Dụ Dỗ Ác Thần Giữa Ngày Tận Thế - Chương 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:08:26
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầy tang thi dọn sạch, nhưng mùi m.á.u tanh hôi vẫn đặc quánh trong khí, cách nào xua tan.

Sự tĩnh lặng bao trùm lấy bãi chiến trường ngổn ngang xác c.h.ế.t. Thế nhưng, nguy hiểm thực sự đến từ lũ quái vật ngã xuống, mà đến từ chính vị ác thần đang ở trung tâm vũng máu.

Tần Tạc buông thõng hai tay. Lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt như một cái bễ lò rèn đang hoạt động quá công suất. Hắn dùng một lượng dị năng khổng lồ để quét sạch vòng vây, cộng thêm việc hít thứ "mị hương" đầy tính kích thích sinh từ m.á.u của Lâm Ngôn ban nãy, lõi năng lượng trong cơ thể bắt đầu rạn nứt.

Đó là "bạo tẩu" — điểm c.h.ế.t của dị năng giả hệ cường hóa. Khi năng lượng vượt quá giới hạn dung nạp của thể xác, dùng sẽ mất nhân tính, biến thành một quả b.o.m thịt hủy diệt thứ xung quanh khi tự nổ tung.

Xẹt... Lách tách...

Những tia sét vốn mang màu xanh tím sắc lẹm giờ đây vẩn đục thành một màu tím đen đặc quánh. Chúng còn tuân theo sự kiểm soát của Tần Tạc, mà tự do bạo động, đ.á.n.h xém cả những mảng bê tông chân . Đôi mắt đen láy của Tần Tạc lúc bao phủ bởi một tầng sương mù đỏ ngầu của dã thú.

Đám lính đ.á.n.h thuê còn sống sót kinh hãi lùi . Chúng quá hiểu trạng thái của lão đại.

"Chạy... Chạy mau! Lão đại mất kiểm soát !" Một tên lính gào lên, vứt cả súng, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy về phía bìa rừng. Những kẻ khác cũng dám chần chừ, vội vã tháo chạy tán loạn.

Tần Tạc gầm lên một tiếng đau đớn mang theo sát ý ngút ngàn. Hắn c.ắ.n nát môi để duy trì một tia lý trí cuối cùng. Cố gắng về phía Lâm Ngôn, lảo đảo xoay , vọt trong một trạm gác đổ nát bằng khối bê tông cốt thép cách đó xa.

Rầm!

Một tia sét khổng lồ đ.á.n.h sập phần mái của trạm gác. Bụi đá bay mù mịt. Từ bên trong, một tiếng gầm thét như dã thú thương vang lên rợn . Để ngăn bản lao ngoài xé xác chính của —hoặc tồi tệ hơn là làm tổn thương con trai đang cách đó mười mét—Tần Tạc làm một việc cực kỳ tàn nhẫn.

Hắn nhặt một thanh cốt thép rỉ sét to bằng cổ tay, hung hăng cắm xuyên qua bắp đùi của chính , ghim c.h.ặ.t c.h.â.n xuống nền xi măng cứng ngắc. Máu tươi trào , lập tức nhiệt độ của sấm sét nướng khét lẹt, bốc lên thứ mùi ozone và thịt cháy nồng nặc.

Tất cả đều chạy trốn. Giữa sân rộng lớn nhuốm máu, chỉ còn một Lâm Ngôn.

Cậu đó, gió đêm thổi tung mái tóc đen rối bời. Dị năng "Cộng hưởng Tinh thần" trong huyết quản đang cảm nhận rõ sự thống khổ, điên cuồng và bạo liệt đang giằng xé bên trong trạm gác.

Lâm Ngôn rũ mắt. Cậu vứt bỏ con d.a.o găm phòng xuống đất. Những ngón tay thon dài chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác quân dụng vướng víu dính máu, chỉ để một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, lỏng lẻo. Bàn tay rạch sâu vẫn rỉ máu, nhưng bận tâm.

Cậu nhấc chân, từng bước một, điềm nhiên bước về phía vùng từ trường t.ử thần.

Càng đến gần trạm gác, khí càng trở nên đặc quánh và nóng rát. Những tia điện li ti trong khí ma sát da thịt Lâm Ngôn, tạo những vết xém đỏ bừng. Sự đau đớn vật lý bắt đầu truyền đến đại não.

