Dựa Vào Vẽ Đông Cung Đồ Chinh Phục Tu Chân Giới? - Chương 1

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-06 13:27:24
Lượt xem: 18

(Tác giả lải nhải: Khả năng cực nhỏ là truyện CP phụ. Ý định ban đầu của là để đều hạnh phúc, tạo tác dụng thúc đẩy cốt truyện chứ tuyệt đối cướp đất diễn của nhân vật chính. Ta hu hu, đầu tiên thể loại nên kinh nghiệm. Cầu xin đừng ngâm truyện!

 

Tên gốc của truyện là "Kẻ hèn N căn? Từng căn từng căn tới, tiết tấu", nhưng tên phong sát.

 

Truyện chủ thụ, thụ tuyến trưởng thành, hậu kỳ sẽ mạnh hơn tất thảy . Trừ nhân vật phản diện, bộ sinh vật lên sàn đều sạch bóng tì vết!)

 

*****

 

Thành Chính Huyền.

 

Nắng gắt như đổ lửa, hệt như sắc mặt của bà kế cay nghiệt.

 

Nơi đây là tòa thành tu sĩ và phàm nhân sống lẫn lộn, quanh năm suốt tháng rộn ràng nhốn nháo. Thế nhưng, tại một góc khuất trong phường thị phía đông thành, một sạp hàng vỉa hè, gian quạnh quẽ đến mức thể rõ từng tiếng gió rít qua.

 

Tu Tiểu Chử xếp bằng mặt đất. Trước mặt trải một tấm vải rách, bên rải rác dăm ba bức tranh. Tranh vẽ sơn thủy, vẽ hoa điểu, bút pháp linh động, ý cảnh xa xăm. Đáng tiếc, chẳng một ai buồn cất tiếng hỏi han.

 

Cậu chống cằm, buông một tiếng thở dài thườn thượt.

 

"A Thương, cứ tiếp tục thế , chúng sẽ c.h.ế.t đói mất."

 

Tiếng một hệ thống lanh lảnh, the thé vô cùng gợi đòn lập tức vang lên trong đầu :

 

"Ai là 'chúng ' với ? Bổn hệ thống dù ăn uống cũng sống thêm năm trăm năm nữa. Còn , một canh giờ , năm khối linh thạch hạ phẩm trong túi áo sẽ thu làm phí quản lý phường thị. Đến lúc đó, cứ ngoài thành mà bốc đất ăn cho no bụng!"

 

Khuôn mặt Tu Tiểu Chử lập tức ủ rũ. Cuộc sống quả thực hết cách gượng ép.

 

Nhớ kiếp , Tu Tiểu Chử mới thành kỳ thi mỹ thuật liên trường. Dạo chợ đêm, tiêu mười đồng ném vòng trúng một con chuột hamster. Còn kịp ôm cho ấm tay, cái rắm kinh thiên động địa của con vật nhỏ bé tiễn thẳng chầu trời. 

 

Vừa mở mắt , tại cái nơi quỷ quái mang tên đại lục Thiên Nguyên .

 

Mà kẻ đầu sỏ gây tội, chính là con chuột hamster đ.á.n.h rắm sặc c.h.ế.t . Nó lắc biến hóa thành hệ thống, tự xưng là A Thương. Theo lời A Thương tự thú, do nó ăn vụng đậu nành cúng tế quá nhiều, một phút nhịn ... rắm, bèn làm sụp đổ cả thời

 

Thế là, một một chuột cứ thế đóng gói ném tới dị giới, trở thành kẻ vô gia cư văn điệp hộ tịch.

 

Thảm hại hơn, ngoài việc biến thành một con chuột hamster bán manh hề chút sức chiến đấu nào, tác dụng duy nhất của A Thương là ném cho một cái hệ thống "Thần bút Mã Lương". Chỉ cần tranh vẽ khiến xem cảm thấy sung sướng, sẽ thu thập điểm sung sướng, từ đó đổi lấy đủ loại thiên tài địa bảo, công pháp bí tịch.

