07
Xoa xoa lòng bàn tay tê dại sau khi đánh người, tôi nhẹ nhàng hỏi một câu:
“Đứa bé này… thật sự là con của Phó Thâm sao?”
Văn Nặc lập tức ngừng la hét, sắc mặt trắng bệch, lộ rõ vẻ hoảng hốt.
“Chị đang nói linh tinh cái gì vậy? Không phải của Phó Thâm thì còn là của ai?”
Tôi nhếch môi cười nhạt.
“Theo những gì tôi điều tra được, cô đâu chỉ câu mỗi một con cá là Phó Thâm. Cô chắc chắn trong bụng mình là con của anh ta sao? Hay chẳng qua vì tên ngốc đó là kẻ tin cô nhất, nên cô mới chọn anh ta làm cha đứa bé?”
“Chị nói bậy!” Văn Nặc tức giận hét lên, nhưng ánh mắt trốn tránh đã tố cáo sự chột dạ của cô ta.
Tôi vỗ nhẹ lên bờ vai đang khẽ run của cô ta.
“Đừng sợ! Tôi sẽ giữ bí mật cho cô. Hôm nay cứ xem như chúng ta chưa từng gặp nhau, cứ dưỡng thai cho tốt đi. Tôi sẽ giúp cô được như ý nguyện, gả cho Phó Thâm.”
“Hắn ta bẩn thỉu đến mức tôi không muốn giữ nữa. Hai người đúng là một cặp hoàn hảo. Chúc hai người hạnh phúc trăm năm, đầu bạc răng long trước nhé.”
Nói xong, tôi thản nhiên phất tay với cô ta rồi quay người rời đi.
Để lại Văn Nặc đứng sững sờ tại chỗ, mặt mày trắng bệch như tờ giấy.
08
Đúng như tôi dự đoán, tối hôm đó Phó Thâm không về nhà, còn nói rằng ngày mai phải đi công tác gặp khách hàng.
Ngày mai lại đúng là thứ Bảy, tôi cũng không biết vị khách hàng nào lại tận tụy đến mức hẹn anh ta vào cuối tuần như thế.
Tôi không vạch trần, chỉ ngoan ngoãn dặn dò anh ta chú ý an toàn.
Hôm sau, khi Tống Dư Bạch mang bữa sáng đến, sợ tôi buồn chán, anh ấy chủ động ở lại trò chuyện với tôi.
Buổi trưa, anh ấy đang cầm cán lăn bột, cố sức cán vỏ bánh sủi cảo, trên chóp mũi còn dính chút bột mì.
Nhất Phiến Băng Tâm
Đúng lúc này, điện thoại đột ngột reo lên.
Bệnh viện vừa tiếp nhận một bệnh nhân bị xe máy đ.â.m trúng, chảy m.á.u trong sọ nghiêm trọng. Bác sĩ trực ban không dám mạo hiểm, vội vàng gọi điện cầu cứu anh ấy.
Nụ cười trên môi Tống Dư Bạch vụt tắt, anh ấy lập tức vội vàng rời đi.
“Để tôi lái xe chở anh.”
Nhận ra tình hình nghiêm trọng, tôi cũng vội vàng cầm lấy chìa khóa xe trên bàn.
Ca phẫu thuật kéo dài suốt mười hai tiếng đồng hồ.
Khi cửa phòng mổ mở ra, người nhà bệnh nhân bật khóc, lao đến vây quanh Tống Dư Bạch.
Gương mặt anh ấy đầy vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng nhếch môi, dịu dàng trấn an họ.
“Đừng lo, ca phẫu thuật rất thành công.”
Gia đình bệnh nhân thở phào nhẹ nhõm, không ngừng cảm ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dua-voi-lua/5.html.]
Sau khi dặn dò vài điều cần chú ý, Tống Dư Bạch vừa xoa trán đầy mệt mỏi, vừa đi về phía phòng nghỉ.
Đi chưa được mấy bước, anh ấy bất ngờ nhìn thấy tôi đang ngồi trên băng ghế dài ở hành lang bệnh viện.
Chúng tôi nhìn nhau từ hai đầu hành lang.
Khoảnh khắc đó, dường như có điều gì đó giữa chúng tôi đã thay đổi.
Tống Dư Bạch sững sờ vài giây, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ với tôi.
“Mệt quá…”
Anh ấy bước nhanh đến, ngồi xuống bên cạnh tôi, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai tôi, giọng nói mang theo chút làm nũng.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy, nhưng chỉ nghe thấy tiếng hô hấp nhẹ nhàng, đều đặn.
Anh ấy đã ngủ mất rồi.
Nhìn khuôn mặt nghiêng thanh khiết của anh ấy khi ngủ, tôi bỗng cảm thấy cụm từ “thiên thần áo trắng” có một hình ảnh vô cùng sống động.
Hành lang bệnh viện yên tĩnh đến lạ thường.
Tôi có thể nghe rõ tiếng trái tim mình rung động.
09
Mãi đến tối Chủ Nhật, Phó Thâm mới trở về nhà, vẻ mặt mệt mỏi.
Không cần đoán cũng biết, chắc chắn là tiểu tình nhân của anh ta lại giận dỗi rồi.
Bị tôi tát sưng cả mặt, nhưng không dám tức giận công khai, cô ta chỉ có thể trút giận lên Phó Thâm.
Thực ra, tôi biết lý do Văn Nặc tìm đến tôi.
Cô ta chỉ đơn giản là cảm thấy bất an mà thôi.
Dạo gần đây, Phó Thâm ít đến chỗ cô ta hơn, lại cứ chần chừ không chịu ly hôn, khiến cô ta có cảm giác nguy cơ, vì thế mới chủ động ra tay, muốn ép tôi nhường chỗ.
Nhưng chuyện Phó Thâm ít gặp cô ta không phải vì tôi, mà là vì công ty của anh ta.
Gần đây, đơn hàng giảm dần, báo cáo tài chính cho thấy công ty đang thua lỗ, anh ta bận tối mắt tối mũi, chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chuyện yêu đương.
Tôi cũng rất rõ tại sao Phó Thâm không chịu ly hôn theo ý cô ta.
Không phải vì còn tình cảm với tôi.
Cũng chẳng phải như lời Văn Nặc nói—vì thương hại tôi.
Chỉ đơn giản là tôi vẫn còn giá trị lợi dụng.
Dựa vào gia thế của tôi, anh ta mới có thể sống ung dung đến bây giờ.
Văn Nặc vẫn còn quá ngây thơ khi nghĩ đàn ông đơn giản như vậy.
Có lẽ ban đầu Phó Thâm thực sự yêu cô ta. Khi bị dục vọng làm mờ mắt, anh ta cũng từng nghĩ đến chuyện ly hôn, thậm chí còn mong tôi c.h.ế.t đi để có thể danh chính ngôn thuận ở bên cô ta.
Nhưng cảm giác kích thích của việc ngoại tình rồi cũng dần phai nhạt.