Dù Hắn Có Phát Đi.ên - Phần 5

Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:41:40
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

27.

Máy bay hạ cánh.

Không ngờ đầy nửa năm về nước, nơi .

Thôi .

Tránh một thời gian tính tiếp.

Tôi đặt xe qua mạng, trở về căn hộ đây thường ở.

Một tay kéo vali, một tay nắm tay Ôn Đâu Đâu.

Thằng bé nhảy nhót tung tăng.

Chỉ cần ở bên ba, Ôn Đâu Đâu cũng vui vẻ.

Đột nhiên… Nó giơ tay nhỏ chỉ về phía :

“Chú Khoai Tây!”

Tôi ngẩng đầu theo.

Phó Tông Di lặng con đường rợp lá phong đang dần chìm hoàng hôn.

Một áo khoác đen dài.

Đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc.

châm lửa.

Giống như… đợi lâu.

28.

Ôn Đâu Đâu cứ quấn lấy Phó Tông Di. Đến khi dỗ thằng bé ngủ xong.

Trong phòng khách, lò sưởi kêu lách tách.

Phó Tông Di từng bước tiến về phía . Hắn cao hơn

Hơi cúi xuống, mang theo cảm giác áp bức rõ rệt.

“Cho một cơ hội.”

Tôi hoảng hốt lùi một bước: “Cơ… cơ hội gì?”

“Một cơ hội danh chính ngôn thuận làm ba của Đâu Đâu.”

Tôi theo bản năng lắp bắp: “Anh… kết hôn, còn con gái …”

Phó Tông Di nhíu mày, khựng một chút giải thích:

“Tiểu thư là con gái của chị . Tôi kết hôn, vẫn độc .”

Mẹ kiếp.

Hóa là hiểu lầm.

Phó Tông Di càng lúc càng tiến sát, dồn một góc.

Hơi thở nóng rực phả bên tai, giọng trầm thấp, khàn khàn: “Được ? Tôi sẽ khiến thích .”

Tôi mặt .

C.h.ế.t tiệt… nghiêm túc như làm gì.

Tim đập nhanh mất .

29.

Ngày hôm , Ôn Đâu Đâu mở mắt thấy “chú Khoai Tây” mà thích nhất.

Phó Tông Di giúp thằng bé mặc quần áo. Còn “tà ác” dụ dỗ trẻ con: “Đâu Đâu, thích chú ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/du-han-co-phat-dien/phan-5.html.]

Ôn Đâu Đâu trả lời vang dội: “Thích ạ!”

“Vậy để chú làm ba của Đâu Đâu, ?” Ôn Đâu Đâu nhất thời ngẩn .

Người lớn hổ tiếp tục tăng “giá”: “Chú sẽ mua cho Đâu Đâu thật nhiều khoai tây vàng siêu to.”

Hai mắt Ôn Đâu Đâu sáng rực. Đứa nhỏ… mấy que khoai tây mua chuộc .

Nhìn cảnh “cha hiền con thảo” mắt.

Tôi bĩu môi lầm bầm: “Tôi còn đồng ý .”

Phó Tông Di hôn lên “bảo bối” nhà một cái.

Ôm thằng bé về phía .

Một lớn một nhỏ, hai đôi mắt.

Cứ thế chằm chằm .

Thank kiu mn đã đọc

Tôi: …

Bức cung ?

Trong đầu lướt qua ba ngày ở khách sạn. Kỹ thuật như

Ừm… hình như cũng lỗ lắm.

Thôi .

Đường dài còn dài.

Tôi khẽ ho một tiếng: “Xem biểu hiện của .”

Ngoại truyện: Ôn Đâu Đâu, cái loa giữ bí mật.

Lần đầu tiên Phó Tông Di thấy Ôn Đâu Đâu, một hạt giống nghi ngờ gieo xuống.

Có lẽ đúng là huyết thống tác quái.

Đối diện với đứa nhỏ , Phó Tông Di sự kiên nhẫn hiếm thấy, thậm chí còn hơn cả với “tiểu thư”.

Ôn Đâu Đâu kiểu trẻ con sợ lạ. Vừa gặp mặt, làm nũng trèo lên đùi Phó Tông Di.

Đôi chân ngắn lắc lư nhàn nhã.

Bàn tay Phó Tông Di cẩn thận đỡ lưng nó.

Thử dò hỏi: “Là đưa Đâu Đâu tới ?”

Ôn Đâu Đâu thành thật trả lời: “Đâu Đâu .”

Nhìn đôi mắt trong veo của đứa trẻ trong lòng, Phó Tông Di chút hối hận vì câu hỏi , sợ khơi chuyện buồn của nó.

Kết quả Ôn Đâu Đâu một câu kinh : “Bởi vì Đâu Đâu là do ba sinh .”

Giọng Phó Tông Di khô : “Vì Đâu Đâu ?”

Ôn Đâu Đâu ngây thơ: “Ba tự mà.”

Rồi bắt chước y như thật giọng của ba : “Thỏ con, mười tháng sinh con, chỉ thương con thôi.”

Ôn Đâu Đâu là cái loa chính hiệu. Nó câu với tất cả các bạn nhỏ hỏi về “”.

Chỉ là… ai tin.

Mãi lâu , Phó Tông Di mới hiểu câu đó nghĩa gì.

Khi đó,Ôn Đâu Đâu là một “cao thủ khó ngủ”. Trước khi ngủ , ngủ dậy cũng . Lúc nào cũng bế dỗ, còn kén . Ngoài , ai cũng .

Tôi hành đến mức tinh thần hoảng hốt.

Sau khi dỗ nó ngủ, vỗ m.ô.n.g nhỏ của nó càu nhàu: “Đồ thỏ con c.h.ế.t tiệt, ông đây m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh mày, đừng hành ba mày nữa!”

Cho nên… Ôn Đâu Đâu luôn là… thỏ con.

— Hết —

Loading...