Ngay lúc tôi đang nghĩ cách kiếm tiền trả nợ, họ đã nắm tay nhau nhảy xuống từ sân thượng, c.h.ế.t ngay trước mặt tôi.
Bây giờ nghĩ lại cảnh tượng lúc đó, tôi đã chai sạn rồi. Tiền có thể cứu người, cũng có thể hại người.
Thường Thọ tiếp tục nói: "Không có tiền khổ sở thế nào em cũng biết. Chẳng lẽ em còn muốn sống lại những ngày tháng trước đây sao?" Tôi không muốn, nhưng tôi càng không muốn chết.
Không ai muốn lặng lẽ chờ đợi cái c.h.ế.t ập đến. Nhớ lại những ngày tháng trả nợ trước đây, tôi bắt đầu có chút thất thần.
Vô tình, tôi chạm vào chiếc cốc đặt trên mặt đất. Tiếng động rất nhỏ, nhưng tôi biết Thường Thọ đã nghe thấy.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, tấm vải đỏ đã bị giật phăng. "Bắt được em rồi."
10.
Thường Thọ cười đưa tay về phía tôi. Tôi ngồi trên mặt đất không kiềm chế được lùi lại, vẻ mặt cảnh giác.
Chúng tôi cứ giằng co như vậy. Anh ta thở dài. "Vì em đã kiên quyết như vậy, thì cứ làm theo ý em đi."
Thái độ thay đổi 180 độ của Thường Thọ khiến tôi có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi vẫn không nhúc nhích. "Em không tin anh đến vậy sao? Trước đây anh luôn ngăn cản em là vì sợ em nhất thời bốc đồng làm ra chuyện hối hận không kịp. Nhưng vì em đã quyết định rồi, anh tất nhiên sẽ ủng hộ em hết mình."
Thời gian còn chưa đến một phút nữa. Tôi vẫn đang do dự. "Ở bên em hơn nửa năm nay, anh đã từng lừa dối em chưa?"
11.
Khi tôi bị áp lực nợ nần đến mức muốn tự tử, chính Thường Thọ đã cứu tôi.
Cũng chính anh luôn ở bên cạnh, cùng tôi vượt qua khó khăn. Nếu anh ta muốn hại tôi, cũng không cần phải đợi đến bây giờ.
Suy nghĩ một lát, tôi chọn tin tưởng anh. Thường Thọ hỏi tôi: "Chỉ cần dán lá bùa lên là được sao?" Tôi nói: "Đây chỉ là tạm thời áp chế nó. Ngày mai giữa trưa Ứng Linh sẽ đến, đến lúc đó có thể giải quyết được." Thường Thọ như có điều suy nghĩ gật đầu.
“Em có nghĩ là cô ta đang lừa chúng ta không?”
“Thường Thọ, em không dám đánh cược.”
“Anh hiểu rồi.”
Một phút trôi qua, lá bùa bắt đầu tự bốc cháy.
Tôi vớt nó ra khỏi cốc. Đúng như Ứng Linh nói, ngọn lửa không làm tôi bị thương. Tôi nhớ lại lời Thường Thọ nói, nếu tượng thần bị phá hủy, tài sản mà nó mang lại cũng sẽ biến mất.
Tôi có chút do dự. Nhưng rồi nghĩ lại, còn gì quan trọng hơn mạng sống? Người c.h.ế.t rồi thì chẳng còn gì nữa.
Tôi đang định dán lá bùa lên tượng thần thì sau gáy bỗng nhiên truyền đến một cơn đau nhói. Trước khi mất đi ý thức, tôi nghe thấy giọng nói của Thường Thọ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dong-tien-doat-menh/chuong-4.html.]
“Em không dám đánh cược, để anh giúp em.”
12
Lần nữa tỉnh lại đã là ban đêm. Thường Thọ vẫn luôn túc trực bên giường tôi.
Cơn đau ở sau gáy vẫn còn, tôi hít một hơi lạnh rồi bật dậy. Tôi tức giận trừng mắt nhìn Thường Thọ, đẩy ảnh ta ra rồi vội vàng xuống giường. Nếu không nhanh lên, tôi sẽ c.h.ế.t mất.
Thường Thọ ngăn tôi lại.
“Đây đã là đêm thứ hai rồi.”
“Ứng Linh cũng đã bị anh đuổi đi.”
Tôi giật mình, kinh ngạc nhìn anh ta. Sau đó mới nhận ra mình vẫn chưa chết.
Thường Thọ nhìn tôi gật đầu.
“Cô ta đang lừa em. Em sẽ không c.h.ế.t đâu.”
Anh lấy điện thoại ra, mở giao diện trò chuyện với ông Lâm.
“Ông Lâm nói với anh rằng Ứng Linh ghen tị với tài sản mà em có được, muốn chiếm đoạt tượng thần này.”
“Hôm qua nếu em làm theo lời cô ta, không chỉ sẽ c.h.ế.t mà còn dâng hết tài sản cho cô ta.”
Thường Thọ mở một đoạn ghi âm.
“Con bé đó chỉ là một kẻ lừa đảo giang hồ. Nếu Lâm Hạ làm theo lời nó, chắc chắn không sống nổi qua đêm nay.”
Tôi cố gắng tiêu hóa những thông tin mà Thường Thọ nói. May mắn là mình đã không dán lá bùa lên tượng thần. Tôi sờ lên gáy, thở phào nhẹ nhõm.
“Em xin lỗi, đã hiểu lầm anh.”
Thường Thọ dịu dàng xoa đầu tôi.
“Em quá ngây thơ rồi.”
Nằm trong vòng tay Thường Thọ, tôi bỗng có cảm giác như vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, anh đều ở bên cạnh, giúp tôi giải quyết. May mắn có anh.
Tôi đến phòng nhỏ kiểm tra tượng thần. Thấy tượng thần vẫn còn nguyên vẹn, tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng trên tượng thần vẫn còn quấn dây đỏ. Tôi nghi hoặc hỏi Thường Thọ, anh ngập ngừng một chút rồi nói:
“Anh sợ em tỉnh dậy sẽ tức giận nên không dám động vào.”
Anh bưng đến một cốc nước sạch, đưa con d.a.o trên bàn thờ cho tôi. Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy trong lòng bất an, tim đập liên hồi.