Lâm Ngôn nhắm mắt một giây. Cậu hít một thật sâu, kích hoạt tối đa dị năng tinh thần thụ động của . Cậu thể dập tắt sấm sét của Tần Tạc, nhưng thể đ.á.n.h lừa hệ thần kinh của chính và của . Một lớp màng lọc tinh thần vô hình giăng . Cậu cưỡng chế đảo ngược các tín hiệu dây thần kinh: Biến cảm giác "đau đớn do điện giật" thành "sự kích thích sinh lý".

Khi Lâm Ngôn mở mắt , sắc mặt ửng hồng vì nhiệt độ. Sự đau đớn biến mất, đó là một luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng mỗi khi một tia lửa điện xẹt qua da thịt. Bước chân trở nên uyển chuyển, nhẹ nhàng như một bóng ma mị hoặc, bước thẳng cửa trạm gác đổ nát.

Nghe thấy tiếng bước chân, con dã thú đang ghim đất ngẩng phắt đầu lên.

Đồng t.ử Tần Tạc đục ngầu, còn tiêu cự của con . Thấy kẻ lạ xâm nhập lãnh địa, bản năng g.i.ế.c chóc bùng nổ. Hắn gầm gừ, dang tay định tung một đòn sấm sét bóp nát cổ Lâm Ngôn.

Lâm Ngôn né tránh.

Ngược , dang rộng hai tay, chủ động bước tới. Cậu mặc kệ bàn tay bọc đầy lôi điện tím sẫm của Tần Tạc hung bạo siết lấy cổ , lực đạo mạnh đến mức khiến nghẹt thở. Cậu ngẩng cao đầu, ánh mắt ướt át, lả lơi nhưng chứa đựng sự dung túng đến tận cùng, thẳng đôi mắt đỏ ngầu của dã thú.

Đồng thời, ép sát lồng n.g.ự.c gầy gò của vòm n.g.ự.c rắn chắc, nóng như than hồng của .

Sự va chạm thể xác mang theo mị hương tinh thần truyền thẳng não bộ Tần Tạc. Dòng điện tay giật c.h.ế.t mặt, mà giống như hàng vạn nụ hôn tê dại châm chích làn da nhợt nhạt .

Tần Tạc khẽ rùng . Lực bóp ở tay vô thức nới lỏng. Sự cuồng bạo hủy diệt thế giới đột nhiên tìm thấy một lối thoát hiểm duy nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/du-do-ac-than-giua-ngay-tan-the/chuong-5.html.]

Không để Tần Tạc cơ hội lấy sự hung hãn, Lâm Ngôn vươn đôi tay lạnh lẽo của , luồn mái tóc cứng cáp đầy mồ hôi của . Cậu nhón chân, dùng đôi môi lạnh lẽo của phủ lên đôi môi nóng rực, đang rỉ m.á.u vì c.ắ.n chặt của Tần Tạc.

Một nụ hôn hề sự dịu dàng. Nó mang theo sự gặm cắn, cướp đoạt và nếm trải vị m.á.u tanh ngọt của .

Lâm Ngôn truyền dị năng tinh thần của qua sự tiếp xúc da thịt, xoa dịu luồng năng lượng cuồng bạo đang xé rách lục phủ ngũ tạng của Tần Tạc, đồng thời mở tung cánh cửa cho d.ụ.c vọng nguyên thủy của cả hai tràn .

"Rách..."

Bàn tay thô ráp của Tần Tạc điên cuồng x.é to.ạc lớp áo sơ mi mỏng manh của Lâm Ngôn. Những chiếc cúc áo đứt phựt, rơi lả tả xuống nền xi măng. Làn da nhợt nhạt, tinh xảo của tiếp xúc trực tiếp với cơ thể đầy sẹo, nóng hầm hập của .

Trong gian chật hẹp, tiếng sấm sét rền rĩ bên ngoài lấn át bởi tiếng thở dốc nặng nề, tiếng cọ xát của quần áo và âm thanh ái khi hai lớp da thịt ma sát kịch liệt. Dòng điện sấm sét vẫn đang lan tỏa, nhưng qua sự "Cộng hưởng", nó trở thành một chất xúc tác điên rồ, khuếch đại xúc cảm lên gấp ngàn . Lâm Ngôn cong , ngón tay cấu chặt tấm lưng rộng lớn của Tần Tạc đến bật máu.

Đôi mắt vốn luôn tính toán, ráo hoảnh, nay phủ một tầng sương mù thực sự của nhục dục. Mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi dính sát gò má ửng hồng. Lâm Ngôn há miệng thở dốc, áp sát bờ môi sưng đỏ tai Tần Tạc, chất giọng khàn khàn, đứt quãng nhưng mang theo mệnh lệnh của một kẻ làm chủ cuộc chơi:

"Đại ma vương... Ăn ... Hoặc là ăn."

