Dù ở thế giới nào, anh cũng vẫn sẽ yêu em - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:57:32
Lượt xem: 113

1

Tôi ở cuối giường, chăm chú Hạ Tùng đang ngủ say giường.

Gương mặt của lúc ngủ bình thản, tư thế thả lỏng thoải mái.

Làn da ánh trăng mịn màng tinh khiết, cánh tay 11 vết sẹo kinh dị ngoằn ngoèo.

Năm phút , nhận trọng sinh.

Trọng sinh về một năm khi c.h.ế.t.

Thời điểm lắm, lúc kết thúc một đêm điên cuồng với Hạ Tùng.

Không khí lãng mạn trong phòng tan, sàn cũng ngổn ngang bừa bộn.

Tôi xoa xoa phần eo đau nhức, bắt đầu dọn dẹp.

Dùng chiếc áo sơ mi xé rách bọc bằng chứng mập mờ, nhặt từng chiếc áo quần lộn xộn của lên và vuốt phẳng, cuối cùng cầm lấy chai rượu, rải rượu khắp phòng để che mùi.

Năm giờ sáng, nín thở nhẹ nhàng đóng cửa phòng, loạng choạng trở về nhà .

Chuyện đêm nay đưa mối tình đơn phương kéo dài mười năm của cả hai ánh sáng, cũng trở thành ngòi nổ cho bi kịch .

Tuyệt đối thể để .

Tình cảm giữa chúng , tuyệt đối để nảy mầm.

Đóng chặt cánh cửa, tuột xuống sàn nhà.

Sững sờ một hồi lâu bật nấc lên.

Anh vẫn còn nguyên vẹn.

Khỏe mạnh, tràn đầy sức sống, đang sống hạnh phúc.

Mọi chuyện vẫn xảy , tất cả đều còn thể cứu vãn.

Đây là đêm thấm sâu tận xương tủy của .

Phòng tranh của Hạ Tùng khai trương thành công, cùng ăn mừng.

Anh uống quá chén.

Tôi đỡ về phòng, định rót nước nóng cho , nhưng lúc lưng móc dây lưng.

Anh mép giường, ánh mắt mơ màng, nụ nở môi.

"Ứng Tự, vui quá."

"Sức khỏe của bà nội định, sự nghiệp mơ ước dần guồng, còn em... luôn ở bên ."

"Anh là hạnh phúc nhất thế gian."

Những lời , lặp suốt buổi tối.

Tôi chút bực bội, dịu dàng đáp từng câu.

"Nếu ..." Ngón tay thon dài của Hạ Tùng trượt xuống, nghịch ngợm khóa kéo quần , ánh mắt dần ngập sắc thái khát khao tăm tối: "...Hạnh phúc hơn một chút, quá tham lam ?"

Không khí giữa hai ánh dần nóng lên, sự ám giăng mắc.

Cơ thể phản ứng cả ý thức. Anh say, nhưng thì tỉnh táo.

Niềm vui sướng tột cùng khi tình cảm giấu kín thành hiện thực át lý trí, buông cuồng nhiệt với suốt đêm.

Nếu lúc bỏ chạy, theo kịch bản, Hạ Tùng sẽ tỉnh giấc lúc trời sáng rõ, định đoạt mối quan hệ .

Anh hoảng hốt cũng chẳng ghê tởm, sắc mặt từ ngơ ngác chuyển sang ngạc nhiên bình tĩnh, cuối cùng trầm giọng hỏi: "Chúng ngủ với ?"

"Ừ."

Người Hạ Tùng chẳng dấu vết gì, còn thì đầy vết hôn đậm nhạt như một bức tranh.

"Đẹp lắm." Hạ Tùng cúi kiệt tác của , khẽ hôn lên n.g.ự.c : " vẫn còn thiếu sót một chút..."

"Chỗ trống , để lúc tỉnh táo bổ sung."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/du-o-the-gioi-nao-anh-cung-van-se-yeu-em/chuong-1.html.]

Hạ Tùng tỉnh táo còn đáng sợ hơn lúc say.

Lúc say chỉ dùng sức mạnh thô bạo, lúc tỉnh cọ xát khiến sống dở c.h.ế.t dở.

Trong khoái cảm tột độ , Hạ Tùng vùi đầu cổ , giải tỏa trọn vẹn mối tình thầm kín hơn mười năm.

"Ứng Tự , dù c.h.ế.t ngay lúc cũng hối tiếc."

Lúc chúng ngây thơ tưởng rằng đây là khởi đầu hạnh phúc.

Tiếng chuông cửa vang lên khiến giật tỉnh giấc.

Toàn đau như rã rời, hóa ngủ quên sàn nhà ngay cửa .

Lúc là buổi trưa.

"Ứng Tự, em ở nhà ?"

Người bên ngoài là Hạ Tùng.

Tôi vội dậy, phòng ngủ đồ ngủ, vội vã rửa mặt, xịt chút nước hoa lên .

Hạ Tùng mặc chiếc áo phông trắng rộng thùng thình, khi , ánh mắt chợt lóe lên.

Anh như điều gì đó nhưng ngập ngừng, trông chút căng thẳng, cùng một chút mong đợi khó nhận .

"Tối qua... say ?"

"Có chứ, đừng uống nhiều thế nữa nhé."

Hạ Tùng mím môi, cổ họng lăn tăn, rõ ràng chỉ hỏi thế.

"... Anh làm gì kỳ lạ ?"

Tôi giả vờ ngơ ngác gãi mặt: "Chuyện kỳ lạ á? Không , say ngủ luôn, chỉ điều quần áo dính rượu nên em giúp cởi ."

Anh chằm chằm , nét mặt chất chứa sự do dự và bối rối.

Có lẽ câu trả lời của quá tự nhiên, chút sơ hở nào nên chỉ khẽ lẩm bẩm: "Lẽ nào thật sự chỉ là giấc mơ?"

Tôi do dự vài giây, cuối cùng quyết định đáp .

Hạ Tùng thở dài khẽ, bấm bấm thái dương.

Vẻ mong đợi mặt nhường chỗ cho nỗi thất vọng.

Đã lâu lắm mới thấy biểu cảm phong phú đến thế, khiến chợt đờ .

Ấn tượng cuối cùng của về Hạ Tùng là hình ảnh xe lăn, tiều tụy vô hồn.

Trước khi phòng khám, chằm chằm bầu trời xanh mướt ngoài cửa sổ, gượng gạo nở nụ nhạt nhòa.

"Ứng Tự , sai ?"

Giọng khẽ, giả vờ thấy.

Chờ khi cánh cửa đóng sập mặt, mới đưa câu trả lời:

"Người sai là em, em biến mất thì chuyện sẽ hơn."

Hôm đó là kỷ niệm một năm chúng yêu , cũng là duy nhất đợi khám xong.

Về nhà, lôi lọ t.h.u.ố.c hạ huyết áp mua sẵn từ lâu.

Uống cạn cả lọ.

Cảm giác ngạt thở khi dịch nôn trào ngược khí quản thật đến chân thực, khỏi đưa tay sờ lên cổ họng.

"Trên cổ em làm thế?"

Tôi tỉnh táo , thấy Hạ Tùng đang chằm chằm cổ .

Lúc rửa mặt sáng nay cũng thấy, hai vết đỏ hồng.

"Tối qua quên đóng cửa sổ, muỗi bay . Tắt đèn thì nó vo ve vòng quanh, bật đèn lên chẳng thấy , bực cả ."

Tôi tin đang tự nhiên, chân thành.

nửa năm qua tập gương bao nhiêu .

Loading...