DỮ QUÂN - 6 - 9

Cập nhật lúc: 2025-02-27 15:39:07
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6.

 

Dạo này Kinh thành không yên ổn cho lắm.

 

Trước đó Tiêu Trạch từng nói với ta, mấy ngày nay không nên ra ngoài. Sau đó, ta đi hóng hớt mới biết được, thì ra là vị Cửu vương gia mà bệ hạ thích nhất mới bị ám sát mấy ngày trước, đến nay vẫn chưa rõ tung tích của thích khách.

 

Cũng vì thế mà mấy nay Tiêu Trạch rất mệt mỏi, xưa nay thủ đoạn phá án của Cẩm Y vệ luôn như sấm rền gió cuốn nhưng lần này đã bao ngày trôi qua vẫn không thấy có hiệu quả.

 

Mặc dù ngày nào hắn cũng phải bôn ba tới lui nhưng hầu như luôn dành chút thời gian tới gặp ta.

 

Cửa hàng bánh ngọt mới mở ở phía đông thành, loại vải mới lên kệ ở phía tây thành, hắn đều mang tới cho ta.

 

Ta rất thích Tiêu Trạch, cũng rất muốn được gặp hắn nhưng nếu hắn chỉ muốn báo ơn ngã hố tuyết thì ta nghĩ cũng không cần đến mức này.

 

Hôm nay Tiêu Trạch lại tới, hắn mang bánh hoa hồng theo, đặt lên bàn rồi hỏi thăm mấy câu sau đó xoay người đi luôn.

 

Thật ra ta cũng xót Tiêu Trạch lắm, bệ hạ ưu ái Cửu vương gia nhưng Cẩm Y vệ lại không được việc khiến cơn giận của bệ hạ bao ngày nay không vơi chút nào, vậy cũng đủ hiểu áp lực của Tiêu Trạch đang rất lớn.  

 

Tựa hôm nay vậy, gương mặt vốn trắng nõn của hắn giờ lại như đang bám một lớp bụi mỏng, nhìn vô cùng tiều tụy.

 

Ta nhìn đủ loại vải theo xu hướng, vô số đồ chơi nhỏ, cùng bánh ngọt ăn không hết nổi càng ngày càng nhiều thêm trong phòng, lại nhìn sang khuôn mặt đã mệt mỏi kiệt quệ kia, nói với hắn: “Tiêu đại nhân, ngài bận như vậy, không cần ngày nào cũng phải tới đâu.” 

 

Bước chân vốn định bước ra khỏi cửa của Tiêu Trạch khựng lại, hắn dừng bước xoay người, nhìn về phía ta: “Vậy theo Tống cô nương, vì sao ngày nào ta cũng tới đây?”

 

Đây cũng là vấn đề ta đang thắc mắc, ta nói: “Chẳng lẽ Tiêu đại nhân đang muốn báo ân sao? Chuyện trước kia ta thực sự không còn nhớ gì cả, hơn nữa, đó cũng chỉ là chuyện trùng hợp, không gì đáng để báo ân đâu.”

 

Ta cúi đầu.

 

Đương nhiên ta không hi vọng ngày nào ngươi cũng tới rồi.

 

Dù sao ngươi cũng chỉ muốn báo ân thôi mà.

 

Báo ân, báo ân, ngày nào cũng tới, ngày nào cũng quấy nhiễu lòng ta, hại ta ăn không ngon, ngủ không yên.

 

Bây giờ thậm chí ta còn có chút không muốn thành thân cùng Tiêu Trạch cho lắm.

 

Nếu hắn chỉ muốn báo ân, vậy ta gả cho hắn cũng chỉ là giả thôi

 

Mà giờ ta cũng đã hiểu ra, cái gì đã là giả thì càng nghĩ cũng chỉ càng phí công mà thôi.

 

Thà rằng không cần còn hơn.

 

Tiêu Trạch dường như đã hiểu ra ý của ta, hắn im lặng nửa ngày rồi ngẩng đầu nhìn về phía ta: 

 

“Tống Thời Khanh, có phải nàng bị ngốc không?”

