thích .”

 

Thân hình Phó Trọng Tiêu khẽ khựng . Anh chậm rãi đầu .

 

Tôi cố gắng mở mắt , nở một nụ ngốc nghếch như say rượu, chống đỡ nổi nữa, mí mắt khép , ngủ say.

 

Sáng hôm tỉnh dậy, trong nhà thấy bóng dáng Phó Trọng Tiêu. Người giúp việc đến công ty .

 

Tôi thất vọng “ồ” một tiếng.

 

Lúc ăn sáng, bàn một chiếc bánh cheesecake dâu tây, hình như là món mới của một tiệm bánh nổi tiếng.

 

Người giúp việc : “Nghe tài xế bảo là chính xách từ Hồng Kông về đấy ạ, mua riêng cho Tiểu Hồng đó.”

 

Chiếc bánh vị thanh mát, mềm mịn. Tôi ăn nửa miếng thì còn khẩu vị nữa, đặt xuống.

 

“Phần còn cất tủ lạnh , tối ăn .”

 

"Vâng.”

 

Sáng nay một tiết học tự chọn, nên xuống gara chọn đại một chiếc Phaeton lái đến trường.

 

Đang dừng đèn đỏ, hệ thống vốn im lặng suốt từ nãy bỗng lên tiếng, làm giật .

 

[Không ngờ là một đứa cuồng trai.]

 

Tôi trong giọng nó như chút tang thương khó tả, nhịn : [Tôi , đừng bậy.]

https://www.facebook.com/profile.php?id=100093346523385

 

Hệ thống kích động: [Tôi cả dòng thời gian suốt một đêm , đừng hòng lừa ! Tôi chỉ đến muộn tám năm thôi, thiết lập nhân vật của sụp đổ thành thế ?! Cậu lái cái Phaeton gì chứ! Cậu lái Aston Martin phóng vèo vèo ngoài phố để khoe khoang mới đúng! Hai chữ “khiêm tốn” nên tồn tại trong từ điển của mới aaaaa!]

 

Xem ” trong cuốn sách đúng chuẩn kiểu nhà giàu mới nổi thích phô trương, thảo nào nữ chính chẳng thèm để ý.

 

Tôi an ủi nó: [Tôi thiết lập nhân vật thế nào quan trọng, quan trọng là cốt truyện em tranh đấu đúng ?]

 

Hệ thống im lặng hồi lâu : [Cậu cũng đúng. Hai cứ thế thích thì đúng là thiếu hẳn kịch tính, vẫn là cảnh tu la hỗn chiến mới hương vị. Chỉ cần đạt cái kết định sẵn thì quá trình càng kịch liệt càng - cứ đ.á.n.h !]

 

Tôi khẽ cong khóe môi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dung-dong-vao-nam-chinh-de-toi/chuong-2.html.]

 

Chẳng mấy chốc xe tới đường Đại học, tiến cổng một trường đại học top 3 cả nước, nơi cây cối rậm rạp xanh . Hệ thống kinh ngạc: [Đừng với học ở đây nhé!]

 

Tôi khiêm tốn đáp: [May mắn trong đó thôi.]

 

04

 

Vừa lớp, Thẩm Duệ chạy tới tìm , hưng phấn :

 

“Nhậm Hồng, sắp thâu tóm ngân hàng một của nước M ? Đỉnh thật đấy! Tạp chí phố Wall cũng đưa tin !”

 

Tôi liếc một cái. Cậu lập tức hạ giọng: “Bên khoa Kinh tế đang bàn tán ầm lên chuyện . Anh là đàn của họ, làm họ tự hào c.h.ế.t . Bố còn định mời về diễn thuyết nữa cơ.”

 

“Tôi đoán thời gian ,” : “Dạo cũng chẳng gặp mấy.”

 

“Cũng .” Cậu : “Thế hỏi định quyên góp gì cho trường . Tôi thấy cỏ sân bóng đá nên .”

“Cút.” Tôi : “Tiền của Phó Trọng Tiêu gió thổi đến. Bao nhiêu cựu sinh viên như thế, bảo bố đừng cứ nhắm một mà vặt lông .”

 

Thẩm Duệ ha hả, bỗng hạ thấp giọng đầy vẻ lén lút: “Anh bận thế, còn thời gian tìm chị dâu cho ? Nhà mấy chị em họ đều ngưỡng mộ . Anh thích kiểu con gái thế nào? Hay hai làm mai thử?”

 

Tôi nửa nửa : “Anh thích ngoan.”

 

Nghe , mừng rỡ: “Cái dễ! Dì út của làm giáo viên, đúng chuẩn ngoan ngoãn!”

 

Tôi tiếp: “Tốt nhất là trông giống Lưu Diệc Phi.”

 

Cậu lập tức lộ vẻ khó xử: “Ờ cái …”

 

Tôi bật : “Lừa thôi. Anh chỉ thích làm việc, đừng phí công.”

 

Tan học, lên xe, còn kịp khởi động thì điện thoại nhận một tin nhắn.

 

Tạ Hoài Cẩn: [Chào Nhậm, nhờ phúc của mà dự án của chúng nộp thành công . Tôi đặc biệt báo tin vui cho , hôm khác mời ăn cơm nhé!]

 

Tôi nghĩ một lúc trả lời: [Đừng hôm khác nữa, ngay hôm nay . Tôi qua công ty Chứng khoán Tân Hòa tìm cô, cùng ăn trưa nhé?]

 

Một lát bên gửi : [Tôi ở Tân Hòa, đang ở Hằng Phong tham gia roadshow của một dự án khác. Trưa một tiếng nghỉ, nếu ngại thì chúng ăn tạm gì đó gần đây?]

 

Tôi hai chữ “Hằng Phong” vài giây trả lời:

 

[OK.]

 

Hằng Phong trong tòa nhà văn phòng cao cấp hàng đầu thành phố.

 

Tôi đăng ký khách ở đại sảnh xong thì lên thang máy.

 

Cửa thang mở , thư ký của Phó Trọng Tiêu đợi bên ngoài. Thấy , cô :

 

“Tiểu Hồng đến tìm trai ăn trưa đúng ? Tổng giám đốc Phó vẫn đang bận, đặt nhà hàng cho hai nhé?”

 

Tôi , đưa hộp điểm tâm trong tay cho cô: “Chị Ada vất vả . Nhà hàng cần đặt vội.”

 

Tôi để Ada làm việc tiếp, còn thì dạo quanh một chút.

 

Đi ngang qua một phòng họp, bên trong một đàn ông đeo kính mặc áo sơ mi caro đang hăng say thuyết trình bản PPT. Bên là một giám đốc đầu tư của Hằng Phong cùng vài nam nữ mặc đồ công sở đang .

 

Tôi khẽ gõ lên bức tường kính.

 

Cô gái trẻ chiếc cổ thon dài gần đó đầu . Thấy , mặt cô lộ vẻ ngạc nhiên.

 

Tạ Hoài Cẩn nhỏ với đồng nghiệp bên cạnh vài câu dậy bước khỏi phòng họp.

 

“Anh Nhậm đúng là thần thông quảng đại:” Cô : “Còn nơi nào nữa ?”

 

Tôi cũng : “Cứ gọi là Nhậm Hồng , bạn bè đều gọi như .”

 

Loading...