Nửa đại học thì ôn thi cao học, khi bằng thạc sĩ thì bắt đầu làm.
Lúc mới làm thật sự là bán mạng để cày cuốc, lăn lộn nhiều năm cuối cùng cũng leo lên một vị trí cần tăng ca nữa, thì đùng một cái, xuyên .
Đây cũng là lý do tại suy sụp khi mới xuyên .
Khó khăn lắm mới lên chức , đẩy về vạch xuất phát chỉ trong một sớm một chiều cơ chứ.
may mà hệ thống lười biếng kiếm tiền , chỉ cần lười biếng là thể kiếm tiền, thật quá sung sướng.
Tập gym là một việc cần ý chí, nhưng cả, Cố Bạch đăng ký thẳng lớp học với huấn luyện viên cá nhân, mỗi tuần đến phòng gym ba buổi, cứ để huấn luyện viên thúc giục tập là . Có giám sát sẽ hơn nhiều.
Phòng gym đến còn cả bể bơi, vốn dĩ định nhân tiện học bơi luôn, nhưng lúc bờ quan sát, thấy một đang ngâm trong bể dùng tay kỳ ghét , đằng một cứ ngoáy mũi mãi, còn qua bể khử trùng chân mà xuống thẳng bể bơi.
Cố Bạch: …
Cậu bất giác nhớ công viên nước, thấy một đứa trẻ con ở trong nước trực tiếp… tè, mà là đứa bé đó tiêu chảy ngay tại chỗ, một con sóng ập đến, thế là chẳng còn thấy gì nữa, cứ như thể thứ vẫn trong vắt.
Chuyện đúng là quá đáng sợ.
Đây cũng là lý do khắp nơi khuyên đừng đến công viên nước.
Thôi bỏ .
Đợi thu hồi khoản tiền , xây thẳng một cái hồ bơi riêng luôn cho .
Hồ bơi riêng đó nha, xây thêm một căn biệt thự thật to nhỉ?
Nếu thì xây một căn biệt thự hoành tráng như trong game The Sims là tuyệt.
Nhắc mới nhớ, đầu tư năm mươi triệu, nếu lỗ hết thì hệ thống sẽ cho một trăm triệu tệ.
Woa, một trăm triệu đó, gửi ngân hàng kỳ hạn một năm cũng ba trăm năm mươi nghìn, còn nếu gửi kỳ hạn thì một năm thể nhận một triệu rưỡi .
Mọc Mốc.
Vậy thể sống cuộc sống như La Tập trong hoạt hình Tam Thể nhỉ?
Khụ, đúng là đang mỉa mai mà.
...
Cảnh của đoàn phim ở trường tại địa phương xong, tiếp theo sẽ đến nơi khác để .
Đạo diễn Lộ Quan hỏi Cố Bạch , còn đặc biệt với rằng thể đến cổ trấn bên cạnh chơi, Cố Bạch liền thu dọn hành lý, chuẩn xuất phát.
Sau khi đến nơi, đoàn phim lập tức bắt đầu sắp xếp, trong đoàn diễn viên nào mắc bệnh ngôi nên hành động vô cùng hiệu quả.
Còn Cố Bạch thì bắt đầu lang thang khắp nơi tìm chỗ chơi.
Vừa khỏi khách sạn thì chạm mặt thầy Diêm Thiên Lương trong đoàn phim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dua-vao-viec-quay-phim-do-de-tro-thanh-nguoi-giau-nhat/chuong-8.html.]
Cậu tra cứu mạng về các thành viên chủ chốt của đoàn phim, phát hiện Diêm Thiên Lương, đóng vai hoàng đế, là nổi tiếng nhất trong đoàn. Baidu mô tả thầy Diêm Thiên Lương vô danh hiệu cao quý, nhiều phá kỷ lục phòng vé của Long Quốc, nhiều nhận các giải thưởng quốc tế khác , mệnh danh là ‘tông sư’ của dòng phim cổ trang Long Quốc.
Loạt thành tích khiến Cố Bạch mà hoa cả mắt.
Chỉ thể , may mà thầy Diêm Thiên Lương chỉ đạo bộ phim .
Nếu chỉ là diễn viên thì vấn đề gì.
Dĩ nhiên Cố Bạch đạo diễn Lộ Quan là học trò của thầy Diêm Thiên Lương.
Nhìn thấy Diêm Thiên Lương, Cố Bạch chủ động chào hỏi: “Chú Diêm, chú cũng ngoài dạo ạ?”
Diêm Thiên Lương gật đầu: “Ừ, ngoài dạo một chút.”
Cố Bạch: “Vậy cháu dạo cùng chú nhé?” Cậu yên tâm để một ông lão hơn bảy mươi tuổi tự lang thang ở đây, lỡ lạc thì phiền.
Diêm Thiên Lương đồng ý.
Thế là hai bắt đầu tản bộ trong cổ trấn.
Lúc đang là hoàng hôn, phong cảnh cổ trấn trông .
Cố Bạch vốn định đến mấy chỗ như quán bar xem thử, nhưng vì một bậc trưởng bối cùng nên tiện tìm chỗ vui chơi nữa, chỉ đành dạo cùng Diêm Thiên Lương, cùng ông mấy chuyện phiếm gượng gạo.
Con đường mang đậm thở của thời gian, nền đường lát bằng những phiến đá ghép ngay ngắn, vì qua thời gian dài sử dụng nên mỗi phiến đá đều trở nên tròn trịa và nhẵn bóng. Các cửa hàng hai bên treo những chiếc đèn lồng lớn nhỏ, những tấm rèm cửa đủ màu sắc vẽ các biểu tượng truyền thống, phía một chút là những tấm biển hiệu hình chữ nhật màu trắng và đỏ.
Biển nền trắng thì chữ màu đen in đậm, biển nền đỏ thì thường là chữ màu trắng, hoặc chữ trắng viền đen. Trước cửa mỗi tiệm đều bày vài món đồ nho nhỏ, thể là hoa, cũng thể là vài món đồ chơi. Gần đó một chiếc xe đạp với ghi đông cong, giỏ xe màu xanh lam đậm, trông vô cùng cổ kính.
Sau một hồi trò chuyện gượng gạo, Diêm Thiên Lương : “Cậu bạn trẻ, trông vẻ căng thẳng.”
Cố Bạch: “Haha, vì chú là bậc trưởng bối mà, nên cháu kính trọng chú.”
Diêm Thiên Lương ‘ồ’ một tiếng, đột nhiên : “Người già đáng tôn trọng.”
Cố Bạch kịp phản ứng: “Dạ?”
Diêm Thiên Lương: “Già chỉ là một trạng thái, ai cũng sẽ già, nên già đáng tôn trọng.”
Cố Bạch cảm thấy vị đạo diễn lớn họ Diêm cũng khá cá tính đấy.
Rồi Diêm Thiên Lương tiếp: “Chỉ những già bản lĩnh như mới đáng tôn trọng.”
Cố Bạch: Ờm...
Cá tính hơn cả cá tính.
Thời gian trôi , ráng chiều đỏ rực cuộn trào nơi chân trời cũng dần dần ảm đạm.
Sau khi mặt trời lặn xuống đường chân trời, cảm giác tĩnh mịch ùa về, ấm ban ngày cũng theo đó mà tan biến, gió đêm trở nên se lạnh.
Hai tường thành cổ, dừng chân thưởng thức phong cảnh.