DỮ QUÂN - 3 - 5

Cập nhật lúc: 2025-02-27 15:37:57
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

 

Ta nghe nói Thái Tử mắc một căn bệnh lạ.

 

Bị đau đầu, ngày nào cũng đau đầu, mấy ngày trước ta tới thăm hắn hắn không làm sao.

 

Nhưng ta vừa đi, đầu hắn lại đau.

 

Các ngươi nói xem có kỳ quái không.

 

Thái Tử kỳ quái, đến bệnh cũng kỳ quái.

 

Thái y tới phủ nhà ta mời ta, báo rằng Thái Tử đang thê thảm lắm rồi, ngày nào đầu cũng đau muốn chết, cứ ta không tới thăm hắn là ngày nào hắn cũng đau như thế, nhỡ đâu ngày nào đó hắn đau đến c.h.ế.t thì ta sẽ phải gánh tội sát hại Thái Tử.

 

Thái y ôm mặt khóc rưng rức: “Ngươi như này chẳng khác nào đang đòi mạng sống của điện hạ, ngươi chính là người hại điện hạ! Điện hạ của ta! Ôi, điện hạ của ta!!!”

 

Ta: “...”

 

Ta không từ chối được, đành phải nhận lời: “Được rồi, ta sẽ tới thăm Thải Tử.”

 

Thái y lập tức trở mặt tươi cười, còn nói sẽ chờ ta thay y phục xong xuôi, đi cùng ta tới Đông Cung.

 

Ta về phòng, vừa định xoay người đóng cửa lại thì một bàn tay chợt xuất hiện ngay giữa khe cửa đang hé mở.

 

Ta ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Tiêu Trạch.

 

Tim ta lập tức đập như trống nổi.

 

Hắn cười nhạt, đẩy cửa bước vào phòng, hất áo bào ngồi xuống, nói với ta: “Thái Tử lâm bệnh nặng, bệ hạ tạm thời hoãn chuyện tứ hôn lại, nhưng không sao hết, mấy ngày nữa ta sẽ nhắc lại chuyện này với bệ hạ.”

 

“Được.” Ta gật đầu đáp: “Vừa hay ta cũng phải đi thăm Thái Tử, nghe nói mấy ngày nay hắn bị đau đầu nghiêm trọng, ngày nào gặp ta mới đỡ hơn chút,”

 

Khuôn mặt tươi cười của Tiêu Trạch hơi tối đi, hắn nhìn ta: “Gặp cô nương lại đỡ hơn?”

 

Ta gật đầu: “Ta đoán vì hắn bị tắc nghẽn kinh mạch, gặp ta hắn tức giận, kinh mạch tự thông nên hết đau đầu.”

 

Tiêu Trạch lắc đầu, cười nói: “Nếu đúng như vậy thì thuốc của Thái Tử hẳn phải là ta.”

 

Ta khó hiểu: “Ừm?”

 

Tiêu Trạch nhin về phía ta: “Cô nương có biết vì sao hôm đó Thái Tử lại ôm thùng sắt đứng đó không?”

 

Ta lắc đầu.

 

“Ta biết.”

 

Tiêu Trạch tỏ vẻ thần bí vẫy ta lại gần, nhỏ giọng nói bên tai ta: “Thái Tử rất thích cho heo ăn, thật ra hôm đó hắn định ôm thùng sắt đi cho heo ăn.”

 

“Hả??”

 

Ta tỏ vẻ hoài nghi sâu sắc.

 

Nhưng Tiêu Trạch rất chắc chắn gật đầu với ta.

 

 Ta cứ tạm tin hắn trước vậy.

 

Thì ra cái thùng sắt Thái Tử ôm là thùng cho heo ăn.

 

Khiếp sợ ghê.

 

4. 

 

Ta đi theo Thái y tới Đông Cung.

 

Thái Tử đang nằm trên giường, gương mặt trắng bệch, tái đến mức ta cảm tưởng như hắn đang đắp phấn lên mặt.

 

Hẳn Thái Tử đang bệnh nặng lắm, dù sao trên mặt còn tróc cả da ra rồi này.

 

Cũng tại ta bỏ nam châm vào trong tú cầu, nếu không thì Thái Tử đã chẳng thương tật đến mức này.

 

Dù sao người ta cũng chỉ muốn yên thân đi cho heo ăn thôi mà.

 

Thế mà giờ lại thành thế này đây.

 

Suy cho cùng, ta hẳn cũng nên chịu trách nhiệm với bệnh của Thái Tử,

 

Ta thành khẩn xin lỗi hắn: “Điện hạ, xin lỗi ngài, lỗi tại ta cả.”

 

Thái Tử đứng dậy, nhìn về phía ta: “Tống cô nương, ta có chuyện này muốn nói với cô.”

