ĐỪNG CHỈ VÀO MẶT TRĂNG - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-02-14 03:12:12
Lượt xem: 474

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2.

Tôi che mặt, nước mắt không nghe lời chảy xuống. 

 

Hóa ra đều là lừa dối tôi, hóa ra người lớn cũng biết nói dối. 

 

Tôi tức giận chạy thẳng về phòng, cuộn mình trong chăn. 

 

Tôi quên mất mình đã ngủ lúc nào, đến khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của em họ, tôi mới tỉnh dậy. 

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

"Tai tôi, tai tôi!" 

 

Khi tôi và ông bà chạy đến bên em họ, chỉ thấy cô ấy dùng tay che tai, tay và đất đầy máu. 

 

"Sao vậy, sao vậy, chuyện gì xảy ra vậy?" 

 

Bà tôi lo lắng đến mức nói không ra lời. Ông tôi lao đến bên em họ, cố gắng tách tay em ấy ra mới thấy, tai của em họ đã biến mất. 

 

"Cái này... cái này là sao vậy? Tiểu Linh, tai của con đâu rồi?" 

 

Bà tôi hoảng hốt đi đi lại lại, lúc này em họ đau đớn đến mức mặt mày biến dạng. 

 

"Bà ơi, trước tiên hãy đưa em ấy đến bệnh viện!" 

 

"Đúng đúng đúng, đi bệnh viện!" 

 

Tôi tưởng bà sẽ đưa em họ đến bệnh viện lớn ở thành phố. Không ngờ lại đến nhà thầy lang trong làng. 

 

"Bà ơi, em họ bị thương nặng như vậy, chúng ta nên đưa em ấy lên thành phố!" 

 

Tôi tốt bụng nhắc nhở bà, kết quả là bà lại mắng tôi một trận. 

 

"Con hiểu cái gì, không được nói thì đừng mở miệng! Giữa đêm khuya này còn xe cộ gì đi lên thành phố, chuyện của em con không chỉ đơn giản là mất tai!" 

 

Bà tôi mặt mày nghiêm trọng, tôi cũng không dám nói gì thêm. 

 

Em họ đã ngất đi, nhìn gương mặt tái nhợt của em ấy, tôi cảm thấy trong lòng rất khó chịu. 

 

Thầy lang trong làng băng bó tai của em họ một cách đơn giản, rồi không biết đã nói gì với ông bà tôi. 

 

Ban đầu họ còn nhíu mày, nhưng sau đó đã thả lỏng. 

 

Trên đường về, tôi hỏi bà: "Chúng ta có nên báo cho chú hai và thím hai không? Đợi trời sáng hãy để họ đưa em họ lên thành phố chữa trị nhé!" 

 

Vừa nói xong, bà tôi đã tát tôi một cái. 

 

"Con nhiều lời quá, về nhà rồi bà sẽ nói với con!" 

 

Về đến nhà, em họ vẫn chưa tỉnh. Bà tôi khóa em họ trong phòng, thậm chí còn dán giấy bùa lên cửa sổ và cửa ra vào. Tôi nhìn bà với vẻ nghi hoặc. 

 

"Bà ơi, bà đang làm gì vậy?" 

 

Bà tôi kéo tôi sang một bên, cúi đầu thì thầm bên tai tôi: "Người đang nằm trong phòng đó thật ra không phải là em họ con! Chỉ có ma quỷ chỉ vào mặt trăng mới bị cắt tai, em họ con chắc chắn đã bị ma quỷ nhập!" 

 

“Nhưng con cũng đừng quá sợ hãi, chúng ta đã tìm được cách thu phục rồi, con chỉ cần giả vờ như không biết gì, nếu nó phát hiện ra điều gì, sẽ lộ nguyên hình, lúc đó chúng ta không thoát được đâu! Còn những gì nó nói, con cũng không được tin!" 

 

Nhìn vẻ mặt lo lắng của bà, tôi không cảm thấy sợ hãi, mà ngược lại, cảm thấy có chút khó hiểu.

3.

“Từ lúc em họ con trở về nhà, bà đã cảm thấy con bé có gì đó kỳ lạ. Lần này trở về, không chỉ tính cách thay đổi lớn mà ngay cả món ăn mà trước đây con bé thích nhất cũng không động đến chút nào. Thay vào đó, con bé lại ăn những món cúng tế cho mặt trăng rất nhiệt tình. Điều đáng sợ nhất là, dưới ánh trăng, con bé lại không có bóng!” 