 

Ta vô tri.

 

Hắn cũng im lặng.

 

Rất rất lâu sau, trong phòng vẫn không có ai lên tiếng trước.

 

Ta thực sự không nhịn nổi nữa, mở miệng nói: “Ý của ta là, ta sợ làm phiền...”

 

Hắn chợt cất giọng hỏi ta: “Nàng có từng thích ai chưa?”

 

Cứu!

 

Mặt của ta thoắt cái đỏ lựng.

 

Nhưng ta vẫn thành thật gật đầu.

 

Hắn nói: “Ta cũng có người mình thích, nhưng hình như nàng ấy hơi ngốc.”

 

“Ồ.”

 

Ta ậm ờ đáp một tiếng.

 

Chờ đã, ngốc á?

 

Sao cái kiểu miêu tả này nó cứ quen quen?

 

Ta hỏi lại: “Vậy người ngài thích, là kiểu người như nào á?”

 

 Ta nhớ hình như phải rất lâu, rất lâu sau, lâu đến mức thời gian như sắp đặc quánh lại. 

 

Trong đầu ta còn nghĩ đi nghĩ lại cả tám trăm lượt, có phải câu hỏi của ta có vấn đề gì không.

 

Ta lấy hết dũng khí, vừa định nói là ta lỡ lời thì ai biết, một giây sau, giọng nói của Tiêu Trạch vang lên.

 

Hắn nói: “Là kiểu người giống nàng.”

 

7.

 

Ta đã mất nhận thức, không còn biết trong đầu ta đang nghĩ gì nữa rồi.

 

Một tiếng đùng vang lên, nổ tung trong óc ta.

 

Tiêu Trạch đang nói gì vậy?

 

Hắn đang tỏ tình với ta đấy à?

 

Hắn nói muốn cưới ta, là nghiêm túc thật á?

 

Không đúng, nó cứ sai sai ở đâu, rõ ràng ban đầu, là ta nhét miếng sắt vào trong túi thơm của Tiêu Trạch.

 

Là ta cầm tú cầu có nhét nam châm vứt xuống dưới.

 

Là ta định lừa cưới Tiêu Trạch mà.

 

Tiêu Trạch thấy ta ngơ ra một chỗ, cười cười, nói với ta: “Nàng cảm thấy trong cái tú cầu kia có mấy miếng nam châm?”

 

Ta sợ hãi giơ một ngón tay ra.

 

Tiêu Trạch lắc đầu: “Là hai miếng.”

 

Ta hoàn toàn rơi vào cõi vô tri.

 

Hắn nói với ta: “Còn có một miếng của ta nữa. Tống Thời Khanh, hai miếng sắt trong túi thơm của ta hôm đó, có một miếng là tự tay ta bỏ vào.”

 

“Ta biết nàng muốn ném tú cầu nên mới nhét một miếng nam châm vào trong tú cầu của nàng. Thế nên, trong tú cầu của nàng có hai miếng nam châm, một miếng của nàng, một miếng của ta.”

 

“Ban đầu khi ta điều tra ta còn nghi ngờ, vì sao trong tú cầu của nàng lại có hai miếng nam châm. Sau đó ta nghĩ, có khi nào cô nương kia cũng thích ta hông?”

 

Hắn thấy ta không nói lời nào, đột nhiên tiến lên ghé mặt tới, nhẹ nhàng nói bên tai ta: “Nàng vẫn chưa rõ sao?”

 

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

“Tống Thời Khanh, ta thích nàng.”

 

“Rất thích, rất thích.”

 

...

 

Từ từ.

 

Từ từ từ từ.

 

Tiêu Trạch đang nói gì thế?

 

Hắn nói nam châm trong tú cầu có một miếng là hắn bỏ vào, miếng còn lại là ta bỏ.

 

Hắn nói miếng sắt trong túi thơm của hắn, một miếng là hắn bỏ, miếng còn lại là của ta.

 

Hắn nói hắn thích ta.

 

Nhưng vì sao đã như vậy rồi mà chuyện khi đó lại không thành?

 

Vì sao?

