DỮ QUÂN - 10 - hết

Cập nhật lúc: 2025-02-27 15:39:54
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

 

Ta hành lễ với Cửu vương: “Thần nữ tham kiến Cửu vương.”

 

Cửu vương cầm một bầu rượu, trên người cũng toàn mùi rượu đi về phía ta.

 

Ta vô thức lùi ra sau một bước.

 

Cửu vương cười hỏi: “Chẳng lẽ Tống cô nương nghĩ bổn vương là yêu râu xanh à?”  

 

Ta vội cúi đầu phủ nhận: “Không dám.”

 

“Ngẩng đầu lên.”

 

Cửu vương ra lệnh cho ta.

 

Ta ngẩng đầu nhìn về phía hắn, đôi mắt hồ ly của Cửu vương tựa như bị một lớp sương mù mịt mờ che đi, đuôi mắt hơi xếch lên, ngón tay hắn nhẹ nhàng nâng cằm ta lên, tỉ mỉ ngắm nghía một hồi, bỗng nhiên hắn bật cười, giễu cợt: “Nhan sắc có cỡ này, đúng là chả ra sao.”

 

Hắn ra vẻ chê bai buông ngón tay xuống, quay đầu, thuận miệng hỏi: “Ngươi thích Tiêu Trạch?”

 

Ta không biết Cửu vương có ý gì nhưng trong lòng ta thầm nghĩ hành vi của hắn thật phóng đãng, tốt nhất đừng để có hiểu lầm gì, thế là vội vàng giải thích: “Ta và Tiêu đại nhân đôi bên đều có tình nhưng chưa thành hôn, tất cả hành vi đều nằm trong khuôn phép, không hề vượt qua lễ giáo.”

 

“Ngươi nghĩ nhiều rồi.” Cửu vương xoay người: “Bổn vương cũng không rảnh rỗi đi nghe ngóng các ngươi có làm gì quá giới hạn không.”

 

 “Dù sao loại chuyện như này, bổn vương cũng không nhiều kinh nghiệm bằng tên Tiêu Trạch kia.”

 

Hắn quay đầu lại nhìn ta, ánh mắt không có chút ý tốt nào: “Nếu Tống cô nương chê Tiêu Trạch kỹ năng không tốt, hay để ta truyền cho ngươi một hai nhé, san sẻ nỗi sầu cho hai người các ngươi, được không?”

 

Ta nghe hắn nói mà mặt đỏ bừng, cúi gằm xuống: “Vương gia đừng nói đùa.”

 

Gió luồn qua cành liễu bên sông, Cửu vương đã choáng váng say dựa lưng vào cây liễu, ngẩng đầu lên uống một hớp rượu, sau đó vẩy chỗ rượu còn dư ra đất, cười nói: “Tới giờ rồi.”

 

“Tất cả cũng nên kết thúc rồi.”

 

Ta không hiểu hắn đang nói gì: “Gì cơ?”

 

Sau lưng chợt có giọng nói vang lên:

 

“Thật sao?”

 

Ta cùng Cửu vương theo nhau quay đầu, nhìn thấy Tiêu Trạch đang bước tới.

 

Tiêu Trạch cười: “Vương gia đang nói cái gì kết thúc vậy? Là chuyện của Linh An các?”

 

Gương mặt tươi cười của Cửu vương dần nhạt đi.

 

“Vương gia, nếu ta đoán không lầm, lúc này Thái Tử hẳn sẽ xuất hiện ở chỗ hầu nữ vốn định đưa Thời Khanh đến Linh An các nhỉ.” 

 

Lông mày của Cửu vương khẽ nhíu lại.

 

Tiêu Trạch tiến lên một bước: “Ngươi sắp xếp người mai phục Thái Tử trong Linh An các, cuối cùng còn có thể giá họa cho Thời Khanh đang trên đường tới nơi.”

 

“Có lẽ đây cũng chính là mục đích ngươi dẫn nàng ấy xuất hiện ở đây.”

 

“Trong số những sát thủ kia, hẳn sẽ có một người còn sống, sau đó hắn ta sẽ đứng ra xác nhận nàng ấy là hung thủ nhỉ?”

 

Tiêu Trạch cười hiền hòa vô cùng, nhưng lời nói lại bóc trần toàn bộ kế hoạch của Cửu vương.