 

Ta ngẩng đầu: “Mời điện hạ nói.”

 

Thái Tử lúng túng hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: “Cô có biết vì sao hôm đó bổn cung lại ôm một cái thùng sắt không?”

 

Đúng là người một nhà, hỏi y nhau.

 

Ta gật đầu, trả lời cực kỳ chân thành : “Điện hạ định đi cho heo ăn.” 

 

Trong một thoáng, ta cảm giác như Thái Tử vừa nhảy vào chảo nhuộm, sắc mặt thay đổi phải gọi là như cầu vồng sau mưa.

 

Vẻ mặt hắn vô cùng khó coi: “Ai nói cho cô cái này? Tiêu Trạch?”

 

Ta thành thật gật đầu, thầm nghĩ Tiêu Trạch rất trọng nghĩa khí với ta, ta cũng nên giúp hắn một chút.  

 

Thế là ta quyết định thay Tiêu Trạch nịnh nọt Thái Tử, thế là bèn thêm mắm dặm muối nói vài câu: “Điện hạ, Tiêu Trạch rất quan tâm ngài đó. Ngài xem, chuyện bí mật như ngài thích cho heo ăn, người bình thường mấy ai để ý đến?”

 

“Cũng chỉ có Tiêu Trạch, con người quá là tinh tế, trung tâm không hai lòng, không chỉ để ý tới sở thích của ngài, còn răn dạy ta, bảo ta đang làm trì hoãn việc lớn của điện hạ, đúng là tội c.h.ế.t muôn phần.”

 

“Tiêu Trạch còn bảo, ta nhất định phải xin lỗi điện hạ.”

 

“Tiêu Trạch cũng bảo, xin lỗi thôi không đủ, nhất nhất phải bảo ta tự thân đến nhận lỗi với Thái Tử.”

 

“Tiêu Trách kể với ta, điện hạ yêu dân như con, hiền đức vô ngần, nếu bị ta chọc giận đến mức sinh bệnh, thì ta đúng là tội ác tày trời.”

 

Cuối cùng, ta chớp chớp mắt hỏi: “Điện hạ, Tiêu Trạch tốt không?”

 

Sắc mặt Thái Tử càng khó coi hơn.

 

Từ đỏ thành trắng, từ trắng thành đen, sau khi chuyển đen còn như phát ra cả ánh tím.

 

Ta cảm giác Thái Tử rất muốn nói gì đó với ta nhưng hắn chưa kịp nói được chữ nào thì đã ôm n.g.ự.c ho dữ dội, thậm chí còn ho ra máu.

 

Ta hoảng hồn, vội vàng hô lên: “Thái y! Thái Y! Thái Tử điện hạ không xong rồi!”

 

Thái y lảo đảo chạy vào, sau khi bắt mạch thì thở phào một hơi.

 

Ông ấy cưới nói: “Điện hạ ho ra hết m.á.u ứ rồi, từ giờ sức khỏe sẽ tốt lên thôi.” 

 

Ta sợ ngây người.

 

Tiêu Trạch đúng là phán như thần.

 

Hắn nói Thái Tử thấy hắn, sẽ khỏe lên.

 

Nhưng hôm nay, ta chỉ mới nhắc đến tấm lòng son sắt của Tiêu Trạch dành cho Thái Tử thôi đã đủ khiến Thái Tử vui đến mức khỏi cả bệnh.

 

Tiêu Trạch đúng là lợi hại.

 

Tiêu Trạch quá tốt.

 

Hình như ta lại càng thích Tiêu Trạch hơn rồi.

 

Thái Tử đúng là quý nhân của ta, nếu hắn không ôm thùng sắt thì làm sao Tiêu Trạch lại nói muốn cưới ta, giúp ta thoát khỏi rắc rối được.

 

Nếu hắn không mắc cái bệnh kỳ quái này, sao ta lại tới thăm hắn, còn gián tiếp để Tiêu Trạch chữa khỏi bệnh cho Thái Tử, khiến ta hiểu ra Tiêu Trạch đáng ngưỡng mộ nhường nào được.

 

Thái Tử ơi Thái Tử, ta ưng ngài rồi đó Thái Tử à.

 

5.

 

Sau khi bệnh của Thái Tử khỏi hoàn toàn, hắn bắt đầu bận rộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/du-quan/3-5.html.]

 

Mặc dù hôm đó ta nịnh nọt Thái Tử hơi quá lố nhưng không thể không thừa nhận, Thái Tử đúng là một Thái Tử tốt chăm chỉ làm việc, yêu dân như con.

