DỮ QUÂN - 1 - 2
Cập nhật lúc: 2025-02-27 15:36:49
Lượt xem: 158
1.
Thái Tử bị thương rồi, đây là chuyện lớn.
Bệ hạ rất quan tâm đến chuyện này, người đã phái Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ là Tiêu Trạch điều tra đến cùng.
Tiêu Trạch, nhị công tử Trung Nghĩa Hầu phủ, là người dịu dàng ấm áp nhưng lại chọn làm việc cho Cẩm Y vệ.
Ta cũng chính là người ban đầu vốn định dùng tú cầu nhét nam châm ném cho Tiêu nhị công tử.
Nhưng chuyện của Thái Tử... Thì có gì mà điều tra?
Con của ngài chân đứng không vững, có thế cũng muốn điều tra người khác?
Tiêu Trạch điều tra hồi lâu, thế mà lại phát hiện ra manh mối thật.
Một đêm không trăng gió lớn, hắn lén lút lẻn vào khuê phòng của ta, bịt cái miếng sắp thét lên của ta, ra hiệu với ta rằng hắn không định làm gì xấu.
Ta gật gật đầu, đè cái suy nghĩ ta muốn làm chuyện xấu trong lòng xuống, hỏi hắn: “Tiêu đại nhân, đêm khuya tới chơi có chuyện gì sao?”
Tiêu Trạch gật đầu: “Đúng là có việc, ta phát hiện ra trong chuyện Thái Tử bị thương có một điểm khá kỳ quặc.”
Trái tim ta giật thon thót.
Hắn dừng lại một thoáng rồi nhìn về phía ta: “Ta phát hiện ra trên tú cầu kén rể của cô có nam châm. Cũng chính vì như thế nên tú cầu của cô mới bay tới đúng cái thùng sắt điện hạ đang ôm.”
Hắn tiến gần thêm mấy bước, hạ giọng: “Nói cách khác, lần Thái Tử bị thương này, cô chính là thủ phạm.”
Ta: “???”
Ta sợ đến mức xua tay lia lịa: “Không phải đâu Tiêu đại nhân, Thái Tử bị thùng sắt nện lên người mà, đâu phải tại tú cầu của ta đập trúng, chuyện này rõ ràng chỉ là một sự cố, sao lại khẳng định ta là thủ phạm được?”
Tiêu Trạch không để ý đến câu hỏi của ta, hắn hỏi: “Tống cô nương, vì sao cô phải trăm phương ngàn kế buộc nam châm lên tú cầu kén rể của cô? Chẳng lẽ vì cô biết lúc ấy Thái Tử điện hạ sẽ ôm thùng sắt đứng ở đó nên muốn dùng thứ này để mưu đoạt vị trí Thái Tử phi?”
Ta đúng là phải cảm ơn hắn, suy đoán được chuyện của Thái Tử ly kỳ như này đến ta cũng không nghĩ ra nổi.
Ta phủ nhận: “Tiêu đại nhân, ta tuyệt đối không có ý này.”
Tiêu Trạch suy nghĩ rồi gật đầu: “Đúng là Tống cô nương cũng không có động cơ để mưu hại Thái Tử, vậy chuyện này hẳn chỉ là trùng hợp.”
Ta điên cuồng gật đầu.
Nhưng sau đó Tiêu Trạch lại tỏ ra hắn đang rất khó xử: “Nhưng chuyện này ta không thể ăn gian nói dối được mà phải bẩm báo chi tiết với bệ hạ, giờ nên làm thế nào mới phải đây?”
Ta định mở miệng giải thích.
Nhưng ta còn chưa kịp mở miệng, hắn đã tiếp tục nói: “Tại hạ có một kế này, không biết có thực hiện được hay chăng?”
Ta vội đáp: “Mời Tiêu đại nhân nói.”
Tiêu Trạch nói: “Thật ra tại hạ, cũng có thói quen mang sắt bên người.”
Ta: “Gì cơ?”
Tiêu Trạch cúi đầu, tháo túi thơm tùy thân xuống, cầm trong lòng bàn tay đo đếm ước lượng thử rồi mở túi thơm ra, đổ đồ bên trong ra bàn.