 

Cửu vương vẫn đang bình tĩnh như thường, còn mỉm cười hỏi lại: “Tiêu Trạch, ngươi bắt được tên thích khách ám sát ta rồi đúng không?”

 

“Vâng.”

 

Tiêu Trạch tiếp tục nói: “Ta còn biết, tên thích khách kia là người Vương gia phái đi ám sát chính ngài, đồng thời giá họa cho Thái Tử.” 

 

Trong lòng Cửu vương tất nhiên đã hiểu rõ, hắn cắn răng hỏi: “Tiêu Trạch, ta không ngờ ngươi lại giúp Thái Tử.”

 

“Không phải giúp hay không.” Tiêu Trạch thản nhiên nói: “Mà còn vì bệ hạ nữa.” 

 

Dứt lời, hắn lại cất giọng: “Bệ hạ!”

 

Con ngươi Cửu vương bỗng thắt lại.

 

Sau đó hắn nhìn thấy, trong đình nghỉ mát, bóng dáng Hoàng Đế chầm chậm xuất hiện.  

 

11.

 

Chuyện Cửu vương hãm hại Thái Tử, chứng cứ vô cùng xác thực.

 

Bệ hạ giận tím mặt, nhốt Cửu vương vào phủ Tông Nhân.

 

Lâm Quý phi quỳ trước mặt bệ hạ hồi lâu cũng không thể hạ được lửa giận của bệ hạ.

 

Lúc này ta mới hiểu, thì ra trong gia đình đế vương, tình cảm giữa cha con, còn xa lắm mới quan trọng được bằng một người thừa kế tốt. 

 

Bệ hạ tán tưởng năng lực của Thái Tử nên dù có yêu chiều Cửu vương hơn nữa cũng không thể để mối nguy tồn tại quá lâu, nổi giận lôi đình.

 

Sau này Tiêu Trạch nói cho ta biết, sau khi thích khách ám sát Cửu vương bị bắt, hắn ta luôn khẳng định chắc nịch, chuyện này là do Thái Tử làm ra.

 

Hắn không tin Thái Tử sẽ làm ra chuyện như vậy, liền gấp rút tiếp tục thẩm vấn, điều tra nhiều mặt, cuối cùng cũng tìm được ra manh mối bóc trần toàn bộ sự việc.

 

Thì ra, Cửu vương đang ngấp nghé vị trí Thái Tử, nên hắn ta phái người mượn danh Thái Tử ám sát chính mình, nhằm giá họa cho Thái Tử.

 

Nhưng chuyện bất thành, thế là hắn ta bèn dùng môi nhỉ dụ Thái Tử vào Linh An các nhằm tận diện.

 

Ta nhớ lần đầu Tiêu Trạch nói chuyện này với ta, ta còn hỏi Tiêu Trạch mồi nhử là gì, hắn nói, có lẽ là ta.

 

“Ta?”

 

Đầu ta đầu hỏi chấm.

 

Tiêu Trạch không nói thêm gì nữa, mà lại lái sang chuyện khác, hỏi ta: “Bánh ngọt Thái Tử thưởng đâu?”

 

Ta đáp: “Ở trên bàn đó, ngày nào ta cũng cúng bái luôn.”

 

Hắn gật đầu: “Cho ta đi, ta mang về.”

 

Ta không biết hắn định làm gì nhưng ta vẫn nghe lời gói kỹ chỗ bánh ngọt đã sắp mốc meo kia vào giấy dầu thật cẩn thận rồi đưa cho Tiêu Trạch.

 

Ta nhớ sau đó hắn nhìn túi bánh ngọt kia rất lâu, lúc đi còn nói một câu.

 

Hình như câu đó là: “Ta xin lỗi.” 

 

12.

 

Cuối cùng thánh chỉ ban hôn cho Ta và Tiêu Trạch đã được ban xuống.

 

Người đến truyền chỉ, là Thái Tử.

 

Đây có lẽ là lần cuối cùng ta gặp hắn.

 

Bởi vì Tiêu Trạch đã từ chức Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ, chàng nói muốn đi du lịch khắp nơi cùng ta.

 

Thái Tử cho Tiêu Trạch lui xuống trước, hắn nói có chuyện muốn nói với ta.

 

Ta nhìn Thái Tử, hắn nghiêm túc nhìn ta, hỏi: “Nàng đoán xem vì sao hôm đó lúc nàng ném tú cầu, bổn cung lại ôm cái thùng sắt đứng ở đó?”