 

Từ năm sáu tuổi Thái Tử vào làm chủ Đông Cung đến nay, hắn luôn chăm chỉ cần cù đọc sách, đến Thiếu phó* cũng khen ngợi hắn nhiều lần. Sau khi hắn vào triều, thương dân vô cùng, làm việc liêm khiết ngay thẳng, danh tiếng đức độ tài giỏi vang khắp hậu thế.

 

*Thiếu phó: Chức quan dạy học cho Thái Tử.

 

Có lẽ là vì hôm đó ta thay Tiêu Trạch nịnh Thái Tử quá lọt tai nên khoảng thời gian này dù Thái Tử bận tối mày tối mặt cũng không rảnh để triệu gặp ta nhưng vẫn thỉnh thoảng gửi cho ta vài thứ, chắc là để tỏ lòng cảm kích.

 

Hôm nay Thái Tử gửi bánh hoa quế tới, thái giám đưa đồ nói với ta, đây là bánh Thái Tử tự tay làm, dặn ta nhất định phải cẩn thận thưởng thức.

 

Ta luôn miệng đáp lời, quay về tắm rửa, xông hương, thay quần áo. Sau khi hoàn thành quá trình này, ta vừa định thưởng thức bánh thì Tiêu Trạch lại tới.

 

Mấy ngày nay hình như Tiêu Trạch khá mệt mỏi, thân mình gầy hơn nhiều, dưới mắt cũng hiện ra quầng thâm nhàn nhạt.

 

Hắn nói với ta, gần đây Kinh thành không yên ổn lắm, dặn ta hạn chế ra ngoài nhiều.

 

Ta hỏi hắn có chuyện gì.

 

Tiêu Trạch không trả lời ta, mà ngước mắt nhìn: “Gần đây Cẩm y vệ rất bận rộn, bệ hạ cũng không rảnh xử lý những chuyện khác nên chuyện xin tứ hôn sẽ phải hoãn lại.”

 

Trong lòng ta đương nhiên rất thất vọng, ta cảm thấy Tiêu Trạch hẳn đang hối hận rồi.

 

Bệnh của Thái Tử đã khỏi, bệ hạ giờ cũng không định truy cứu nữa.

 

Ban đầu Tiêu Trạch nói muốn cưới ta chính vì để ta tránh được bệ hạ trách phạt.

 

Nên chuyện này chỉ đơn thuần là bạn bè giúp nhau thôi.

 

Đương nhiên, ta và Tiêu Trạch hẳn còn chưa được tính là bạn bè.

 

Nên có thể nói, người này đúng là rất nhiệt tình.

 

Bây giờ bệ hạ không muốn truy cứu nữa, đương nhiên Tiêu Trạch sẽ trì hoãn ngày qua ngày, cuối cùng chẳng giải quyết gì nữa.

 

Ta đang đau lòng vô cùng.

 

Nhưng ta không thể biểu hiện ra ngoài được.

 

Ta cười nói: “Không sao, không sao, lúc đầu cũng chỉ định thành thân giả thôi mà. Bây giờ bệ hạ quên chuyện này rồi, vậy chúng ta cũng bỏ qua chuyện này đi.”

 

Nụ cười trên mặt Tiêu Trạch cứng đờ, dương như hắn không ngờ ta sẽ nói như vậy.

 

Dường như ta còn nhìn thấy được sự thất vọng ánh lên trong mắt Tiêu Trạch.

 

Nhưng sau đó ta lập tức lắc đầu phủ nhận.

 

Sao Tiêu Trạch lại thất vọng được, hẳn hắn phải vui vẻ mới đúng.

 

Rõ ràng là do trong lòng ta đang thất vọng nên nhìn ai cũng thấy người ta đang thất vọng.

 

Tiêu Trạch nhìn ta hồi lâu, đột nhiên mỉm cười, hỏi ta: “Tống cô nương, cô có nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt là khi nào không?”

 

Ta gật đầu: “Tất nhiên là ta nhớ chứ, mùa thu năm Trinh Ninh thứ ba mươi bảy, vòng tay của ta bị rơi vào hồ trong Ngự hoa viên, là Tiêu đại nhân tìm lại giúp ta.”

 

Tiêu Trạch lắc đầu: “Thật ra ta từng gặp cô nương sớm hơn.”

 

Ta: “Ừm?”

 

Tiêu Trạch bước tới bên cửa sổ, đưa lưng về phía ta, gió khẽ khàng luồn qua cửa sổ đang hé mở, thổi đong đưa tà áo hắn.

 

Hắn ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, dường như đang hồi tưởng lại gì đó: 

 

“Ta vẫn nhớ mùa đông năm Trinh Ninh thứ ba mươi tư, Tống phu nhân đưa con gái vào cung, thỉnh an Chung Quý phi, dọc đường đi tới Khánh An môn.”

 

“Ây...”

 

Chắc cũng có chuyện này.