 

Nghe qua thì thật là một viễn cảnh tươi

 

thực tế phũ phàng là, hiện tại chỉ vỏn vẹn năm khối linh thạch hạ phẩm, một tu vi Luyện Khí tầng bảy do hệ thống "hữu nghị" truyền thừa, cùng với Thủy Mộc song linh căn làm phần thưởng tân thủ. 

 

Một canh giờ nữa thôi, sẽ chính thức phá sản.

 

Tu Tiểu Chử chằm chằm bức "Cao sơn lưu thủy đồ" của , chìm trầm tư. Thẩm mỹ của ở giới tu tiên vấn đề ? Tranh thế mà cớ gì chẳng ai mua?

 

"Đừng giãy giụa nữa," giọng âm u của A Thương truyền đến. "Mấy thứ phàm vật vẽ, các lão gia tu sĩ ai thèm để mắt? Người chỉ cần phóng thần thức quét qua một vòng, giang sơn tráng lệ cỡ nào mà chẳng thấy? Còn cần ngắm tranh của ?"

 

Quả là một nhát d.a.o đ.â.m trúng tim đen. Trái tim Tu Tiểu Chử vỡ vụn thành từng mảnh.

 

Cậu chỉ là một tán tu, môn phái. Muốn kiếm miếng cơm manh áo chân núi Chính Huyền tông quả thực khó như hái trời. 

 

Chẳng lẽ... thật sự đến bước đường cùng đó

 

Ánh mắt Tu Tiểu Chử bỗng trở nên kiên quyết.

 

"A Thương, nghĩ , tìm một lối tắt."

 

"Ồ? Cậu nghĩ thông suốt ? Chuẩn bến tàu vác bao tải ?" Trong giọng điệu của A Thương tràn ngập sự hả hê xem kịch vui.

 

"Không," Tu Tiểu Chử hít sâu một , nét mặt hiện lên vẻ bi tráng, "Ta vẽ một chút... thứ mà bọn họ thích xem."

 

"Ví dụ như?"

 

"Ví dụ như, những thứ thể khiến con huyết mạch sục sôi, tim đập chân run, sinh thứ khoái cảm nguyên thủy và thuần túy nhất."

 

A Thương trầm mặc một lát, tựa hồ đang phân tích hàm ý trong lời của

 

"Ký chủ, ."

 

"Để sống sót, chẳng gì là cả!" Tu Tiểu Chử nghiến răng nghiến lợi. "Nghệ thuật, đôi khi cũng vì năm đấu gạo mà khom lưng!"

 

Nói là làm. Cậu lập tức cất những bức sơn thủy hoa điểu chẳng ai thèm ngó ngàng , rút từ trong túi trữ vật một xấp giấy vẽ mới tinh và một cây phù bút. Đây là món đồ dùng linh thạch ít ỏi còn sót để mua, vốn định vẽ bùa thử vận may, ngặt nỗi thấy sách dạy vẽ bùa váng cả đầu. 

 

Bây giờ đem dùng hợp lý vô cùng.

 

Cậu quanh bốn phía, lén lút cúi thấp như kẻ trộm, dùng tay áo to rộng che khuất mặt giấy vẽ. Ngòi bút chấm mực, vô "tài liệu học tập" từng xem ở kiếp lập tức xẹt qua trong đầu với tốc độ ánh sáng.

 

Vì sinh tồn! Không hổ! 

 

Cậu là một chính trực, tuyệt đối háo sắc, nhưng chuyện thì liên quan gì đến việc vẽ tranh kiếm tiền? Cậu đang sáng tác nghệ thuật! , là sáng tác nghệ thuật!

 

Ngòi bút uyển chuyển lướt mặt giấy. Rất nhanh, một đường nét phác thảo hiện . Đó là một nam t.ử đang tựa bên bờ suối nước nóng. Mái tóc dài ướt đẫm xõa tung bờ vai, bờ vai rộng, vòng eo thon săn chắc, từng đường nét cơ bắp mượt mà tràn ngập sức mạnh. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dua-vao-ve-dong-cung-do-chinh-phuc-tu-chan-gioi/chuong-1.html.]