 

Ta khép nép hỏi: “Chẳng lẽ không phải vì ngài muốn cho heo ăn ạ?”

 

Thái Tử bật cười.

 

Đây là lần đầu tiên ta thấy Thái Tử cười như một đứa trẻ, đôi mắt hắn cong cong như mảnh trăng non, lấp lánh ánh sáng dịu dàng.

 

Hắn nói với ta: “Đúng rồi, nàng hãy nhớ kỹ, bổn cung rất thích cho heo ăn.”

 

Ta gật gật đầu.

 

“Kể ta nghe chuyện của nàng và Tiêu Trạch đi.” Thái Tử đổi chủ đề: “Nàng thích hắn từ khi nào?”

 

Ta thành thật kể: “Ngày bé thần nữ tiến cung, đánh rơi mất vòng tay xuống hồ, là chàng ấy vớt lên cho ta.”

 

Thái Tử chợt im lặng.

 

Sau đó hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía ta, mà lần này cảm xúc trong mắt hắn lại cuộn trào mãnh liệt.

 

Thái Tử không nói câu nào nữa, chỉ gật đầu qua quýt với ta sau đó quay người đi mất.

 

Ta nhìn theo bóng lưng Thái Tử. 

 

Hình như hắn dừng lại ở khúc rẽ, xoa xoa khóe mắt.

 

Có lẽ hắn bị bụi bay vào mắt nhỉ.

 

13.

 

Đêm ta thành thân cùng Tiêu Trạch, buổi sáng mở tiệc chiêu đãi khách khứa, sau cùng mới tới buổi tối, khi chỉ còn lại hai người là ta và chàng.

 

Nhưng ta cảm giác hình như Tiêu Trạch không được vui cho lắm.

 

Ta vòng tay ôm lấy eo chàng từ phía sau, dán mặt trên lưng chàng, hỏi: “Chàng sao thế?”

 

Tai ta dán sau lưng chàng, ta chợt phát hiện ra nhịp tim Tiêu Trạch đang đập rất nhanh.

 

Chàng đáp: “Ta nhớ tới lời Cửu vương nói với nàng.”

 

“Hửm?”

 

Hôm đó Cửu vương nói khá nhiều chuyện với ta, sao ta biết được chàng đang muốn nhắc tới câu nào.

 

Giọng Tiêu Trạch khàn khàn: “Hắn nói, kỹ năng của ta tệ.”

 

“Hửm??”

 

Ta suy nghĩ, chợt hiểu ra ý của chàng.    

 

“A...”

 

Khuôn mặt ta dần ửng hồng, nhất thời ta không biết nên nói gì cho hay.

 

Chàng đột ngột xoay người, ôm ta vào lòng, sải bước, đặt ta lên giường.

 

Nụ hôn của chàng rơi xuống.

 

Ánh nến phơ phất, màn che đong đưa.

 

Chàng kề sát bên tai ta, hỏi: “Đạt chưa?”

 

Ta cạn lời rồi.

 

Hơi thở ấm áp của chàng lại một lần nữa ập tới bên ta ta:

 

“Khanh Khanh, chúng ta còn rất rất nhiều thời gian.”

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

 

“Còn cả một đời.”

 

Phiên ngoại - Cửu vương

 

Ngày tin tức phụ hoàng băng hà, ta chờ Tạ Lãng tới lấy mạng ta.

 

Ta chờ rất lâu, cuối cùng cũng chờ được hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/du-quan/10-het.html.]

Hắn mặc long bào trên người, tuấn tú hiên ngang, rực rỡ tới chói mắt. So với tấm áo vải rách rưới lam lũ ta đang mặc trên người, trông ta chẳng khác nào tên ăn mày.

 

Ta miễn cưỡng dựa vào giường, nhìn về phía hắn: “Nhị ca, chúc mừng ngươi, ngươi thắng rồi.

 

Tạ Lãng không nói gì.

 

Ta cười: “Nhưng ta biết, thứ ngươi muốn không phải những thứ kỳ.

 

Hắn vẫn không nói gì 

 

Ta bèn đáp lời thay hắn: “Ngươi muốn Tống Thời Khanh, đúng không?”

 

Trong đôi mắt bình lặng của Tạ Lãng cuối cùng cũng dấy lên gợn sóng nho nhỏ.