 

Đúng rồi, tại Thái Tử!

 

Ta hỏi Tiêu Trạch: “Vậy Thái Tử...”

 

Hắn ngắt lời ta: “Thái Tử chỉ là sự cố thôi. Hắn thích có heo ăn, nàng quên rồi sao?”

 

À, đúng ha, Thái Tử thích cho heo ăn.

 

Tiêu Trạch dùng một câu nói dẹp gọn chủ đề Thái Tử, lại hỏi ta: “Vậy Tống cô nương, ta có đoán đúng không? Cô nương ta thích rốt cuộc có thích ta không thế?”

 

Ta ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt nóng rực của Tiêu Trạch.

 

Ta chưa từng trông thấy hắn như vậy.

 

Tiêu Trạch trong trí nhớ của ta, hoặc dịu dàng như ngọc, khiêm tốn lễ độ. 

 

Hoặc sẽ như trong lời đồn, thủ đoạn tàn khốc, khiến người ta vừa nghe tới đã sợ mất mật.

 

Còn hắn của bây giờ, tuy rằng cả người đang mỏi mệt nhưng ánh mắt lại nhiệt tình như lửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/du-quan/6-9.html.]

Vừa rồi ta đã hồi tượng lại tất cả mọi chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này.

 

Ta bừng tỉnh nhận ra, hình như ta đúng là hơi ngốc thật.

 

Chắc vì ta bị Tiêu Trạch làm cho đầu óc bay bay nên đến chính ta cũng không biết ta đang nghĩ gì, ta chỉ biết ta nhón chân lên, nhẹ nhàng hôn lên môi Tiêu Trạch.

 

Vị Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ xưa nay vốn tàn nhẫn, vậy mà lúc này sống lưng lại cứng đơ.

 

Ta rời khỏi môi hắn, dùng cánh tay vòng qua cổ Tiêu Trạch, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt hồng hồng của hắn, hỏi: 

 

“Chàng nói xem?”

 

8.

 

Ta, ta cảm giác hai ba đêm tới mình sẽ không buồn ngủ nổi.

 

Hu hu hu, đây là Tiêu Trạch đấy!

 

Ta đang nghĩ, từ bao giờ ta đã thích Tiêu Trạch rồi.

 

Thật ra chuyện này ra cũng không rõ lắm, ta chỉ cảm thấy, dường như từ nhỏ ta đã thích Tiêu Trạch rồi.

 

Ta lại nghĩ tới nghĩ lui, rồi chợt nhận ra, lần ở Ngự hoa viên kia là lần đầu ta gặp Tiêu Trạch.

 

Từ đó về sau, trong cuộc sống của ta, trong tim ta như có thêm một người nữa tồn tại.

 

Năm Trinh Ninh thứ ba mươi bày, đầu thu, ta theo mẫu thân tiến cung, lúc đi ngang qua Ngự hoa viên, ta ham chơi chạy tới bên hồ ngắm nghía, lúc đưa tay với lấy nhánh cây bên hồ, không cẩn thận làm rơi mất vòng tay trên cổ tay.

 

Lúc ấy ta còn rất nhỏ, chỉ viết òa khóc nức lên.

 

Mẫu thân nghe tiếng đi tới, quát lớn: “Trong cung trang nghiêm, con khóc cái gì!”

 

Tiếng khóc của ta càng lớn hơn.

 

Thật ra ta biết, chiếc vòng tay này không phải thứ quý giá gì, thực sự không đáng để ta khóc như vậy.

 

Nhưng đây là chiếc vòng nhũ mẫu tặng cho ta.

 

Mẫu thân của ta vốn không thích ta lắm, từ nhỏ ta đã được nhũ mẫu nuôi lớn. Sau này, nhũ mẫu bị bệnh nặng, trước lúc lâm trung, bà đưa chiếc vòng tay luôn mang bên người này cho ta.

 

Thật ra với ta, nó chẳng khác nào di vật mẫu thân trao cho ta chút nào.

 

Rơi mất vòng ta, ta vốn đã rất sốt ruột mà mẫu thân lại trách ta, khiến ta càng thêm tủi.