Kết quả, trong túi thơm kia có hai miếng sắt nhỏ rơi ra.
Miếng hình trăng khuyết kia ta biết, chính là miếng ta lén bỏ vào.
Nhưng miếng còn lại...
Chẳng lẽ Tiêu Trạch, hắn... thật sự có thói quen mang sắt bên mình?
Ta ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Trạch, trong mắt của hắn ta chợt bắt được một tia kinh ngạc vụt qua rồi biến mất.
Nhưng một giây sau thần sắc Tiêu Trạch đã bình thường trở lại, hắn nói: “Tống cô nương, đến lúc đó hãy nói như này, Hai... Hai miếng sắt này là tại hạ cố ý để trong túi thơm khiến tú cầu bị thu hút qua. Chuyện này không liên quan một chút nào đến Thái Tử.”
“Nếu bệ hạ hỏi chuyện này đến cùng, cô nương cũng có thể thừa nhận, tới lúc đó hai chúng ta sẽ giả bộ thành thân, coi như kết thúc chuyện này.”
“Tại hạ tuyệt đối không có ý muốn mạo phạm cô nương nhưng vì chuyện của cô nương quá cấp bách, nếu cô nương cảm thấy không ổn, vậy...”
“Ổn ổn ổn!”
Như thể ta sợ muộn một giây là Tiêu Trạch sẽ đổi ý thế là vội vàng đồng ý.
Dù sao những gì Tiêu Trạch nói cũng không sai chỗ nào.
Sự thật cũng coi như đúng là thế.
Ta cảm giác hình như Tiêu Trạch vừa thở dài một cái, ngay sau đó đã nở một nụ cười nhàn nhạt với ta.
2.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/du-quan/1-2.html.]
Sau khi Tiêu Trạch bẩm báo chuyện này với bệ hạ, dường như hắn đã trở thành người cầm đầu hại Thái Tử bị thương.
Nhưng Tiêu Trạch là ai, hắn chính là sự tồn tại mang vai trò là con nuôi của bệ hạ, sự sủng ái hắn được hưởng không hơn không kém so với Thái Tử.
Vì thế khi bệ hạ nghe về chuyện này chẳng những không tức giận mà còn vô cùng vui mừng, liên tục tán thưởng Tiêu Trạch làm việc nhanh nhạy, có sách lược.
Ông vẫy tay, ra hiệu cho thái giám nhanh chóng truyền ta tiến cung.
Ta vào cung, hành lễ với bệ hạ: “Thần nữ Tống Thời Khanh, tham kiến bệ hạ.”
Bệ hạ kéo tay ta, nói cho ta biết Tiêu Trạch thầm mến ta như nào, hắn rung động ra sao, nhớ ta đến mức trằn trọc ngủ không yên giấc thế nào, còn cả hắn đã hao tâm tổn trí giở trò trên túi thơm và tú cầu như thế nào nữa.
Ông ấy thêm mắm dặm muối nói một hồi, hoàn toàn quên sạch chuyện Thái Tử bị thương.
Cuối cùng bệ hạ trịnh trọng hỏi ta: “Ý của con thế nào? Nếu con cũng có ý với hắn, vậy trẫm sẽ hạ chỉ tứ hôn cho hai đứa.”
Câu chuyện này thực sự quá ly kỳ quá phức tạp, chẳng hiểu sao lại phát triển thành Tiêu Trạch thích ta, thậm chí bệ hạ còn hỏi ý kiến của ta.
Vậy ta còn ý kiến gì được nữa, ta vô cùng hài lòng với hôn sự này!
Ta đang định nói ra bốn chữ “không có ý kiến” thì phias sau chợt có một giọng nói trong trẻo vang lên:
“Nhi thần có ý kiến.”
Ta quay đầu, đối mặt với ánh mặt sâu xa của Thái Tử.
Thái Tử chống gậy, được người hầu đỡ, khập khiễng đi tới, nhìn ta: “Bổn cung bị đập thê thảm như vậy, Tống cô nương không định quan tâm chút nào?”
Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Lại còn định vui vẻ lập gia đình??”
“Ây...” Ta vội vàng bước tới lo lắng hỏi: “Điện hạ, ngài không sao chứ?”
“Có sao.”
Thái Tử ôm ngực: “Cực kỳ có sao, sợ là có thể sẽ để lại di chứng.”
Xong xong luôn, Thái Tử thế này là muốn ăn vạ rồi.
Ta sợ hãi vô cùng: “Nghe nói Thái Tử giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, là dũng sĩ bậc nhất Đại Tề, thần nữ nghĩ tuy điện hạ bị thùng sắt đập một cái nhưng không nghĩ sẽ bị thương quá nặng.”
Ta ngập ngừng rồi cắn răng: “Nếu thực sự thân thể ngài bị tổn hại, hay để thần nữ cũng bị thùng sắt nện một cái, xoa dịu lửa giận của điện hạ?”
Thái Tử gật đầu, nghiêm túc hỏi ta: “Ngươi nghe ai nói bổn cung giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, là dũng sĩ bậc nhất? Không ngờ uy danh của bổn cũng cũng vang dội như thế đấy?”
Ta: “...”
Ta nghĩ Thái Tử điện hạ nhà ngươi thật ra không bị sao đâu nhỉ...
Tiêu Trạch bước tới ngắt lời Thái Tử: “Điện hạ, sau này Thời Khanh sẽ kết làm phu thê cùng thần nên chuyện của Thời Khanh cũng là chuyện của thần.”
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
“Điện hạ bị thương khiến thần lo lắng ngày đêm, nếu để lại di chứng, thần có c.h.ế.t trăm lần cũng không hết tội. Sau này thần nhất định sẽ cùng thê tử tìm danh y khắp thiên hạ cho thái tử, bảo đảm thân thể điện hạ an khang.”
Phóng khoáng, thỏa đáng, không kiêu ngạo không tự ti.
Không hổ là Tiêu Trạch.
Nhưng Thái Tử nghe hắn nói vậy, lại bước lên một bước, nhìn Tiêu Trạch chăm chú: “Thời Khanh, ngươi gọi như vậy cũng được?”
Ta nhất thời nghẹ họng.
Năng lực nắm bắt trọng điểm của Thái Tử đúng là khó lường ghê.
Tiêu Trạch mỉm cười: “Sao lại không gọi được? Thời Khanh là tên thê tử của thần, chẳng lẽ thần lại không được gọi, hay điện hạ thì được gọi?”
Thái Tử không cam lòng chịu yếu thế: “Phụ hoàng còn chưa tứ hôn Tiêu Chỉ huy đã làm vậy, không thấy quá đáng sao, ngươi đặt thanh danh của Tống cô nương đi đâu rồi?”
Lúc hai người đang giương cung bạt kiếm, bệ hạ vội vàng chạy ra hòa giải: “Đừng có ồn ào nữa, Thái Tử, con đúng là chú trọng lễ tiết quá! Cũng chỉ là chưa tứ hôn thôi mà, giờ trẫm tứ hôn là được đúng không?”
Vừa nói, bệ hạ vừa đi tới án thư, nâng bút lên bắt đầu biết thánh chỉ.
“Nhi thần không có ý này...”
Thái Tử vô thức gọi nhưng thấy bệ hạ không định dừng bút nghe hắn nói thế là hắn chợt kêu lên một tiếng đau đớn, ôm n.g.ự.c ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh.
Bệ hạ sợ đến mức vội vàng đặt bút xuống đứng dậy, loạng choảng chạy tới đỡ Thái Tử.
Trong cung, hết gọi Thái y lại tới khiêng Thái tử, loạn như tơ vò.
TA cũng sợ đến bay hồn bay vía, chỉ sợ Thái Tử thương nặng thật, đứng ở một bên không dám động đậy.
Nhưng lúc Thái Tử được khiêng lên, ta chợt nhìn thấy mí mắt hắn he hé, khóe miệng còn nở một nụ cười gian trá.
Kỳ quái, quá là kỳ quái.
Thái Tử đúng là người kỳ quái nhất ta từng gặp.