 

Ta không nhịn được, bật cười ha hả: “Nhưng Tạ Lãng à, cả đời này Tống Thời Khanh cũng không biết được, vòng tay của nàng ta thật ra là được ngươi vớt lên đâu.”

 

“Tiêu Trạch, tính ra hắn ta lại được hời đấy.”

 

Khóa miệng Tạ Lãng khẽ cong lên, nhìn ta: “Ta Chinh, ta cũng không quan tâm đến mấy thứ này.”

 

“Phải, ngươi không quan tâm.”

 

Ta đứng dậy, nhìn nhị ca đang khoác long bào kia của ta, đi vòng quanh hắn một vòng, cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi hắn một câu: “Tạ Lãng, ngươi nói xem, ngươi làm Hoàng Đế, để làm gì?”

 

“Ngươi được lập làm Thái Tử từ nhỏ, chăm chỉ học hành khắc khổ, không được thư giãn một khắc nào. Đăng cơ lên làm đế, lại tiếp tục cần mẫn ngày đêm, hao tâm tổn sức, mệt đến thành bệnh.”

 

“Tạ Lãng, ta không rõ, nếu ngươi đã không hiểu được làm Hoàng Đế tuyệt vời ở chỗ nào, sao ngươi không nhường cho ta? Ta đưa ngươi đi đầu thai sớm, cho ngươi đổi cha mẹ khác, chắc ngươi sẽ được sống thoải mái hơn bây giờ, chẳng lẽ không phải ta đang giúp ngươi à?”

 

Ánh mắt Tạ Lãng nhìn ta đầy nghiêm nghị, hắn nhả từng chữ trả lời ta: “Thân làm đế vương, phải vì dân.”

 

“Nhưng đến cả nữ nhân mình thích, ngươi cũng không giữ được!”

 

“Nàng không thích ta, thì giữ có ích gì?”

 

Ta cười: “Sao ngươi biết nàng không thích ngươi?”

 

Hắn cúi đầu, như thì thầm: “Trong bánh ngọt ta gửi có giấu một tờ giấy, nàng nhìn kỹ là thấy, nhưng nàng không thấy, hẳn là vì nàng không buồn để ý.”

 

Ta không nghe rõ: “Gì?”

 

Tạ Lãng không để ý đến ta, nhấc chân bước đi, cuối cùng bỏ lại một câu: “Ta không định g.i.ế.c ngươi, ngươi cứ ở lại đây, sống yên ổn tới già đi.”

 

Sống yên ổn tới già.

 

Cũng tốt, cũng tự tại.

 

Ta nằm lại lên trên giường.

 

Nằm chán rồi, ta lại nhớ tới Tạ Lãng.

 

Trước giờ ta vẫn lý giải được mọi hành động của Tạ Lãng.

 

Hắn được lập làm Thái Tử từ nhỏ, ngày nào hắn cũng chăm chỉ học hành khổ sở, Thiếu phó dạy bảo nghiêm khắc, một ngày của hắn ngoài đọc sách cũng chỉ đọc sách.

 

Ta thì thoải mái tự do hơn hắn nhiều, không tìm thái giám chơi chọi dế thì cũng tìm thư đồng b.ắ.n s.ú.n.g cao su.

 

Mấy thư đồng này đều may mắn được đi theo ta, mà không phải đi theo tên hận đời Tạ Lãng kia. Thư đồng của Tạ Lãng ngày nào cũng rất thảm, trời chưa sáng đã phải đi nghe giảng cùng hắn, đến tối rồi vẫn phải thắp đèn ôn tập cùng.

 

Chỉ có đúng một người bạn học không thích ta, là Tiêu Trạch.

 

Ta cũng lấy làm lại, vì sao hắn lại cảm thấy Tạ Lãng tốt?

 

Theo ta đi chọi dế, b.ắ.n s.ú.n.g cao su không tự do vui vẻ hơn à?

 

Đần, quá đần!

 

Thế là ta quyết định dạy cho tên đần này một bài học.

 

Ta chọn một ngày tuyết lớn, âm thầm đào một cái hố tuyết đoạn Khánh An môn, nơi Tiêu Trạch nhất định phải đi qua, định bụng muốn cho hắn nếm mùi đau khổ. 

 

Trời hôm đó đổ tuyết lớn cực kỳ, ta kéo mấy đứa thư đồng đi cùng ta chạy vào tầng lầu của một cái đình cách đó không xa, chờ được nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của Tiêu Trạch.