 

Cậu vẽ cực nhanh, thần sắc tập trung cao độ, phảng phất như đang dốc lòng thành một tuyệt thế trân phẩm.

 

A Thương trong đầu bỗng rú lên một tiếng kinh hoàng. 

 

"Tu Tiểu Chử! Cậu! Cậu thế mà vẽ nam nhân! Lại còn là nam nhân mặc y phục!"

 

"Câm miệng!" Tu Tiểu Chử gầm nhẹ. "Cái gọi là nghệ thuật nhân thể!"

 

"Cậu còn vẽ tận hai !" Giọng A Thương như rách toạc. "Một gã nam nhân khác đang ôm từ phía ! Loài các gọi thứ là nghệ thuật ?!"

 

"Đây là nghệ thuật nhân thể tương tác hai !" Tu Tiểu Chử mặt biến sắc, tim đập loạn mà giải thích. "Mi hiểu , thứ thể kích thích giá trị sung sướng của xem đến mức tối đa đấy!"

 

A Thương triệt để câm nín. Cốt lõi hệ thống của nó sắp tên ký chủ vô sỉ làm cho chập mạch đến nơi .

 

Chẳng mấy chốc, một bức "Suối nước nóng trêu đùa đồ" kinh thế hãi tục thành. 

 

Hai nam t.ử tuấn mỹ vô ngần trong tranh mang tư thái vô cùng mật. Hơi nước mờ mịt, bầu khí ái dâng cao đến cực điểm. Mặc dù những bộ phận nhạy cảm đều che chắn khéo léo bằng góc độ và bọt nước, nhưng sức gợi cảm sống động qua từng nét bút đủ để khiến bất cứ ai thấy cũng đỏ mặt tía tai.

 

Tu Tiểu Chử vô cùng hài lòng với kiệt tác của . Cậu tin bức tranh hạ gục đám tu sĩ ngoài lạnh trong nóng ! Cậu cẩn thận đặt bức tranh ở vị trí bắt mắt nhất sạp hàng.

 

Quả nhiên, tranh bày , sạp hàng quạnh quẽ của lập tức thu hút vô ánh mắt. 

 

Một nữ tu ngang qua, lơ đãng liếc , cả nháy mắt cứng đờ. Khuôn mặt nàng thoắt cái đỏ bừng như con tôm luộc. Đôi môi khẽ hé mở, chẳng dám , cuối cùng giậm chân một cái, khẽ nhổ nước bọt ba chân bốn cẳng chạy trốn.

 

【 Nhận giá trị sung sướng từ qua đường Giáp: +0.1 】

 

Đôi mắt Tu Tiểu Chử sáng rực. Có tác dụng! 

 

Tuy 0.1 điểm ít ỏi đến đáng thương, nhưng đây là một khởi đầu vô cùng

 

Kế tiếp, lục tục ít bức tranh thu hút. Kẻ khiếp sợ, khinh khỉnh, kẻ tò mò. Lại mấy gã nam tu sắc mặt xanh mét, phất tay áo bỏ , miệng ngừng c.h.ử.i rủa: "Đồi phong bại tục!". 

 

Trong chốc lát, sạp hàng của Tu Tiểu Chử trở thành một đạo phong cảnh quỷ dị nhất phường thị. ngặt nỗi, xem thì đông, kẻ bỏ tiền mua chẳng lấy một ai.

 

"Ta bảo mà," giọng hả hê của A Thương vang lên. "Cậu đang tự chuốc lấy nhục nhã. Vẽ loại đồ vật , ai mà mặt dày dám mua về nhà treo chứ?"

 

Da mặt Tu Tiểu Chử cũng bắt đầu nóng ran. Cậu đ.á.n.h giá thấp lòng tự trọng của nhân dân giới tu tiên . Mắt thấy mặt trời dần ngả về tây, nếu còn mở hàng , thật sự sẽ lỗ sạch vốn liếng. 

 

Phải làm đây? 