Câu khiêu khích tột độ đó đ.á.n.h gãy sợi dây xích cuối cùng giam giữ con dã thú.

Tần Tạc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Hắn thô bạo lật , vật ngửa Lâm Ngôn xuống đống áo khoác lót nền đá tảng lạnh buốt. Bàn tay to lớn của gông chặt lấy hai cổ tay ép lên đỉnh đầu.

Trong cơn mê sảng của bạo tẩu, dã thú cuối cùng cũng tìm thấy dòng suối mát lành duy nhất để giải tỏa cơn khát. Hắn cúi phắt đầu xuống, hàm răng sắc nhọn thương tiếc cắm phập xương quai xanh trắng ngần của Lâm Ngôn.

Không là một nụ hôn đ.á.n.h dấu bình thường. Đó là một cú c.ắ.n xé rỉ máu.

Cơn đau xé rách da thịt truyền đến, nhưng ngay lập tức dị năng bẻ cong thành một luồng khoái cảm chạy dọc tủy sống. Lâm Ngôn ngửa gập cổ , một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đau đớn sung sướng bật khỏi cổ họng. Cậu cảm nhận răng nanh của ghim sâu da thịt, m.á.u chảy hòa quyện cùng nước bọt của .

Đó là một nghi thức đ.á.n.h dấu quyền sở hữu tuyệt đối, bạo liệt và nguyên thủy nhất.

Tần Tạc điên cuồng c.ắ.n nuốt, gặm nhấm từng tấc da thịt của , trút bộ lượng năng lượng sấm sét dư thừa bên trong cơ thể thông qua sự giao hòa mãnh liệt đến bức bối. Mọi ranh giới giữa sự phá hủy và sự chữa lành xóa nhòa. Không ai còn phân biệt ai đang thuần phục ai, ai đang cứu rỗi ai. Họ chỉ lao , bấu víu lấy như hai mảnh linh hồn nứt nẻ duy nhất thể ráp thành một thể chỉnh trong cái thế giới thối rữa .

Nhiệt độ nóng bỏng, mùi m.á.u tanh, mị hương thanh lãnh và sự va chạm điên cuồng kéo dài đằng đẵng cho đến khi luồng năng lượng bạo tẩu triệt tiêu. Bão sấm sét bên ngoài trạm gác dần tan biến hư vô.

Khi tia nắng bình minh đầu tiên rọi qua khe nứt của bức tường bê tông, khí trở nên trong lành và tĩnh lặng.

Tần Tạc từ từ mở mắt.

Đồng t.ử đen láy khôi phục sự trong trẻo, sắc bén và lạnh lẽo thường ngày. Cơn đau nhức từ đùi truyền đến nhắc nhở về sự điên cuồng đêm qua. Hắn cúi đầu, hô hấp khẽ ngưng .

Nằm cuộn tròn trong vòng tay , chiếc áo khoác nhàu nhĩ là Lâm Ngôn.

Cậu đang ngủ say sưa, nhịp thở đều đặn, bình yên đến lạ kỳ. cơ thể gầy gò, trắng trẻo chằng chịt những dấu vết tàn khốc của . Từ những vệt xém đỏ do tĩnh điện, những dấu vân tay xanh tím eo, cho đến vết c.ắ.n sâu hoắm, tứa m.á.u bắt đầu đóng vảy xương quai xanh tinh xảo.

Một kẻ yếu ớt như , dám một bước tâm bão để kéo về từ cõi c.h.ế.t.

Ánh mắt của Tần Tạc từ bạo liệt, phòng dần chuyển sang một sự dung túng sâu thẳm, tối tăm đến rợn . Hắn cẩn thận rút cánh tay tê rần của , vươn những ngón tay đầy vết chai sần, nhẹ nhàng vuốt ve gò má nhợt nhạt đang vương vài sợi tóc rối của Lâm Ngôn. Ngón tay cái của miết nhẹ lên dấu răng rỉ m.á.u cổ , ánh mắt toát sự chiếm hữu tuyệt đối cho phép bất kỳ kẻ nào xen .

Trùm phản diện mỉm . Một nụ chân thực hiếm hoi giữa mạt thế.

Hắn cúi xuống, hôn khẽ lên trán đang say giấc, giọng trầm ấm nhưng mang theo lời thề độc ác nhất:

"Chào buổi sáng, mạng sống của ."

Loading...