 

Nhưng chẳng biết có một cô nương nhỏ mắt đui từ đâu ra, mặc áo đỏ rực, búi hai búi hai bên, đi không cẩn thận vấp phải hố tuyết, suýt nữa ngã vào đấy.

 

May mà mẫu thần nàng ta nhanh tay lẹ mắt, kịp kéo nàng lại.

 

Nhưng cũng vì thế mà kế hoạch của ta thất bại rồi.

 

Đều tại cô nương này, ta tức muốn chớt, ta nhất định phải dạy cho nàng ta một bài học mới được.

 

Sau đó, ta phát hiện ra nàng ta lại tiến cung, ta đặc biệt chọn một chỗ cách đó không xa chờ thời cơ, ta nhìn thấy nàng ta đi vào ngự hoa viên, chạy về phía hồ nước, lại còn vươn tay với lấy nhánh cây.

 

Ta lập tức rút s.ú.n.g cao su ra, nhắm thẳng vào lòng bàn tay nàng ta, b.ắ.n một phát.

 

Tay nàng ta bị hòn đá b.ắ.n trúng, nghiêng qua một bên, thế là chiếc vòng tay to quá cỡ trên tay nàng ta liền rơi thẳng vào hồ nước.

 

Nàng ta sốt ruột đến mức òa khóc rất to.

 

Ta khoái chí cực kỳ.

 

Chẳng biết đây là cô nương của gia tộc nghèo hèn nào, đến cái vòng tay nát kia cũng giữ như giữ vàng.

 

Buồn cười c.h.ế.t ta.

 

Ta báo được thù, vui vẻ thích chí bỏ đi.

 

Nhưng tới chiều, khi ta chạy tới bên hồ chơi chọi dế, ta lại nhìn thấy Tạ Lãng.

 

Hắn đang tìm gì đó trong hồ nước.

 

Chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc đằng tây à, Tạ Lãng cũng trốn học cơ đấy!

 

Ta đang định bắt quả tang hắn tại chỗ, để phụ hoàng dạy dỗ hắn một trận, ai ngờ hắn lại đột nhiên kêu lên một tiếng ngạc nhiên, làm ta sợ đến mức trốn vào bụi hoa.

 

Ta nhìn thấy hắn cầm một cái vòng tay từ dưới nước giơ lên.

 

Vòng tay?

 

Ta kinh ngạc.

 

Đường đường là Thái Tử, thế mà lại trốn học chỉ để vớt một cái vòng tay giúp một cô nương không rõ lai lịch!

 

Thế này mà để Trình Đại tướng quân biết thì sao nhỉ!

 

Phải biết trong tay Trình Đại tướng quân nắm binh quyền, phụ hoàng vô cùng kiêng dè ông ta, còn hứa hẹn với ông ta sẽ cho Thái Tử cưới con gái thứ hai của ông làm Thái Tử phi, để làm an lòng phủ Trình Tướng quân.

 

Đến cả một tên vô tri như ta còn biết, cô nương thứ hai nhà Trình Tướng quân rất đanh đá, mà Trình Tướng quân lại chiều con gái không ai bằng. Giờ Tạ Lãng làm như này, để người Trình gia bề thế như mặt trời ban trưa nhìn thấy, chẳng khác nào đang vả vào mặt con gái Trình gia cả, làm càn quá thể.

 

Nếu để Trình Đại tướng quân giận điên lên, sợ rằng cả triều không ổn mất.

 

Người Trình gia cậy thế làm kiêu, là kẻ cầm binh quyền mang địa vị cao, chỉ cần là ngươi có não đều biết lúc này Tạ Lãng nên bớt gây chuyện lại.

 

Thế mà hắn lại dám ngang ngược như này!

 

Hừ! Lần này ta nhất định phải để ngươi bị phụ hoàng mắng một trận thật ta, để Trình Đại tướng quân dạy dỗ ngươi, để nhị tiểu thư Trình gia đánh ngươi tơi bời hoa lá!

 

Nhưng ta vừa định đi, thì Tạ Lãng lại trèo từ hồ nước lên, gọi Tiêu Trạch đang đi ngang qua lại.

 

Hắn nói, hắn đã có hôn ước, về công về tư, đều không tiện đi trả.