 

Bà nội càng nói càng huyền bí. Những điều bà nói, tôi cũng không để ý lắm. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dung-chi-vao-mat-trang/chuong-2.html.]

 

Thời gian tiếp xúc với em họ vốn đã ít, tôi cũng không hiểu rõ tính cách của em ấy.

 

"Bây giờ con biết tại sao bà lại nói với con rằng trẻ con không được chỉ vào mặt trăng không? Thực ra bà không có lừa con đâu, trẻ con có dương khí yếu, rất dễ bị những thứ bẩn thỉu quấn lấy. Nếu bị nhiễm quỷ khí, rồi lại chỉ vào mặt trăng, dương khí cực đại trên mặt trăng sẽ thiêu đốt thân thể của con. Em họ con bây giờ chính là bị thiêu đốt thân thể!" 

 

“Hôm nay, thầy lang băng bó vết thương cho con bé, thực ra là một tiên trong làng, ông ấy đã rắc thuốc phong tỏa hồn thể lên vết thương của em họ con. Hồn thể bị phong tỏa thì nó không thể hấp thụ tinh khí, đợi vài ngày nữa, khi nó yếu đi, Trần bán tiên sẽ đến thu nó đi!"

 

Thấy tôi ngẩn ra không phản ứng, bà nội lại nhấn mạnh dặn dò tôi. 

 

"Nhớ là những gì con bé nói con đừng tin, càng không được nói chuyện này cho chú hai và thím hai, nghe rõ chưa?" 

 

Nếu tôi còn không phản ứng, chắc bà nội lại tát tôi, tôi gật đầu thật mạnh.

 

Sáng hôm sau, khi tôi dậy đi vệ sinh, đi qua phòng em họ, tôi nghe thấy tiếng xào xạc bên trong. 

 

Tôi định đi thẳng, không ngờ em họ lại gọi tôi lại. 

 

"Anh Tuấn, em biết anh ở ngoài cửa, đừng đi, em có chuyện muốn nói với anh!" 

 

Tôi đã bước một chân ra khỏi cửa phòng, đang do dự không biết có nên ở lại không thì cô ấy lại nói. 

 

"Anh nhanh chóng gọi điện cho bố mẹ em, bảo họ đến cứu chúng ta!" 

 

Cứu chúng ta? Ý là sao? Tôi không nhịn được sự tò mò, nhìn quanh một lượt rồi quay lại.

 

"Em nói gì vậy? Tại sao lại nói là cứu chúng ta?" 

 

Em họ hạ thấp giọng. 

 

"Bây giờ ông bà của chúng ta ở bên cạnh hoàn toàn không phải là người! Họ muốn hại chúng ta! Tai của em chính là bị bà nội cắt đi!" 

 

Nghe em họ nói vậy, tôi hoàn toàn choáng váng. Tôi định lại gần hơn để em ấy giải thích rõ ràng chuyện gì đang xảy ra, nhưng trong phòng lại không có động tĩnh. 

 

"Sao em chỉ nói một nửa vậy! Nói rõ ràng đi!" 

 

Tôi gọi vào trong hai lần, lần này em họ tuy vẫn không nói gì nhưng phía sau tôi lại có tiếng. 

 

"Con ở đây làm gì? Con bảo con bé nói gì? Nói ra cho bà nghe thử?" 

 

Là giọng của bà nội, bà không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi, tôi thật sự không nhận ra.

 

"Không... không có gì, em họ nói em ấy đói muốn ăn gì đó, con vừa hỏi em ấy muốn ăn gì mà em ấy cũng không nói." 

 

Tôi nói với giọng lắp bắp vì lo lắng. May mắn là bà nội chỉ nhìn tôi hai cái rồi vào trong phòng. 

 

Tôi theo sau bà vào trong, em họ đã quay lại giường. 

 

Thấy chúng tôi vào, em ấy mới mở mắt. 

 

"Bà nội, tai của con thế nào rồi? Tại sao con không cảm nhận được sự tồn tại của nó nữa?" 

 

Giọng nói của em họ lúc này hoàn toàn khác so với lúc trước. 

 

Bây giờ em ấy trông giống như một đứa trẻ đáng thương và bất lực. 

 

Bà nội ôm em họ với vẻ đầy thương xót. 

 

"Không sao đâu, Tiểu Linh, tai của con không sao, đợi vài ngày nữa khỏi là có thể tháo băng ra." 

 

Tôi nhìn hai người họ, chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ. Rốt cuộc ai đang diễn kịch?

 

Loading...