 

Lúc ta ra đời, kỳ thực ta còn một đệ đệ ruột thịt cùng được mẫu thân sinh ra, hai chúng ta vốn là sinh đôi long phượng.

 

Nhưng ngày bé đệ đệ bị bệnh phổi, lên cơn sốt qua đời, mẫu thân vô cùng đau lòng, cho rằng ta khắc c.h.ế.t đệ đệ.

 

Lúc bà ấy sinh ra chúng ta, bởi vì bị khó sinh nên thân thể bị hao tổn, cho nên đến nay dưới gối bà cũng chỉ có một đứa con gái là ta.

 

Vì như thế nên bà ấy mới cảm thấy vì sinh ta mà đệ đệ c.h.ế.t bệnh, cũng vì sinh ta mà khiến thân thể bà ấy yếu đi, không thể mang thai.

 

Từ nhỏ bà cũng không thân thiết với ta, nếu không phải thực sự cần dẫn theo người nhà ra ngoài, bà chắc chắn không định dẫn ta ra ngoài.

 

Từ nhỏ ta đã ở cùng nhũ mẫu.

 

Ta coi nhũ mẫu như mẹ ruột của mình.

 

Nhưng hôm nay, vòng tay nhũ mẫu để lại cho ta rơi vào hồ nước, ta vốn đã đau lòng mà mẫu thân còn quát ta, khiến ta lại thêm nhớ về những ngày tháng bị bà ấy bỏ qua trước kia.

 

Ta càng thêm đau lòng, khóc đến mức tan nát cõi lòng.

 

Sau đó, chính mẫu thân là người gọi người tới, bịt miệng của ta lại, kéo ta vẫn còn đang giãy dụa rời khỏi đó.

 

Đúng lúc ta nản lòng, chuẩn bị từ bỏ chiếc vòng tay ấy thì Tiêu Trạch xuất hiện.

 

Lúc đó hắn mới chỉ bảy tám tuổi nhưng dáng người đã cao ráo rắn rỏi, gương mắt rạng ngời.

 

Hắn nhảy từ trên núi giả ở hậu hoa viên nhà ta xuống, nhìn ta đang buồn thiu ngồi trong bụi cây, cười hỏi: “Muội là Tống muội muội nhỉ.”

 

Ta nhìn hắn một cái, nhưng không biết hắn là ai.

 

Ta lại nghiêng đầu nhìn sang bên khác, vốn không muốn để ý đến hắn.

 

Hắn cũng không để ý tới sự lạnh lùng của ta, mà dừng lại trước người ta, ngồi xổm xuống, xòe tay ra với ta.

 

Trên bàn tay hắn là một chiếc vòng tay đã cũ, lớp sơn mài màu vàng kim trên đó đã tróc đi nhiều, hoa văn vốn rất tinh xảo cũng hơi mờ nhòa.

 

Đây là vòng tay của ta.

 

Ta ngạc nhiên mở to mắt, cầm vòng tay trên tay, sau khi lật đi lật lại xác nhận vòng tay đã thực sự về với ta rồi, ta mới nhớ tới vị ân nhân của mình.

 

Ta nhớ lại, khi ấy dường như ta có chút kích động.

 

Bởi vì ta không nhịn được, ôm chầm lấy thiếu niên trước mắt.

 

Khi ấy ta còn thơm lên mặt hắn một cái.

 

Ấy là lần đầu tiên ta trông thấy thiếu niên đẹp như vậy đỏ mặt.

 

Trong nháy mắt ấy, dường như ta cảm nhận được tiếng trái tim ta lỡ nhịp một thoáng.

 

Ta nghĩ, ta động lòng rồi.

 

Mặc dù trong lòng ta và Tiêu Trạch đều đã có nhau, cũng đã hiểu lòng đối phương nhưng thánh chỉ xin ban hôn vẫn mãi chưa thấy đâu,

 

Lý do thì đương nhiên vẫn là vì Cửu vương.