 

Tu Tiểu Chử gấp gáp đến mức vò đầu bứt tai. Ánh mắt lướt qua những kẻ đang nán quan sát nhưng chần chừ dám tiến lên.

 

Có cách ! Nếu bản bức tranh đủ sức hấp dẫn, thứ họ thiếu chỉ là một chút dũng khí để mua. Vậy thì sẽ châm thêm một mồi lửa!

 

Tu Tiểu Chử c.ắ.n răng quyết tâm. Vẻ nôn nóng mặt lập tức biến mất, đó là một nụ rạng rỡ chuẩn mực của dân kinh doanh. Vốn dĩ sinh với dung mạo cực kỳ xuất chúng. Đôi mắt hoa đào long lanh gợn sóng, môi đỏ răng trắng, làn da ánh mặt trời gần như trong suốt, sống sót là một mỹ thiếu niên thuần khiết vướng bụi trần.

 

Giờ phút , hướng ánh mắt về phía một thanh niên nam tu trông vẻ do dự lâu nhất — tu vi ước chừng Luyện Khí tầng năm — nở một nụ ngọt ngào đến lịm tim.

 

"Vị đạo hữu , thích bức tranh ? Đây chính là tác phẩm mà dốc hết tâm huyết để vẽ nên, nay chỉ bán với giá mười khối linh thạch hạ phẩm, coi như kết giao bằng hữu."

 

Nam tu nọ nụ xán lạn của làm cho lóa mắt. Ánh mắt y khó khăn lắm mới dứt khỏi bức tranh để chuyển dời lên khuôn mặt Tu Tiểu Chử. Hai má y thoáng chốc ửng lên một vệt đỏ khả nghi. 

 

Thiếu niên lớn lên... thật sự quá mắt. Mơn mởn tràn đầy sức sống, thậm chí còn rung động lòng hơn tất thảy những nữ tu mà y từng gặp.

 

"Ta..." Nam tu ấp úng, ánh mắt lảng tránh, chẳng dám thẳng đôi mắt của Tu Tiểu Chử.

 

"Đạo hữu, xem bút pháp trong tranh , xem ánh sáng, bóng tối, cả sức căng của cảm xúc nữa," Tu Tiểu Chử bắt đầu nghiêm trang hươu vượn. "Đây chỉ đơn thuần là một bức tranh, mà còn là một sự khám phá về thứ tình cảm tối cao nhất! Mười khối linh thạch, mua bao giờ chịu thiệt, mua bao giờ lừa. Thứ mua chính là một kiệt tác nghệ thuật độc nhất vô nhị!"

 

Nam tu dỗ ngọt đến mức ngẩn ngơ. Y bức tranh, thiếu niên đang đến híp cả mắt mặt. Ma xui quỷ khiến thế nào, y thò tay túi trữ vật, lấy mười khối linh thạch hạ phẩm. 

 

"Vậy... bán cho ." Giọng y nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.

 

Trong lòng Tu Tiểu Chử mừng như điên, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì nụ ấm áp như gió xuân. Cậu nhanh nhẹn cuộn tròn bức tranh đưa qua. 

Lili♡Chan

 

"Đạo hữu thong thả, hoan nghênh đến." 

 

Nam tu đón lấy bức tranh như cầm củ khoai lang nóng bỏng tay, chẳng buồn đầu mà cắm cúi chui tọt đám đông, biến mất dạng.

 

Giao dịch thành công!

 

【 Nhận giá trị sung sướng từ qua đường Ất: +0.15! 】

 

Tu Tiểu Chử nắm chặt mười khối linh thạch vẫn còn vương ấm trong tay, kích động đến mức suýt chút nữa bật

 

Cuối cùng cũng kiếm hũ vàng đầu tiên trong đời! Mặc dù thứ bán là... tranh lớn. Hơn nữa còn dựa việc bán nhan sắc mới thành công.

 

Cậu buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu sắc trời đang dần sầm tối, cúi xuống mười lăm khối linh thạch hạ phẩm trong tay. 

 

Ôi chao, hôm nay quả thật là xuất sư bất lợi mà.

 

Loading...