Đừng Chọc Tôi, Phía Dưới Tôi Có Người - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-28 14:33:38
Lượt xem: 143

Khi tin Kỷ Kiêu ngã cáp treo nhập viện, tim như ngừng đập.

Vừa buổi hình của cũng kết thúc, mặc kệ đám nhân viên đang phấn khởi nghỉ dưỡng, mà tự đặt vé bay thẳng về nước.

Kết quả, thứ chờ đợi là tin qua đời của Kỷ Kiêu, thậm chí còn chôn cất xong xuôi .

Sau hai ngày sống trong trạng thái hồn siêu phách lạc, xách theo trái cây, bia và cả vịt đến nghĩa trang.

Tôi bệt bia mộ của , uống bia thong thả cuốn vịt ăn.

Mãi cho đến ba giờ chiều, đột ngột gào t.h.ả.m thiết:

"Kỷ Kiêu, là con mà, bảo luôn thế hả? Đến gặp mặt cuối còn kịp ."

"Anh đúng là đồ tồi, tranh hợp đồng quảng cáo với nữa là chứ gì? Tôi cũng tranh vai diễn của nữa ? Anh mới bao nhiêu tuổi đầu mà c.h.ế.t ."

Tôi nấc lên một tiếng:

"Thậm chí… Thậm chí, ông đây còn kịp tỏ tình với nữa."

"Tôi thích từ thời đại học, nhưng lúc nào cũng bày vẻ ghét bỏ , cho nên mới cố tình đối đầu với , ai dè cuối cùng thành đối thủ một mất một còn."

"Sớm thế , chắc chắn xử từ hồi đại học ... Bây giờ hối hận đến xanh ruột đây, khó chịu quá."

Tôi dốc ngược chai rượu uống cạn một : "Đồ khốn, đành lòng bỏ thế ? Nếu còn chút lương tâm thì tối nay hiện về trong mơ lời từ biệt với cho t.ử tế ."

Nói xong, dọn dẹp đống đồ mặt, tấm ảnh bia mộ cuối lưng rời .

Vừa thở dài.

Ngoại trừ thời đại học mơ thấy , thì từ khi làm đến nay hầu như chẳng bao giờ mơ thấy nữa.

Chẳng còn cơ hội gặp trong mơ .

Vì uống quá nhiều rượu nên tối đó ngủ sớm. Mặc dù say nhưng ý thức của vẫn còn khá tỉnh táo.

Khi đang thẫn thờ bên bờ sông thì Kỷ Kiêu đột nhiên xuất hiện mặt. Tôi ngay là đang mơ thấy .

Để xác nhận đây đúng là giấc mơ , vung tay tự tát một cái thật mạnh.

Không đau, hì hì.

Tôi dùng sức véo một cái, vẫn thấy đau, hì hì, đúng là mơ .

Thế là ngay giây tiếp theo, chẳng kiêng dè gì nữa mà lao thẳng tới, đè Kỷ Kiêu xuống đất.

Kỷ Kiêu đè đau đến mức nhe răng trợn mắt, tát một cái làm ngớ luôn.

Tôi bảo: "Giả vờ cái gì? Trong mơ mà cũng đau ?"

Khi thấy còn đang ngẩn ngơ, cũng chẳng thèm quan tâm, mà rúc đầu lòng : "Tôi nhớ lắm, Kỷ Kiêu."

"Hừ!" Kỷ Kiêu lạnh một tiếng: "Nhớ ? Cậu c.h.ế.t thì ? Lần toại nguyện cho đấy."

Tôi vội vàng bịt miệng : "Đừng bậy, may mắn ."

Kỷ Kiêu: "..."

Khi trong lòng , cảm thấy vô cùng an tâm.

Kỷ Kiêu lên tiếng: "Chẳng lẽ định cho dậy ? Cứ đất thế ?"

Tôi lắc đầu nguầy nguậy trong n.g.ự.c , ngộ nhỡ động đậy mạnh quá làm tỉnh giấc thì ?

Kỷ Kiêu cạn lời, nhưng cũng nhắc chuyện đòi dậy nữa: "Cậu gọi giấc mơ của chuyện gì ?"

"Hả?"

Tôi chút tin nổi, giấc mơ của cũng chân thực quá đấy, còn kết nối cả với hiện thực cơ ?

Tôi đấu tranh tư tưởng một hồi, dù trong mơ cũng phạm pháp là...