 

Trong bảy vị Hoàng Tử bệ hạ hiện có, Thái Tử chính là con trai trưởng của tiên Hoàng hậu, thân phận vô cùng cao quý, thật thà, chăm chỉ lại thông minh nên sáu tuổi đã được lập làm Thái Tử, được bệ hạ dốc lòng chỉ bảo, đặt rất nhiều kỳ vọng.

 

Nhưng đứa con bệ hạ yêu chiều nhất lại không phải Thái Tử mà là Cửu vương.

 

Cửu vương là người con duy nhất của Lâm Quý phi nhưng vì nhà ngoại xuất thân không nổi trội, tài năng cũng bình thường nên bệ hạ vô cùng yêu thương hắn.

 

Tương truyền, Lâm Quý phi vốn là nữ hầu bên người bệ hạ từ khi ông còn nhỏ, sau này hai người lâu ngày sinh tình, khi bệ hạ đăng cơ lên làm đế, ông đã phong Lâm thị làm Quý phí, vô cùng yêu thương bà ấy.

 

Người ta đồn rằng, dù Cửu vương có muốn sao trên trời, bệ hạ cũng sẽ hái xuống cho hắn.

 

“Hắn cũng chẳng đòi hỏi sao trăng gì.”

 

Tiêu Trạch uống một ngụm trà, nhìn ta rồi thuận miệng nói một câu.

 

Ta hỏi lại: “Vậy hắn muốn gì?”

 

Tiêu Trạch cười: “Cửu vương là Hoàng Tử, con cháu Hoàng gia, phú quý có thừa, hắn còn muốn gì được nữa?”

 

Ta hiểu ra ngay.

 

Nhưng ta vẫn tiếp tục hỏi: “Nhưng bên ngoài có một Thái Tử tài đức vẹn toàn, ngày thường Cửu vương chỉ tận hưởng vui chơi, phân tranh thế nào được với Thái Tử?”

 

“Cửu vương tất có biện pháp của Cửu vương.”

 

Tiêu Trạch lại nói một câu khiến ta không hiểu lắm.

 

Thật ra ta cũng không rõ Cửu vương là loại người gì, bởi vì từ nhỏ tới giờ, ta chưa gặp Cửu vương được mấy lần.

 

Ta và hắn cũng chỉ từng gặp ngẫu nhiên mấy lần ở tiệc trong cung mà thôi.

 

Nhưng rất nhanh sau đó ta đã có liên quan đến Cửu vương, mà lần này cũng không còn là gặp mặt ngẫu nhiên nữa.

 

Bởi vì Cửu vương mời ta cùng Tiêu Trạch tham dự yến tiệc sinh nhật của hắn  

 

Thật ra ta cũng thấy có chút vui vui, bởi vì Cửu vương mời như thế, giống như đã chấp nhận chuyện của ta và Tiêu Trạch vậy.

 

Nhưng khi ta vui vẻ cùng Tiêu Trạch xuất hiện ở phủ Cửu vương, ta mới cảm nhận được không khí ở đây dường như không ôn hòa cho lắm.

 

Bởi vì Thái Tử cũng tới.

 

Mà ánh mắt hắn nhìn ta, cứ quái quái thế nào.

 

Giống như có chút không cam lòng nhưng cũng có nét buông xuôi mỏng mảnh.

 

Ta không hiểu được thứ cảm xúc phức tạp ấy.

 

Xem ra nhận định của ta đã đúng.

 

Thái Tử, vốn là người kỳ quái như vậy đấy.

 

Ta vòng qua Thái Tử, đi theo thị nữ tới khu của nữ tử ngồi.

 

Nhưng con đường đi càng đi càng thấy sai sai, thị nữ này đang dẫn ta tới hậu hoa viên.

 

Ta đang định mở miệng hỏi nàng ta thì nàng ta lại hành lễ với ta rồi quay người bỏ đi không nói lời nào.

 

Trong lòng ta dấy lên nỗi bất an mơ hồ, đang định rời khỏi đây ngay và luôn thì lại nghe thấy đằng sau vang lên tiếng gọi: “Tống cô nương.”

 

Ta quay đầu, là Cửu vương.

 

Loading...