 

Hắn nhờ Tiêu Trạch đi trả chiếc vòng này giúp hắn.

 

Hắn nói, bí mật này, Tiêu Trạch hãy giữ trong lòng cả đời đừng nói ra.

 

Ta chợt nghĩ, sau bao ngày đêm, Tạ Lãng có từng hối hận vì quyết định lúc trước của mình không.

 

Hẳn là không nhỉ, dù sao hắn cũng đang cống hiến vì một triều đình yên ổn.

 

Nhưng hẳn cũng có nhỉ, dù sao vì quyết định ấy mà hắn đã bỏ lỡ cô nương kia cả một đời. 

 

Sau này, Trình gia tuột xích, cả nhà bị xử trảm, hôn ước của Tạ Lãng và Trình nhị tiểu thư cuối cùng cũng dứt hẳn.

 

Hắn đã có thể quang minh chính đại đi tìm cô nương kia.

 

Nên khi ta nghe nói Tạ Lãng ôm một cái thùng sát tới nơi người ta ném tú cầu, ta chỉ muốn bật cười thành tiếng.

 

Tạ Lãng có bị ngốc không thế?

 

Chỉ cần hắn lên làm Hoàng Đế, đừng nói tới cô nương kia, hắn muốn kiểu nữ nhân gì mà chẳng có?

 

Thật ra ta cũng mơ hồ đoán ra được.

 

Có lẽ, hắn muốn có được trái tim của cô nương kia.

 

Nhưng hắn thế này, người còn chẳng chiếm được, nói gì tới trái tim.

 

Nếu Tạ Lãng đã không hiểu được quyền quý tốt bậc nào, thì ta cũng không ngại thay hắn hưởng, để hắn nhìn cho kỹ, làm Hoàng Đế là như thế nào.

 

Ta phái thích khách tới ám sát chính mình, phụ hoàng nghe tin, quả nhiên giận tím mặt.

 

Ông ấy ghét nhất là huynh đệ tương tàn.

 

Chỉ cần ta hướng chuyện này lên người Thái Tử, như vậy chắc chắn hắn sẽ không còn giữ được vị ấy lâu nữa đâu.

 

Nhưng ta không ngờ tới, Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ Tiêu Trạch lại bắt được thích khách hơn nữa còn thẩm vấn được toàn bộ sự thật.

 

Đôi lúc, ta cũng không hiểu, vì sao Tiêu Trạch lại chọn giúp Thái Tử.

 

Thuở nhỏ, hắn là thư đồng của ta nhưng lại ghét ta quá ham chơi, vô cùng sùng bái Thái Tử chăm chỉ học hành.

 

Bây giờ, hắn và Thái Tử cùng thích cô nương Tống gia kia, hắn giúp ta g.i.ế.c Thái Tử, chẳng phải hắn sẽ không còn tình địch tiềm ẩn nữa à?

 

Ta nghĩ, hắn hẳn cũng ngu ngốc giống Thái Tử, khắc mấy chữ “Thân làm đế vương, phải vì dân” trong đầu.

 

Ta cũng khinh chẳng buồn so đo với loại người cổ hủ này làm gì.

 

Đời người chỉ có một, không sống vì mình, lại đi vì người ngoài.

 

Đúng là không thể nào hiểu được.

 

Kế hoạch của ta chỉ tính sai một chỗ duy nhất, chính là không nên cho tên thích khách kia biết kế hoạch của ta sau khi hắn ám sát thất bại. 

 

Sau đó ta bị phụ hoàng nhốt vào phủ Tông Nhân ngay trong tiệc sinh nhật.

 

Thật ra ta vẫn luôn muốn biết, vì sao Thái Tử không nói cho cô nương kia biết, ngày đó, hắn mới là người đã tìm lại vòng tay cho nàng ta.

 

Thôi, đây cũng chẳng phải chuyện ta nên nghĩ.

 

Ngoài cửa sổ dội lên mấy tiếng tí tách, hình như trời mưa rồi.

 

Giao mùa thu đông, mưa thu nhưng cũng lạnh.

 

Trời càng ngày càng lạnh.

 

Ta vốn nghĩ, tình thế khó khăn, mạng khó giữ.

 

Chuyện thế gian, âu cũng chỉ có thế.

 

Tạ Lãng đúng, Tiêu Trạch đúng.

 

Còn ta, sao lại không nhỉ?

Loading...