Nghĩ là làm, tóm lấy cổ Kỷ Kiêu đè xuống, ngẩng đầu lên hôn thẳng môi : "Kỷ Kiêu, thật thích từ hồi đại học , nhưng cứ thích gây hấn với nên mới bật . Bây giờ hối hận lắm, sớm thế khi còn sống tỏ tình với ."

Kỷ Kiêu sững , mấy giây mới hồn: "Cho nên mấy lời mộ để mỉa mai, mà là thật sự thích ?"

Tôi gật đầu lia lịa: "Thích thật mà."

Nói xong, kéo dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dung-choc-toi-phia-duoi-toi-co-nguoi/chuong-1.html.]

"Đi ?"

Tôi sải bước hùng hổ phía : "Về nhà."

Kỷ Kiêu cảnh giác hỏi: "Về nhà làm gì?"

Tôi hì hì: "Ngủ chứ làm gì, là trong mơ thì chơi lớn một phen."

"Cậu chơi cái gì?"

Tôi cảm thấy giọng của Kỷ Kiêu lạc : "Chơi cái gì ư? Hí hí hí, đương nhiên là chơi ."

Lúc lôi Kỷ Kiêu về nhà, trông cứ như mất hồn .

Tôi mở cửa, đẩy trong, đóng sầm cửa . Tôi còn chẳng thèm bật đèn, mà ép chặt lên tường.

Tôi kiễng chân định hôn , nhưng đột ngột mặt , làm nụ hôn của chỉ chạm nhẹ gò má.

Tôi ôm chầm lấy eo, rúc lòng lẩm bẩm: "Trong mơ mà cũng keo kiệt thế."

Anh túm lấy cổ áo , nhấc bổng lên: "Cậu thật sự thích ?"

Tôi gật đầu lia lịa: "Thích chứ, cực kỳ thích luôn."

Anh khẩy một tiếng: "Thích ? Thích mà cái gì cũng đối đầu với ?"

Tôi ngượng ngùng cúi đầu: "Chủ yếu là do m.á.u thắng thua của cao, mà tài nguyên của hai đứa trùng lặp quá nhiều, cũng chẳng còn cách nào khác. Với , cứ hễ thấy ngại hổ là chỉ kiếm chuyện với để giải tỏa thôi."

Anh nâng cằm lên: "Đừng cúi đầu."

"Làm gì thế?"

"Vẻ mặt ngoan ngoãn của , suốt 7 năm 125 ngày qua từng thấy bao giờ. Để cho kỹ."

Tôi: "..."

Tôi thừa nhận đây giống như một quả pháo, hễ gặp là nổ, chẳng bao giờ cho sắc mặt . đó chẳng là vì ngại .

Giờ thì khác , dù cũng là trong mơ, ngại ngùng cái nỗi gì nữa.

Anh cúi đầu, ngẩng đầu, hai chúng cứ thế đắm đuối.

Nhìn một hồi, tay quờ quạng tìm công tắc bên cạnh bật đèn lên.

Trời tối thui thế , biểu cảm của kiểu gì chứ?

Tôi ôm lấy , một hồi bỗng thấy sống mũi cay cay, : "Kỷ Kiêu, nhớ lắm. Anh bảo xem c.h.ế.t cơ chứ, làm đây?"

Anh xoa xoa gáy , cúi xuống thẳng mắt: "Lúc nào nhớ , sẽ đến tìm ."

"Lừa , mà tỉnh dậy là biến mất tiêu cho xem."

Anh khẽ một tiếng: "Chỉ cần ngủ, sẽ lập tức đến tìm , ?"

"Anh thề ."

Anh giơ ba ngón tay lên: "Tôi thề."

Tôi bắt đầu lảm nhảm với đủ thứ chuyện đời, kể cả việc thích đến nhường nào.

Anh mà mặt cứ đỏ dần lên, khi thấy đỏ mặt, m.á.u dê trong nổi lên.

"Cho hôn một cái nào." Nói xong, chu mỏ định sấn tới.

Kỷ Kiêu né đông né tây, cuối trọng vẫn "gặm" trúng.

Reng reng reng! Chuông báo thức điện thoại vang lên.

Hỏng , sắp tỉnh dậy , tỉnh thấy Kỷ Kiêu nữa.

Tôi sợ hãi túm chặt lấy áo : "Chuông báo thức reo , sắp tỉnh , làm đây?"

Anh xoa đầu , đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu: "Không , yên tâm , tối nay ngủ tới."

"Anh nhất định tới đấy nhé, nếu sẽ mộ nhảy đầm cho xem."

Anh chọc : "Được."

Giây tiếp theo, bừng tỉnh.

Loading...