 

Ta vò đầu bứt tai suy nghĩ hồi lâu, nhưng không nhớ ra nổi một chút dấu vết nào của chuyện này còn sót lại cả.

 

Tiêu Trạch không nhìn ta, lại tiếp tục nói: 

 

“Trận tuyết ngày hôm đó rất lớn, cô nương mặc một bộ áo đỏ, búi hai búi tóc nho nhỏ, nắm tay mẫu thân đi đường, vừa đi vừa nhảy nhót, không cẩn thận giẫm phải một hố tuyết, suýt nữa bị ngã. May mà Tống phu nhân là người tập võ nhiều năm, nên kịp kéo cô nương lại.”

 

Hu hu hu không đúng tí nào cả, vì sao trong sự miêu tả của Tiêu Trạch ta lại ngốc nghếch như vậy?

 

Hồi lâu sau, Tiêu Trạch vẫn không nói gì.

 

Ta không nhịn được hỏi: “Sau đó thì sao?”

 

“Sau đó...”

 

Tiêu Trạch xoay người: “Sau đó ta phát hiện ra, thật ra cái hố tuyết đó là Cửu Vương làm, làm vì muốn cho ta một biết tay.”

 

Hắn lại cười: “Thật ra ta phải cảm tạ cô đó, nếu không thì ngươi rơi vào hố tuyết đó sẽ là ta.”

 

Ta thấy ta hơi đơ rồi.  

 

Nói vậy, thành ra ta lại là người có ơn với Tiêu Trạch à?

 

Suy nghĩ trong đầu ta đang chưa ra đâu và đâu thì lại nghe Tiêu Trạch nói tiếp: “Ơn này, Trạch mãi ghi nhớ trong tim.”

 

Ta bị Tiêu Trạch làm cho phát ngượng, thế là ta xua xua tay: “Ài, không có gì, không có gì đâu, ta cũng đã quên rồi.”

 

“Nhưng ta không dám quên.”

 

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

Tiêu Trạch tiến lên một bước.

 

Ta ngây người.

 

Hắn định làm gì?

 

Ta vô thức lùi ra sau.

 

Hắn lại tiến lên một bước nữa, cách ta càng ngày càng gần: “Nên Tống cô nương gặp nạn, sao ta có thể không giúp được?”

 

Ta hỏi lại hắn: “Vậy ý của Tiêu đại nhân thế nào?”

 

Tiêu Trạch đáp: “Hôn sự này, vẫn nên tiếp tục.” 

 

Chuyện gì đây, là như nào đây?

 

Sao bây giờ lại giống như nếu ta nói không được, là ta có lỗi vậy?

 

Bị dồn tới nước này rồi, ta cũng chỉ đành gật gật đầu: “Vậy cũng được.”

 

Tiêu Trạch vẫn nở nụ cười ôn hòa.

 

Thật ra Tiêu Trạch trong truyền thuyết vốn là người có thủ đoạn tàn nhẫn, là vị Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ khiến người người trong kinh nghe tin đã sợ mất mật.

 

Nhưng sao ta lại cảm giác Tiêu Trạch mà ta tiếp xúc tựa như một viên đá ngọc bích nhã nhặn, ôn hòa nằm gọn trong lòng bàn tay ta, không có một chút sắc bén nào.

 

Xem ra, lần sau nghe đồn cũng phải chọn chỗ mà nghe thôi.

 

Tiêu Trạch đứng dậy định đi, trước khi đi hắn nhìn thoáng qua bánh ngọt bày biện ngay ngắn trên bàn trà của ta, đôi mắt hắn liếc nhìn lớp vàng trang trí trên bánh, hỏi: “Thái Tử tặng?”

 

Ta gật đầu: “Tiêu đại nhân không hổ là Cẩm Y vệ, đến cái này cũng chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra. Thái Tử nói đây là bánh ngài ấy tự tay làm đó.”

 

Tiêu Trạch nhìn đĩa bánh ngọt kia, cầm một miếng bánh lên, trong mắt ánh lên suy nghĩ gì đó rồi lại buông xuống, nói với ta: “Thái Tử là người thân ngọc thể vàng, tay nghề làm bánh của hắn, ta nghĩ có lẽ không ngon lắm đâu.”

 

Tiêu Trạch nhẹ nhàng để lại câu nói này rồi đứng dậy rời khỏi.

 

Ta suy nghĩ một chút, cũng hợp lý.

 

Thái Tử ngày ngày ăn sung mặc sướng, đồ ăn hắn làm chắc hẳn không dễ nuốt đâu.

 

Cho nên ta nhanh trí chọn không ăn mà đặt đĩa bánh ở trên bàn để tế bái, ngày nào cũng bái.

 

Để cảm tạ Thái Tử đã thưởng.

 

Loading...