Tôi ngẩng đầu lên, Thẩm Diệc Bạch vẻ mặt vô cùng rối bời, khẽ cúi kéo dậy.
Mẹ kiếp, thằng nhóc trông yếu ớt mà sức khỏe cũng khá ghê đấy chứ?
Thẩm Diệc Bạch sắc mặt âm trầm, nhưng đôi mắt sáng đến đáng sợ, siết chặt vai , hỏi: “Cậu đặc biệt đến gặp ?”
Tôi khựng , cảm thấy Thẩm Diệc Bạch chút kỳ lạ, nhưng kịp nghĩ nhiều thì bên tai đột nhiên vang lên một giọng :
“Thời gian báo mộng qua một nửa, xin hãy chú ý sắp xếp hợp lý.”
Má ơi, thời gian eo hẹp quá!
Tôi lập tức bỏ qua cảm giác kỳ lạ trong lòng, giơ tay vỗ mạnh lên vai Thẩm Diệc Bạch, ánh mắt kiên định: “, Thẩm Diệc Bạch, đặc biệt đến gặp đấy, em , nhớ nhất định đốt tiền giấy cho đấy nhé!”
Thẩm Diệc Bạch ánh mắt lấp lánh, ngón tay siết chặt cánh tay đến đau điếng, : “Tôi đốt … Từ ngày rời , mỗi tuần đều đến thăm …”
Theo lời kể của Thẩm Diệc Bạch, biểu cảm của dần dần mất kiểm soát.
Bởi vì trong lời mô tả, tiểu của những mua mộ cho , mà còn yêu cầu tất cả những đến viếng mua bộ tiền giấy cao cấp sang trọng mới , ngay cả bản Thẩm Diệc Bạch cũng đốt ít nhất mấy chục tỷ, thậm chí ngày báo mộng còn đốt cả chiếc điện thoại đời mới nhất cho nữa?
Vẻ mặt ảo não, trong đầu là cảnh làm công đen tối suốt một năm qua, và cả dư tài khoản ngân hàng Minh Phủ trống rỗng, sụp đổ kêu lớn:
“Rốt cuộc là đốt cho ai ? Tôi nhận một tí nào cả!!!”
Vì quá kích động, phát tiếng gào thét đầy nhiệt tình khác gì bà thím, hệt như vợ cả bắt chồng ngoại tình với tiểu tam .
Tôi một tay túm chặt lấy cổ áo ngủ trắng tinh của Thẩm Diệc Bạch, cả nước mắt làm cho nhòe nhoẹt.
Đột nhiên, tiếng đếm ngược c.h.ế.t tiệt vang lên trong đầu :
“Thời gian báo mộng sắp kết thúc, xin quý khách chuẩn về Minh Phủ.”
Một lực hút khổng lồ kéo phía , Thẩm Diệc Bạch một tay túm lấy , vẻ mặt hoảng loạn hỏi: “Cậu định ?”
Tôi cũng nước mắt, lão tử đây tám vạn tiền đúng là tiêu phí quá oan .
Tôi : “Thẩm Diệc Bạch… tiền giấy… đốt cho mà…”
Thẩm Diệc Bạch nắm chặt cánh tay , cố gắng chống lực lượng vô hình phía , nhưng cuối cùng vẫn thể chống .
Tôi khuôn mặt Thẩm Diệc Bạch, trong lòng vô cùng luyến tiếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dot-cho-ai-roi/chuong-2.html.]
Đây chính là mà bỏ tám vạn tệ mới gặp đấy!
Thế nhưng đột nhiên cắn rách ngón tay, đó ấn m.á.u từ đầu ngón tay lên trán , miệng còn lẩm bẩm một câu hiểu.
Trên trán truyền đến một cảm giác đau rát bỏng, đó thế giới của chìm một màn đêm đen kịt….
Forgiven
“Chào mừng trở …”
Tôi loạng choạng dậy, chỉ cảm thấy như một giấc mộng lớn hóa hư .
Tôi hỏi: “Tại bọn họ đốt tiền giấy mà nhận ?”
Cô nhân viên kinh doanh nghiêng đầu: “Có nhiều khả năng, ví dụ như tên khác di thể của , hoặc tên của di thể của khác, tình huống tên đúng đều nhận . Chuyện đốt tiền giấy khắt khe…”
Tôi sụp đổ: “Nếu trong mộ , mà tro cốt của thực rải biển thì ?”
Cô nhân viên kinh doanh với ánh mắt càng thêm thương hại, cô : “Mộ gió cũng … Hay là cứ ở Minh Phủ làm công cho , ít nhất cũng kiếm miếng ăn qua ngày…”
Cả mềm nhũn, hận thể xé nát cái miệng từng ngông cuồng của năm đó…
Mấy đứa tiểu của chắc chắn rải tro cốt của biển !
Sau khi ngủ hai ngày trong căn phòng trọ, tỉnh táo trở .
Tôi là ai? Tôi chính là Tề Tinh đấy!
Khi còn sống, một đứa trẻ mồ côi nơi nương tựa, tay trắng dựng nghiệp từng bước leo lên vị trí bốn, tin đổi sang nơi khác thì sẽ sống tầm thường vô vị chứ?
Nghĩ , như tiêm thuốc kích thích, tùy tiện chỉnh sửa hình tượng một chút ngoài chuẩn tìm việc.
kiểu ngã ở thì lăn một cái dậy ở đó…
mới khỏi cửa hai bước, một cảm giác mất trọng lực mạnh mẽ đột ngột ập đến, gian mắt nhanh chóng bóp méo, tạo thành những mảnh vỡ như kính ghép.
Tôi cố gắng nắm lấy cái gì đó, nhưng cơ thể bay lên trung, lao nhanh xuống vạn trượng vực sâu…
Ôi ơi, nữa ?
Sau đó liền mất ý thức. Tai như nhét bông, mở mắt , chỉ thấy một màn mờ mịt.
“Cậu đến .” Đột nhiên phía truyền đến một giọng nam khàn khàn, đầu .
Chỉ thấy Thẩm Diệc Bạch mấy hôm còn vẻ đàng hoàng, giờ đây râu ria xồm xoàm vẻ mặt tiều tụy, mắt thâm quầng rõ rệt, đáy mắt đầy tơ máu, trông y như một kẻ xui xẻo phóng túng quá độ…