Bác sĩ mới đến rất thận trọng, nói rằng thiết bị y tế của bệnh viện còn hạn chế, đề nghị chuyển đến bệnh viện lớn hơn, uy tín hơn.
Người chăm sóc gọi điện cho tôi, tỏ vẻ khó hiểu: "Nhà này làm cái trò gì vậy, làm ầm ĩ một hồi khiến bác sĩ y tá đều không vui, ai còn tâm trí mà chữa bệnh nữa?"
Chỉ có tôi là hiểu rõ, "người con đại hiếu" này lại đang tìm cách đổ tội cho người khác.
Kiếp trước, anh ta đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi.
Còn kiếp này, bệnh viện đã tiêu tốn của anh ta mười mấy vạn tiền viện phí, chính là kẻ thù mà anh ta căm hận nhất, và bộ mặt bất hiếu của anh ta cũng đã bại lộ trước mặt các bác sĩ và y tá.
Muốn đổ tội, đương nhiên phải tìm người thích hợp.
Lang băm vô lương, chỉ biết moi tiền mà không tận tâm, chính là cái tội mà anh ta bịa ra để đổ lỗi.
Tôi không ngờ bố Chu Lỗi lại tự tử.
Người chăm sóc gọi điện cho tôi, giọng nói hoảng loạn: "Ông cụ nhảy sông rồi, nhà họ Chu làm ầm ĩ lên, đang khiêng xác đến bệnh viện gây rối, nói là bệnh viện hại c.h.ế.t ông cụ.
Họ còn lôi tôi ra chửi, nói sẽ kiện cả tôi nữa. Nhưng tôi chỉ phụ trách chăm sóc ban đêm, đến 7 giờ sáng là hết ca rồi, người nhà họ đến tận hơn 10 giờ, khoảng thời gian đó không ai trông nom ông cụ, sao lại là trách nhiệm của tôi chứ?"
Tôi vội vàng xin nghỉ phép, từ tỉnh ngoài chạy về bệnh viện.
Chưa bước vào cửa đã thấy mấy vòng hoa chắn ngang lối vào.
Mấy người mặc đồ tang, khóc lóc thảm thiết, còn một t.h.i t.h.ể được phủ vải trắng đặt ngay cửa ra vào.
Vì bị chặn lối vào nên dòng xe cộ vào bệnh viện bị tắc nghẽn, cả con đường bị kẹt cứng, đến cả xe cấp cứu cũng không vào được.
Những người đang cần cấp cứu, đi thăm bệnh, tiếng còi xe inh ỏi vang lên khắp nơi, khiến người ta đau đầu như muốn nổ tung.
Nhưng người nhà họ Chu - tâm điểm của cơn bão, lại chẳng hề quan tâm đến sự hỗn loạn bên ngoài, càng đông người xem, họ càng làm tới.
Mẹ Chu khóc đến mức ruột gan đứt đoạn, ngất lên ngất xuống, Chu Lỗi gào khóc thảm thiết, Chu Bội cũng không chịu thua kém, khóc nức nở.
Không biết ai đã báo cho giới truyền thông, có phóng viên đang đứng quay phim trực tiếp bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dua-con-dai-hieu/chuong-8.html.]
Một màn kịch "gây rối bệnh viện" thật hoành tráng.
Chờ ống kính phóng viên hướng về phía mình, Chu Lỗi nhảy dựng lên, phẫn nộ tố cáo:
"Bệnh viện này đã hại c.h.ế.t ba tôi!
Bệnh viện này vô đạo đức, suốt ngày chỉ biết moi tiền, bác sĩ và y tá vô trách nhiệm, còn đánh mắng bệnh nhân.
Chúng tôi giao ông cụ khỏe mạnh cho họ, bỏ ra mười mấy vạn, kết quả người c.h.ế.t một cách không rõ ràng, chúng tôi nhất định phải đòi lại công bằng!"
Mẹ Chu hùa theo: "Đúng vậy, lũ bác sĩ này ác như lang sói, tâm địa độc ác, hại c.h.ế.t ông nhà tôi, thật không có trời đất gì cả!"
"Mạng người dân cũng là mạng, nếu bệnh viện trốn tránh trách nhiệm, chúng tôi sẽ dùng pháp luật để bảo vệ quyền lợi của mình." Chu Bội nói một cách hùng hồn.
Phóng viên hỏi ngược lại: "Thi thể bệnh nhân được tìm thấy dưới sông, bệnh viện đề nghị khám nghiệm tử thi, tại sao gia đình không đồng ý?"
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
"Người c.h.ế.t là tổn thất lớn nhất, ông nhà tôi đã mất rồi, còn muốn động đến t.h.i t.h.ể của ông ấy nữa,sao bọn họ táng tận lương tâm như vậy?
Các người có phải cấu kết với bệnh viện không? Tại sao lại bênh vực họ?" Mẹ Chu quay sang đổ lỗi ngược lại.
Tên phóng viên cứng họng, biện minh: "Chúng tôi chỉ đưa tin sự thật."
"Sự thật là bệnh viện bức tử bệnh nhân, bây giờ còn muốn trốn tránh trách nhiệm!" Chu Lỗi lập tức kết luận.
"Đúng vậy, phải bồi thường! Đừng hòng quỵt!" Mẹ Chu hung dữ nói.
"Hừ, rõ ràng là muốn tống tiền." Những người xung quanh xì xào bàn tán.
"Nghe nói ông cụ tự nhảy xuống sông tự tử."
"Chẳng trách bọn họ không chịu khám nghiệm tử thi."
"Nói đi cũng phải nói lại, bệnh viện không trông coi bệnh nhân cẩn thận cũng có phần trách nhiệm."
"Bệnh viện đâu phải nhà trẻ, bệnh nhân thay quần áo lẻn ra ngoài tự tử, ai mà biết được? Còn trách bác sĩ, muốn gì nữa, chẳng lẽ bắt người ta phải kè kè canh chừng 24/24 mới được à?"
"Đúng đấy, bệnh viện là để chữa bệnh, chứ có phải trại giam đâu, người nhà bệnh nhân còn không trông được, lại đi trách bệnh viện."